Sau Khi Xuyên Thành Con Gái Của Đại Phản Diện

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Thành Con Gái Của Đại Phản Diện

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11

Song điều khó nhất ở Mạc Bắc không phải là đ.á.n.h không thắng, mà là không tìm thấy người để đánh.

Dân du mục giỏi nhất là biến mất giữa thảo nguyên mênh mông, bóng hình thần bí khó dò, nói chạy là chạy, khiến quân Đại Chiêu nhức đầu.



Ta vỗ vai Khuất Vô Ưu, ra hiệu đừng lo: ta từng xem đủ bản đồ địa hình Mạc Bắc trong bảo tàng, chỗ này ta thuộc như lòng bàn tay.



Nhờ những ám chỉ hữu ý vô ý của ta, Khuất Vô Ưu lại thắng thêm mấy trận, nhưng muốn Mạc Bắc chịu khuất phục thì còn xa.



Vậy nên trận chiến này kéo dài rất lâu.



Chớp mắt đã sang năm thứ hai trên đất Mạc Bắc.



Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Đông Dương công chúa không chịu hồi cung, giờ nàng may vá nấu nướng chẳng hề kém, khích lệ sĩ khí thì thao thao bất tuyệt, tự do hơn hẳn khi còn trong cung. TruyenLau



Nàng thích mặc hồng y, như một lá cờ tung bay giữa doanh trại, rực rỡ mà kiêu hãnh.



Ánh mắt Bùi Nhưỡng hễ rảnh là dính chặt trên người nàng.
TruyenLau.com


Mỗi lần thắng trận, sau khi công chúa múa một khúc trong yến mừng, Bùi Nhưỡng lại ngẩn người cười nửa buổi.



Khuất Vô Ưu thấy bộ dạng “rẻ tiền” ấy chỉ lắc đầu: Website TruyenLau.com

“Nàng lại mê hoặc ngươi đến c.h.ế.t rồi hả?”



Bùi Nhưỡng bừng tỉnh, chỉ hừ khẽ một tiếng, không phản bác.



Ta thì chỉ mỉm cười.



Họ là đôi phu thê được chính sử ghi rõ, còn sinh một con trai, chỉ là…



Nghĩ đến kết cục về sau, ta lại chẳng cười nổi.



Một năm qua, ta đã cao lên nhiều, cũng gầy đi rõ rệt, tay nghề trị thương cứu người ngày một thuần thục, quân lính trong doanh trại đã không còn coi ta như một đứa trẻ.



Khuất Vô Ưu luôn muốn đưa ta đi, Thái tử cũng nhiều lần gửi thư gọi ta về.



Nhưng ta không muốn đi.



Nếu chúng ta rốt cuộc không thể chống lại dòng lũ của lịch sử, vậy thì ta muốn ở cạnh Khuất Vô Ưu lâu thêm một chút, lâu thêm một chút nữa.



24.



Khuất Vô Ưu dùng binh như thần, chư tướng đều khâm phục, xứng đáng là một vị nguyên soái không ai tranh cãi, ngay cả Bùi lão tướng quân cũng cam lòng lui về làm phó.



Cuộc chiến này kéo dài hơn một năm, tiêu tốn vô số binh lương, đến nay đã đến lúc quyết chiến sinh tử.



Chủ soái của Mạc Bắc là Vân Đàn, vốn là thủ lĩnh của Vân Châu, vùng đất phía tây Đại Chiêu. Nhiều năm trước, Vân Châu gặp thiên tai, ông dẫn tộc nhân nương tựa vào Mạc Bắc, trở thành cánh tay đắc lực của Mạc Bắc Vương Ô Nhĩ Mộc Đồ.



Khuất Vô Ưu và Vân Đàn đã giao chiến không dưới mấy chục lần, là kẻ thấu hiểu đối phương nhất. Vì thế, trong trận quyết chiến cuối cùng, cả hai đều dốc hết toàn lực.



Cuối cùng, Khuất Vô Ưu dẫn quân truy kích tàn binh Mạc Bắc đến tận Liêu Sơn.



Vân Đàn một mình đoạn hậu, che chắn cho Ô Nhĩ Mộc Đồ tháo chạy về phương Bắc. Khi kiệt sức, ông ta gào lên với Khuất Vô Ưu:

"Khuất soái! Ngươi có thể thắng Mạc Bắc, nhưng ngươi có thể g.i.ế.c sạch hàng ngàn hàng vạn người Mạc Bắc sao?

Hôm nay đại hãn không qua Liêu Sơn, Vân Đàn ta cũng quyết không lùi nửa bước!"



Cuối cùng, trường thương của Khuất Vô Ưu vẫn buông xuống.



Năm Cảnh Nguyên thứ ba mươi tám, Đại Chiêu đại thắng tại Liêu Sơn, chiêu hàng Mạc Bắc.



Năm ấy, Khuất Vô Ưu hai mươi bốn tuổi, công trạng hiển hách, chiến công lẫy lừng.



25.



Sau khi khải hoàn hồi triều, triều đình trên dưới cùng chung vui.



Bùi Nhưỡng, Lý Thanh Du và Tần Sinh đều được ban thưởng và phong tước, chỉ riêng Khuất Vô Ưu là không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Hắn quá mệt rồi.



Sau khi bẩm báo với Thái tử, hắn một mình đến ở lại mấy ngày tại Thanh Nguyên Tự, không dẫn ta theo.



Tất nhiên là ta cũng chẳng có thời gian mà đi cùng, hôn sự của công chúa Đông Dương và Bùi Nhưỡng đang đến gần, mà ta là cháu gái duy nhất của nàng, giống như lần tiễn nàng xuất giá hòa thân, ta phải ở bên nàng để chuẩn bị.



Phải, ta mới không rảnh để đi với hắn.



Thế nên, lúc hắn quay về, ta càng không thèm đoái hoài.



“Giận rồi hả? Giận thật rồi? Vậy quà cha mang về cho con, còn muốn lấy không?”



Khuất Vô Ưu cười hề hề trước mặt ta, ta liếc xéo hắn một cái rồi đưa tay nhận lấy con búp bê được đan bằng dây leo.



Xấu c.h.ế.t đi được.



“Nhìn chẳng khác gì con hồi bé, dễ thương lắm.”



Ta hít sâu một hơi, gằn giọng:



“Khuất Vô Ưu!”



Hắn xoa xoa đầu ta, cười khẽ:



“Không biết tôn ti gì cả.”



Cả một bụng lo lắng trong ta vỡ òa thành xúc động, ta ôm chặt lấy thắt lưng hắn, nước mắt nước mũi lem nhem cả mặt:



“Khuất Vô Ưu, dạo gần đây ta đọc sử sách, phát hiện toàn là những chuyện thỏ c.h.ế.t ch.ó bị mổ, chim hết thì cung bị cất, ta sợ lắm… ta thật sự rất sợ.”



Khuất Vô Ưu để mặc ta ôm, cuối cùng không nhịn được bật cười.



“Nữ nhi ngoan, cha thấy đợi đến khi cha con thật sự nắm đại quyền trong tay, đứng dậm chân là triều đình run rẩy ba phần, lúc đó lo lắng cũng chưa muộn.



Giờ cha đã giao binh quyền rồi, giờ chỉ là một hoàng tử đầu trọc sống nhờ ơn huệ của phụ huynh mà nuôi con, chim hết cung cất cái gì, cất vào đâu?



Con đọc cái sử sách gì thế? Đem đốt đi, sử sách toàn lừa người, đọc mấy thứ đó làm gì? Cha mua cho con mấy quyển thoại bản về đọc, hay lắm.”



Ta vẫn nức nở, nửa tin nửa ngờ:



“Vậy còn Bùi thúc, Lý thúc, Tần thúc thì sao? Họ vốn xuất thân thế gia, lại vừa lập đại công, họ sẽ không bị… không bị...”



Hắn làm bộ rối rắm rồi cười như mếu:



“Chỉ mấy tên ngốc đó? Con đ.á.n.h giá họ cao quá rồi. Đại Chiêu nhân tài đông như mây, chút chiến công đó chẳng là gì, huống hồ họ cũng đâu còn binh quyền trong tay.



Còn chuyện thế gia, ba nhà Bùi - Lý - Tần đời này đều người thưa con ít, ba vị thúc phụ kia cũng chẳng phải hạng giỏi luồn cúi, giờ có khi còn chẳng bằng mấy kẻ mới nổi trong triều, thế nào gọi là thế gia?



Thật ra cũng chẳng phải thế gia gì, chỉ có nhà Lý Thanh Du là còn dính chút quan hệ với thế gia, nhưng cũng chỉ là cái nhánh phụ của nhánh phụ Lý gia ở Long Tây thôi, mấy thế gia thật sự đâu có ở Lâm An. Con... Con rốt cuộc đọc sử sách gì vậy? Đừng đọc nữa, đọc nữa là hỏng đầu đấy, nữ nhi ngoan, nghe lời.”



Ta trố mắt kinh ngạc, khó mà tin nổi, phải mất một lúc mới tiêu hóa xong từng câu từng chữ.



Chẳng lẽ bao nhiêu năm nay ta lo lắng vô ích?



Khuất Vô Ưu bất đắc dĩ khoanh tay trước ngực.



Ta vẫn không cam lòng, lí nhí nói:



“Hôm nọ con mơ thấy cha tạo phản…”



Hắn trợn tròn mắt, chỉ tay vào mình:



“Cha? Cha đ.á.n.h giặc vất vả suốt hơn một năm trời, chỉ để thiên hạ Đại Chiêu thái bình yên ổn, vậy mà con lại nằm mơ cha tạo phản? Con đúng là vô lương tâm!”



 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu