Sau Khi Xuyên Thành Con Gái Của Đại Phản Diện

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Thành Con Gái Của Đại Phản Diện

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 8

Ngày hôm ấy, Bùi Nhưỡng – kẻ chưa bao giờ biết giữ cảm xúc – và Khuất Vô Ưu – người vốn nén một ngọn lửa lớn trong lòng – đã đ.á.n.h nhau từ đầu phố Trường An đến cuối phố.



Kiếm quang đan xen đao ảnh, sát khí cuồn cuộn, náo nhiệt vô cùng.



Lý Thanh Du và Tần Sinh theo sát phía sau, suốt đường khom lưng tạ lỗi, cố gắng hạ thấp ảnh hưởng đến mức nhỏ nhất.



Kết thúc trận ẩu đả này lại là một màn náo kịch “tỷ võ chiêu thân”.



Một tiêu cục nọ muốn tuyển rể cho tiểu thư, ai thắng sẽ được cưới nàng, rồi tương lai tiếp quản tiêu cục.



Quy định rất rõ: kẻ cuối cùng đứng trên lôi đài chính là người thắng, bất kỳ ai cũng có thể lên khiêu chiến.



Rốt cuộc, chiến thắng thuộc về một thiếu niên khôi ngô, cùng tiểu thư quả là xứng đôi, dân chúng dưới đài rộn rã chúc mừng.



Nhưng đúng lúc ấy, Tam gia của Hoàng hậu cưỡi ngựa xông tới.



Hắn vung tay, thuộc hạ tràn lên, ném thẳng thiếu niên thắng trận xuống lôi đài.



Trịnh Tam gia vỗ roi da, hùng hổ:

“Hắn thua rồi.” Website TruyenLau.com



Vậy ai thắng?



Trịnh Tam gia cười ha hả:

“Để Tam gia ta lên đài cùng các ngươi so chiêu? Ngươi là cái thá gì! Xứng chắc?” Đọc truyện tại TruyenLau.com



Thế hắn định làm gì?



Trịnh Tam gia phách lối:

“Con bé kia ta lấy. Không ai được cưới. Ta mang về làm thiếp!” Website TruyenLau.com



Một tên côn đồ hống hách, chẳng để ai nói nửa câu.



Bùi Nhưỡng lập tức xoay đao, đ.á.n.h bật đám thủ hạ, giải cứu thiếu niên và tiểu thư, nhưng thế lại chọc giận lão cẩu.



Trịnh Tam gia quát:

“Thằng nhãi Bùi gia, to gan lắm!”



Bùi Nhưỡng lạnh lùng cười:

“Thứ khác thì ta không có, chứ gan thì nhiều.”



Vừa dứt lời, Trịnh Tam gia phóng xuống ngựa, vung song chùy xông tới.



Hai người lập tức cuốn vào nhau.



Lúc này ta cũng đuổi tới nơi, vừa ló đầu ra liền bị Khuất Vô Ưu nhét ngược trở lại xe ngựa.



Còn hắn thì cầm kiếm xông thẳng vào, nhanh chóng nhập cuộc. Ai nói không được hai đ.á.n.h một?



Trịnh Tam gia từng lăn lộn sa trường, chiêu nào chiêu nấy đều mang sát ý. Bùi Nhưỡng tuổi còn trẻ, chẳng đỡ được bao lâu, mấy chục chiêu sau đao đã bị đ.á.n.h văng khỏi tay.



Khuất Vô Ưu liền xoay người đỡ đòn, gánh lấy phần lớn công kích. Nhưng kiếm mảnh mỏng đối đầu song chùy, rốt cuộc vẫn lâm vào thế hạ phong.



Ta đứng ngoài nín thở, ngay cả một câu “cố lên” cũng không dám thốt. Chỉ biết đã nhắn người báo tin cho Thái tử, giờ chỉ trông mong hắn tới kịp.



Cục diện kéo dài căng thẳng, nhưng Khuất Vô Ưu đã dần xoay chuyển thế trận. Bùi Nhưỡng cũng nhanh chóng lấy lại khí thế. Hai người kề vai hợp lực, phối hợp ăn ý, từ trong thế cục bế tắc sống xé ra một khe hở.



Cuối cùng, một trước một sau, đồng thời một quyền một chưởng nện xuống.



Trịnh Tam gia ngửa mặt ngã quỵ. Chung quanh bỗng im phăng phắc.



Đúng lúc ấy, Thái tử vừa tới nơi.



Không ai dám động. Chỉ có Thái tử bước lên, chậm rãi cúi người, thử hơi thở.



Khoảnh khắc chỉ dài mấy giây, nhưng như một thế kỷ trôi qua.



Ta chỉ thấy trong đôi mắt hắn bùng lên lửa giận, lập tức đã hiểu rõ kết cục.



Toang rồi. Toang to rồi. Chúng ta vừa gây ra một chuyện động trời.



18.



Thái tử quát lui đám người Trịnh gia, kiên quyết mang t.h.i t.h.ể trở về.



Trời như rách một lỗ thủng lớn, mưa tuôn như trút, tựa như muốn cùng tội lỗi mà Khuất Vô Ưu và Bùi Nhưỡng gây ra trút xuống nhân gian.



Ta bị Thái tử phi vội vã đưa vào nội thất, nhưng lòng chẳng yên, lén lút trốn sau cánh cửa, một chậu cây lớn vừa khéo che kín người ta.



Thái tử ngồi dưới mái hiên, còn hai người kia thì quỳ trong sân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Rất lâu, rất lâu sau, giọng Khuất Vô Ưu khàn đặc như gỉ sắt, xuyên qua màn mưa nặng nề:

“Đại ca, chưởng kia là ta đánh. Người c.h.ế.t trong tay ta, không liên quan đến Bùi Nhưỡng. Nếu không tin, xin cứ gọi pháp y đến nghiệm.”

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn



Bùi Nhưỡng vội vàng phản bác:

“Không phải đâu điện hạ! Là ta rút đao trước, quyền của ta cũng nặng hơn. Vô Ưu chỉ giúp ta, chẳng liên quan đến hắn!”



Khuất Vô Ưu quát khẽ hắn im miệng.



Nhưng Bùi Nhưỡng nào chịu nghe, hai bên lời qua tiếng lại, khiến ta nhìn rõ từng sợi gân xanh nổi chằng chịt trên trán, trên tay Thái tử.



“Dù sao tai họa cũng do ta chuốc, có gì cứ đổ hết lên ta đi!”



Bùi Nhưỡng bỗng hét to.



Ngay giây sau, nắm đ.ấ.m Khuất Vô Ưu đã giáng thẳng vào mặt hắn, rồi kìm chặt lấy người, gằn giọng đầy gấp gáp bên tai:

“Đổ hết lên ngươi? Ngươi nghĩ dễ thế sao? Nếu ngươi có chuyện gì, Bùi gia phải làm sao? Ngươi còn chưa trưởng thành, ngươi muốn để Bùi tướng quân gánh thế nào?”



Môi Bùi Nhưỡng run run, vành mắt đỏ hoe, giọng lạc đi:

“Nhưng… nhưng ngươi cũng còn chưa trưởng thành mà…”



Thái tử bật cười, nhưng trong mắt lại chẳng có chút ý cười. Hắn cầm lấy trường tiên trên khay, để nội thị giương ô, từng bước đi ra mưa, tới trước mặt họ.



“Cãi hả?”



Một roi quất xuống, mưa trong tầm chạm bị xé đôi.



Hai người lập tức nắm chặt tay, cùng bật ra tiếng rên bất ngờ.



Lại một roi nữa, đồng thời vang lên tiếng quát như sấm sét:

“Còn dám cãi!”



Không ai dám nữa.



Trong khoảnh khắc yên lặng c.h.ế.t chóc, Thái tử đá văng Bùi Nhưỡng sang một bên, tiếp đó roi vút thẳng vào lưng Khuất Vô Ưu, tiếng quát trút xuống như mưa:



“Ngươi còn biết không đơn giản!”

“Biết không đơn giản mà vẫn theo hắn gây họa!”

“Giữa ban ngày ban mặt g.i.ế.c c.h.ế.t một mạng người, luật pháp ngươi đọc vào bụng ch.ó rồi sao?”

“Ngươi thật sự không hiểu phải trái? Không biết nặng nhẹ? Ngươi biết! Ngươi cố tình phạm!”

“Ta che chở ngươi, nhường nhịn ngươi, dung túng ngươi cũng vô ích, lòng ngươi lớn quá rồi! Có phải chờ đến khi Trịnh gia c.h.ế.t sạch, ngươi mới chịu buông đao?”

“Trong người ta cũng chảy dòng m.á.u Trịnh gia, ngươi có muốn vung một chưởng vào ta, đ.â.m thêm một nhát kiếm không?”



Khuất Vô Ưu gần như mất giọng, thảng thốt:

“Đại ca!”



Roi lại vung xuống nặng nề, thân hình Thái tử thoáng lảo đảo:

“Ngươi mới là đại ca của ta!”



Ta không nhịn nổi nữa, lao ra mưa ôm chầm lấy Khuất Vô Ưu, ngẩng đầu khóc nói với Thái tử:

“Đại bá, cha con vẫn còn thương tích…”



Thái tử dừng tay, thở dài một hơi, rất lâu sau mới phân phó Thái tử phi:

“Dẫn theo binh lính Đông cung, đưa Bùi Nhưỡng từ cửa sau về phủ tướng quân. Hãy ở đó vài ngày, bất kể ai tới cũng đừng mở cửa.”



Bùi Nhưỡng khóc nấc:

“Tỷ phu, đừng mà…”



Lại ăn thêm một cú đá.



“Khóc cái gì, muộn rồi! Có những chuyện ngươi gánh không nổi, tự sẽ có kẻ thay ngươi gánh! Cút!”



Đuổi được một người, Thái tử bước chậm lại gần Khuất Vô Ưu, khom gối, đặt tay lên vai hắn:



“Ngươi chỉ biết Bùi gia khó xử, nhưng có biết ta, kẹt giữa đệ đệ và ngoại tộc, sẽ khó xử thế nào không?



“Tám tuổi, ta có thêm ngươi là đệ đệ, chưa từng gặp mặt đã bị chia cắt. Mười mấy năm qua, ta chưa bao giờ gửi thiếu ngươi một món lễ sinh thần. Chúng ta không chung một mẹ, nhưng điều đó không hề quan trọng. Trong tất cả huynh đệ, ta thiên vị ngươi nhất. Nhưng hôm nay ta mới hiểu, khi tâm kết chưa gỡ, thì chúng ta khó mà làm huynh đệ.”



Khuất Vô Ưu run rẩy dưới tay ngài, từ trong cổ họng nghẹn ra tiếng:

“Không phải thế! Đại ca, ta chưa từng có một chút oán hận nào với huynh, trời đất chứng giám!”



Hai người nhìn thẳng nhau, không chút phòng bị.



Ánh mắt Thái tử dần bừng sáng, hơi thở cũng có sinh khí trở lại. Ngài ôm chầm lấy Khuất Vô Ưu, phất tay cho nội thị đưa ô lại gần.



Đúng lúc đó, có người lên bẩm báo:

“Khải bẩm điện hạ, người Trịnh gia lại tới cầu kiến.”



Thái tử nhếch môi cười lạnh:

“Bảo bọn chúng, cút.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu