15.
Ngoài Lý Thanh Du, “tập đoàn tạo phản” tương lai còn có Tần Sinh và Bùi Nhưỡng.
Tần Sinh giống Lý Thanh Du, đều xuất thân từ Quốc công phủ, là người giữ quy củ, biết chừng mực. Tình bạn của hắn và Khuất Vô Ưu phát triển khá thuận lợi.
Tần Sinh am hiểu cầm kỳ, còn Khuất Vô Ưu lại có tuyệt đối âm chuẩn. Sau khi cùng nhau thử qua, hai người liền như Bá Nha gặp Tử Kỳ, hận rằng sao không quen biết sớm hơn vài năm.
Còn Bùi Nhưỡng thì phiền phức hơn nhiều. Hắn sinh ra trong tướng môn, tính tình nóng nảy thẳng thắn, nói năng bộc trực. Ngay từ đầu đã chẳng ưa gì Khuất Vô Ưu — một tên “hoàng tử ngoài sổ”, cao ráo, trắng trẻo, ít nói, lại học hành giỏi giang đến mức khó chịu.
Đó là những lý do có thể nói rõ. Còn những lý do khó gọi tên hơn, đơn giản chỉ là một loại cảm giác. Hai người khí trường không hợp, nhìn nhau cái là thấy gai mắt.
Vậy nên Khuất Vô Ưu thường xuyên bị Bùi Nhưỡng châm chọc. Hắn chỉ cười cho qua.
Nhưng chính cái cười đó mới khiến Bùi Nhưỡng càng thêm bốc hỏa, như thể bản thân hắn bị biến thành một ả đàn bà chanh chua cãi chày cãi cối.
Ngoài những lần đấu khẩu ở học đường, hai người còn hay va chạm trong quân trường.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ban đầu Khuất Vô Ưu nhịn, nhưng cuối cùng không nhịn nổi nữa, liền giương cung, dồn sức b.ắ.n một mũi tên.
Mục tiêu lập tức bị b.ắ.n văng ra ngoài mười mấy mét. Ngay chính giữa hồng tâm, vẫn còn cắm mũi tên của Bùi Nhưỡng, đáng thương là chỉ còn một nửa, nửa kia đã bị mũi tên của Khuất Vô Ưu c.h.é.m gãy.
Website TruyenLau.com
Bùi Nhưỡng lúc đó thì hoàn toàn sụp đổ.
Hắn không chịu nhận thua, bám riết lấy Khuất Vô Ưu, ngày nào cũng đòi đấu lại.
TruyenLau
Khuất Vô Ưu lúc này mới vỗ bàn, hiếm khi nổi giận:
“Ngươi thuộc lòng kinh điển giỏi hơn ta thì hãy nói đến chuyện khác.”
Mặt Bùi Nhưỡng đỏ bừng:
“Thuộc thì thuộc! Ai sợ ai!”
Trên đây là ta nghe được từ thúc thúc lắm mồm Lý Thanh Du kể lại cho mình.
Đáng tiếc là Bùi Nhưỡng nói mà không giữ lời. Hắn chẳng chuyên tâm học hành gì, ngoan ngoãn được hai ngày rồi lại quay về gây sự.
Thấy Khuất Vô Ưu khổ sở bị hành hạ mãi, ta cũng hơi xót, liền nghĩ ra một cách để trị cái đồ ngang bướng ấy.
16.
Bùi Nhưỡng vốn là biểu đệ của Thái tử phi, được Thái tử hết sức coi trọng. Nhưng hắn lại chẳng mấy khi để tâm vào sách vở, thành tích học hành quanh năm lẹt đẹt cuối bảng, thế nên thường xuyên bị gọi vào Đông cung mắng cho một trận.
Hôm đó, bốn phía vắng lặng. Bùi Nhưỡng đứng giữa tiền viện của Đông cung, sắc mặt nghiêm trang, như đang mặc niệm cho chính mình sắp bị mắng te tua.
Ta bèn cho cung nữ lui xuống, rồi cầm một đoạn dây diều chạy đến bên hắn.
“Bùi thúc phụ, diều của ta mắc trên cây rồi, ngươi có thể giúp ta lấy xuống không?”
Bùi Nhưỡng cúi đầu nhìn ta, lại liếc quanh một vòng, xác nhận chẳng có ai, liền bất ngờ ngồi xổm xuống, để lộ hai hàm răng trắng bóng:
“Tiểu ngoan ngoãn, ngươi trộm giúp ta bí tịch võ công của cha ngươi, thúc phụ chẳng những sẽ giúp ngươi nhặt diều, mà còn mua kẹo cho ngươi ăn, được không nào~”
Ta nheo mắt cười:
“Bùi thúc phụ, năm nay ta bốn tuổi rồi.”
“Hả?” Hắn ngẩn ra. “Thì sao?”
“Khi ba tuổi ta đã không còn thích ăn kẹo nữa rồi.” Ta xòe tay, đầy vẻ bất đắc dĩ.
Bùi Nhưỡng khôi phục vẻ mặt đờ đẫn, đứng thẳng dậy, giọng điệu uể oải:
“Diều đâu?”
Ta dẫn hắn tới một gốc cây trong viện, nơi có kho báu bí mật đã được chuẩn bị sẵn:
“Ở trên đó đấy, tán cây rộng lắm, phải tìm kỹ mới thấy.”
Bùi Nhưỡng chỉ mấy động tác đã leo lên, lục lọi một hồi, như ý ta, quả nhiên phát hiện ra thứ kia.
“Cái gì đây…”
Ngay lúc hắn cầm cái hộp nhỏ lắc lắc, Thái tử và Thái tử phi vừa vặn đi tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta vội vàng hành lễ, nhắc khéo Bùi Nhưỡng mau xuống.
Hắn vừa nhảy xuống đất, liền ăn ngay một trận mắng.
Thái tử phi trách:
“Ngươi lớn thế rồi mà còn leo trèo, chẳng có chút quy củ nào hết!”
Bùi Nhưỡng mặt mũi đầy oan ức:
“Thần… thần vừa rồi chỉ là giúp Tiểu quận chúa nhặt diều thôi. Không tin thì người xem, diều… cái hộp này… là từ trên cây rơi xuống… thần cũng không biết là gì…”
Giọng hắn càng nói càng nhỏ, trong lòng cũng có chút chột dạ.
Nhưng người thực sự phải chột dạ thì lại là kẻ khác.
Ánh mắt của cả hai vị chủ tử đều dừng trên chiếc hộp kia.
Sắc mặt Thái tử lập tức biến đổi, vội vươn tay định đoạt lấy, song vẫn chậm hơn Thái tử phi một bước.
Thái tử phi cầm lên, đưa lên mũi ngửi, nhất thời tức giận bừng bừng, hung hăng liếc Thái tử một cái, rồi xách tay hắn lôi đi thẳng ra sau viện:
“Điện hạ, chẳng phải ngài đã hứa với thiếp là không bao giờ dùng mấy thứ này nữa sao?”
“Vân nương, Vân nương, nàng bớt giận, không phải như nàng nghĩ đâu…”
“Dối trá!”
“…”
Thái tử không thể phân bua thêm, chỉ kịp ngoái đầu lại liếc Bùi Nhưỡng, trong mắt chất chứa oán trách nặng nề.
Bùi Nhưỡng thì đầu óc rối loạn, chẳng hiểu mô tê gì, nhưng có một điều chắc chắn: vừa rồi hắn đã vô tình chọc giận cả hai vị chủ nhân của Đông cung.
Trong hộp ấy chính là Ngọc Trúc Cao, nghe tên mỹ miều, nhưng công hiệu chẳng khác gì Ngũ Thạch Tán, một loại t.h.u.ố.c trợ hưng phấn, dùng lâu thì hại thân càng nặng.
Thái tử vốn có bệnh trong người, lại bận rộn chính vụ, thường phải dựa vào nó mới gắng gượng qua đêm dài, kết quả càng dùng thì cơ thể càng hao tổn.
Mà hôm nay, hành động của ta, thực sự là nhất cử lưỡng tiện, một đá trúng hai đích, vẹn cả đôi đường, vui mừng khôn xiết, thiên hạ đồng khánh!
Làm xong việc, ta phủi tay lặng lẽ rút lui, ẩn công danh vào bụi.
Trước khi đi, ta còn vẫy chào Bùi Nhưỡng. Ai ngờ hắn lại vội nắm lấy ta.
Hắn hình như chợt hiểu ra chuyện gì, nghiến răng nghiến lợi:
“Tiểu quận chúa, ta nghi ngờ ngươi hãm hại ta.”
Ta tươi cười hớn hở:
“Nhưng mà ngươi chẳng có bằng chứng.”
17.
Bùi Nhưỡng bị Thái tử “trả thù” bằng việc răn dạy không ngớt suốt một thời gian dài, cả người ủ rũ, chẳng còn sức mà quấy rầy Khuất Vô Ưu nữa.
Khuất Vô Ưu rất hài lòng:
“Đúng là giống cha ngươi, thông minh.”
Ta liền giơ tay đập tay với hắn, tán thành:
“Chuẩn luôn.”
Nhưng ta đáng lẽ phải nghĩ ra: người bị đè nén quá lâu, một khi bùng nổ thì chắc chắn là một trận đại họa.
Ta càng không ngờ rằng, ngay cả Khuất Vô Ưu cũng có lúc trẻ con như vậy. Dù sao, trong “tập đoàn tạo phản”, hắn luôn là người đóng vai trò đại ca.
Sự việc xảy ra khi ta vừa tròn bốn tuổi.
Thái tử điện hạ dẫn chúng ta vi hành xuất cung, tạm ở nhà mẹ đẻ của Thái tử phi, nhân đó thăm thú khắp thành Lâm An.
Dịp này hiếm, nên chúng ta lưu lại vài ngày. Chính trong khoảng trống ấy, Bùi Nhưỡng chặn đường.
Khuất Vô Ưu nhẫn nhịn đến cực hạn, hai bên đều bốc lửa, vậy là xung đột nổ ra.
Xe ngựa của ta lăn bánh tóe lửa cũng chẳng đuổi kịp tốc độ ra chiêu của họ.
Sau Khi Xuyên Thành Con Gái Của Đại Phản Diện
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.