19.
Sau đó là một trận cứng rắn, long trời lở đất.
Thái tử kiên quyết không giao thi thể.
Thái tử phi kiên quyết không mở cửa Bùi phủ.
Hai phu thê đem thái độ của Đông cung phơi bày ra đến tận cùng.
Đại Lý Tự chặn cửa đòi người, không được gì lại phải quay về.
Hoàng hậu quỳ khóc trong ngự thư phòng suốt ba ngày liền.
Website TruyenLau.com
Trong ba ngày ấy, Thái tử sai người lùng khắp thành tìm dân chúng hôm đó có mặt và sẵn sàng ra làm chứng.
TruyenLau.com
Phủ Lý Quốc công và phủ Tần Quốc công góp sức không ít.
Tiêu cục kia cũng không nhàn rỗi: thương nhân đi Nam ra Bắc quen biết nhiều, bằng chứng thu thập cũng đầy.
Tội danh Trịnh Tam gia cưỡng đoạt dân nữ được đóng đinh lên bảng, không thể chối cãi. Website TruyenLau.com
Không biết Thái tử dùng thủ đoạn gì, nhưng khi t.h.i t.h.ể giao lại cho Đại Lý Tự, pháp y khám nghiệm kết quả thì tất cả vết thương bên ngoài đều không phải chí mạng.
Rốt cuộc cũng không cần lấy mạng đổi mạng.
Thái tử đích thân tới Trịnh gia, với tư cách hậu bối dự tang lễ Trịnh Tam gia. Không rõ hắn nói gì với họ, nhưng Trịnh gia rốt cuộc đồng ý không truy cứu nữa.
Tuy vậy, Khuất Vô Ưu và Bùi Nhưỡng cũng không dễ dàng được bỏ qua: mỗi người đều ăn một trận đòn gần như mất nửa cái mạng, chuyện này mới theo thời gian dần lắng xuống.
Tên tuổi của Khuất Vô Ưu và Bùi Nhưỡng từ đó cũng vang khắp nơi.
Giờ đây, Bùi Nhưỡng trở thành fan cuồng số một của Khuất Vô Ưu, miệng “Vô Ưu, Vô Ưu” ngọt như mật. Chỉ có điều cái tật bám người đòi tỷ thí thì còn hăng hơn trước kia.
Nhóm nhỏ “tạo phản” đã dần hình thành.
Ta cũng không biết đây là điều tốt hay xấu, chỉ thấy rất muốn bật một bài hát của Lục Hổ gửi tặng họ:
“Bắt đầu đấu khẩu là ta đối đầu là ta
Ta khó chịu nhất cũng chính là ngươi
Không ngờ chúng ta lại thành bạn tốt…
Bây giờ thương ngươi là ta, ủng hộ ngươi là ta
Dù sến súa cũng là ta
Thật may mắn khi có người bạn như ngươi…”
20.
Ba năm sau.
Bùi Nhưỡng, dưới ảnh hưởng của đám huynh đệ, đã thu liễm bớt tính khí, trông cũng ra dáng để gia đình và Thái tử yên tâm phần nào.
Lý Thanh Du thì trở thành một nửa thầy bói hợp lệ.
Tần Sinh vẫn như trước, vững vàng chắc chắn.
Còn Khuất Vô Ưu, tính tình càng thêm điềm tĩnh trầm ổn. Dù đối diện với quở trách của Hoàng đế, khó dễ từ Hoàng hậu hay lời châm biếm của đại thần, hắn đều có thể ung dung ứng phó.
Ta vẫn là tiểu quận chúa duy nhất của Đại Chiêu, nay nhờ y thuật có chút thành tựu, lại thêm bộ dạng ngọc tuyết đáng yêu, nên ngày càng được hậu cung yêu thích. Có khi ngay cả Hoàng đế cũng chịu khó nghe ta nói thêm vài câu. Nhưng nơi ta thường đến nhất, vẫn là Đông cung.
Chỉ có Đông cung là an toàn, những chỗ khác đều dễ bị Hoàng hậu hãm hại.
Ba năm qua, bà ta bày mưu chặn đường cha con ta không biết bao nhiêu lần, lần nào cũng đủ để đưa người vào chỗ chết. Chúng ta chẳng thể không phòng.
Thế nhưng, điều ta lo lắng nhất lại không phải chuyện này.
Năm nay ta bảy tuổi, Khuất Vô Ưu hai mươi hai. Cũng chính là năm mà trong lịch sử, vô số đại sự bắt đầu, bánh răng số mệnh của hắn chính thức xoay chuyển.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Điều đầu tiên là Hoàng hậu băng hà, Trịnh gia sụp đổ.
Sử sách không chép rõ nguyên nhân cái c.h.ế.t của Hoàng hậu, nhưng nhiều sử gia suy đoán có liên quan đến Khuất Vô Ưu. Dã sử thậm chí mặc định rằng chính tay hắn làm.
Thật ra ta cũng có cùng suy nghĩ.
Ta sợ hắn vì chuyện này mà nảy sinh hiềm khích với Thái tử. Dẫu sao Hoàng hậu là dì ruột của Thái tử, mà Trịnh gia không chỉ là nhà ngoại của Thập hoàng tử, còn là nhà ngoại của Thái tử nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng đến tận khi dự khán buổi thu săn thường niên, ta mới hiểu, thứ ta thật sự nên lo chính là tính mạng của Khuất Vô Ưu.
Chỉ mới ba ngày đầu săn bắn, hắn đã bốn lần trúng thương. Kẻ “vô tình” đả thương hắn, ít nhiều đều có dây mơ rễ má với Hoàng hậu.
Ta sợ hãi đến rùng mình, vừa bôi t.h.u.ố.c cho hắn vừa khuyên:
“Hay chúng ta đừng ra bãi săn nữa, cứ ở trong lều thôi, được không?”
Khuất Vô Ưu nhìn ta dịu dàng:
“Nhỏ thế này đã lo nghĩ đủ điều, cũng chẳng hiểu con sợ cái gì. Cha mới là người phải chăm lo, con mới đúng là đứa bé cần được bảo vệ.”
Ta nhỏ giọng thở dài:
“Cũng chỉ vì cha cứ không chịu nghe lời. Vậy thì ít nhất đừng đi sâu vào rừng, con và hộ vệ đại bá phái đến sẽ cùng đi với cha, được không?”
Khuất Vô Ưu bật cười:
“Được thôi, tiểu tổ tông.”
Nhưng sau này chứng minh, cảnh giác của hai cha con ta vẫn là chưa đủ.
Khi bị quan viên thuộc hạ Đông cung dần dần dẫn vào sâu trong rừng, chúng ta mới thấy có điều bất ổn.
Mãi đến khi cung thủ bốn phía đồng loạt hiện thân, mới hiểu ra mình đã sập bẫy.
Ta nghiến răng trừng gã phản bội Đông cung:
“Đồ xấu xa!”
Hoàng hậu bước ra từ đám người, giống hệt một mụ mẹ kế độc ác trong truyện cổ, chuẩn bị nhẫn tâm hạ sát đứa con riêng.
Khuất Vô Ưu mặt không đổi sắc, tim không loạn nhịp, thậm chí còn chọn chỗ ngồi giữa trung quân, thong thả rót rượu uống.
Biểu cảm tàn độc của Hoàng hậu thoáng xuất hiện vết nứt.
“Ngươi không sợ c.h.ế.t sao?”
Khuất Vô Ưu nhếch môi cười nhạt:
“Ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi. Ngay cả mẫu thân ta, ngươi còn không tha, thì làm sao dung nổi nhi tử tài hoa tuyệt thế của bà ấy?”
“Ngươi cũng dày mặt lắm.” Hoàng hậu kiêu ngạo đáp, “Nhưng ngươi nói đúng. Bao năm nay ta nhẫn nhịn, thật sự đã quá mệt mỏi. Hôm nay ngươi nhất định phải chết.”
Nụ cười trên mặt Khuất Vô Ưu biến mất:
“Ngươi chịu thừa nhận thì tốt.”
Khóe môi Hoàng hậu cong lên tàn nhẫn, giọng điệu bình thản:
“Giết hắn.”
Tim ta nhảy lên tận cổ họng, lập tức quay người ôm chặt lấy Khuất Vô Ưu, nhắm nghiền mắt lại.
Thế nhưng, không có tiếng gió rít xé của tên bay.
Ta mở mắt, vừa hay nhìn thấy Khuất Vô Ưu đang mỉm cười nhìn mình, ánh mắt dịu dàng.
?
Ngay cả Hoàng hậu cũng ngây người.
“Các ngươi còn đứng đó làm gì, g.i.ế.c hắn đi! Giết!”
Cận vệ bên cạnh Hoàng hậu lập tức phản ứng, vội vàng che chắn, lùi về sau bảo hộ chủ tử đang kinh hãi.
Đám cung thủ không còn vây thành vòng tròn, mà chia ra hai bên, chỉnh tề xếp thành hàng, nghênh đón vị BOSS chân chính xuất hiện.
Thái tử chậm rãi bước tới, khẽ “chậc” một tiếng, nhẹ nhàng đá vào Khuất Vô Ưu vẫn ngồi dưới đất:
“Ngồi thế không lạnh sao?”
Sau đó, hắn cúi mình hành lễ với Hoàng hậu:
“Nhi thần thỉnh an Hoàng hậu nương nương.”
Hoàng hậu đỏ ngầu hai mắt:
“Các ngươi… tất cả đều cấu kết sẵn với nhau?”
Mọi người im lặng nhìn bà, không ai trả lời.
Bà ngửa mặt cười dài, giọng gần như điên dại:
“Hay cho một màn huynh đệ thâm tình! Thái tử, ngươi quên rằng mình mang huyết mạch Trịnh gia rồi sao? Vậy mà lại giúp kẻ ngoài tính kế với chính di mẫu của mình!”
Sau Khi Xuyên Thành Con Gái Của Đại Phản Diện
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.