Thái tử hơi nghiêng đầu, giọng bình thản:
“Thật vậy sao? Chẳng phải là di mẫu trước tiên đã toan tính hãm hại bản cung sao? Ngươi giả danh Đông cung dẫn đi Tiểu Cửu, người người đều biết. Từ nay về sau, nếu hắn gặp bất trắc, trách nhiệm sẽ toàn bộ đổ lên Đông cung ta. Phụ hoàng sẽ nghĩ rằng ta lòng dạ hẹp hòi, dung không nổi huynh đệ; các đại thần sẽ nghi ta bất nhân bất nghĩa; bách tính sẽ ngờ vực nhân phẩm đức hạnh của ta. Ngôi Thái tử này của ta, há chẳng phải sẽ lung lay tận gốc? Đây mới chính là điều di mẫu mong thấy nhất, đúng chứ?”
Mưu tính bị lật tẩy, Hoàng hậu dứt khoát không giả vờ nữa, bật cười lạnh:
“Ngươi tưởng rằng ngươi đường đường chính chính là Thái tử thì có thể kê cao gối mà ngủ yên sao? Không có thế gia ủng hộ, ngươi chẳng khác nào cỏ không rễ, lúc nào cũng có thể bị thay thế! Nếu ta có mệnh hệ gì, Trịnh gia tất sẽ bỏ ngươi, nâng đỡ con ta. Ngươi cứ thử mà xem!”
Giọng bà the thé, chói buốt tai người.
Thái tử phủi đi mấy chiếc lá rơi trên vai, khẽ lắc đầu, giọng trong trẻo nhưng từng chữ nặng như đá:
“Thiên hạ bách tính, đều là con dân bản cung; triều đình văn võ, đều là khách quý vào Đông cung. Bản cung vốn là trưởng tử của Nguyên hoàng hậu, được trời định, sinh ra đã tôn quý, sao lại cần dựa vào thế gia?”
“Đưa cung tên đây.”
Thái tử nhận lấy, rồi trao cho Khuất Vô Ưu, ánh mắt nghiêm nghị không dung bất kính:
“Tiếp lấy. Vì mẫu thân ngươi, mà báo thù.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khuất Vô Ưu nét mặt nghiêm túc, động tác nhanh gọn, một tay đón lấy, một tay xoay người che ta ra sau lưng:
“Thần đệ tuân mệnh.”
Mũi tên xé gió, chấm dứt mọi tiếng kêu cứu và lời van vỉ chưa kịp bật ra. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khi tất cả được dọn dẹp xong, ta quay lại, thấy Khuất Vô Ưu toàn thân đang run rẩy.
Hắn phải bình ổn rất lâu, rồi mới quỳ một gối, chắp tay hướng Thái tử:
TruyenLau.com
“Đại ca đã thành toàn cho lòng làm con của ta. Vô Ưu này vô ơn vô báo, từ nay nguyện làm kẻ tiên phong dưới trướng huynh trưởng, ngoại chống ngoại địch, nội phò nội trị, xin nghe theo sự sai khiến.”
Thái tử đỡ hắn dậy, ánh mắt chan chứa vui mừng:
“Tốt lắm, hiền đệ.”
Ta, người đứng ngoài cục diện, trong khoảnh khắc ấy lại lạnh toát toàn thân, một nỗi hoang mang vô lực ập đến.
Mãi đến bấy giờ ta mới sực tỉnh.
Ta đọc sử rất kỹ, thuộc nằm lòng từng đoạn về Khuất Vô Ưu, thậm chí còn ghét cay ghét đắng hắn; chính sử, dã sử đều nghiền ngẫm kỹ càng. Nhưng đối với người ta vẫn một mực ngưỡng vọng — Thái tử Đoan Tuệ — thì lại biết chẳng được bao nhiêu. Về tài học, về chính tích của hắn, ta chỉ nhớ lơ mơ vài dòng khái quát.
Mà trong phần khái quát ấy, điều nổi bật nhất chính là Đoan Tuệ Thái tử nâng đỡ hàn môn, chèn ép thế gia, cân bằng triều cục, dần dần gom trọn quyền lực vào trong tay.
Vậy thì, Trịnh gia… chỉ là điểm khởi đầu.
Một khởi đầu m.á.u lạnh, quyết tuyệt, cho thấy lòng dạ của kẻ cầm quyền.
Ta bất giác rùng mình, ngẩng lên nhìn Khuất Vô Ưu.
Người cả đời giao hảo cùng thế gia tử đệ, trọng tình trọng nghĩa ấy… lúc này liệu có nhận ra, người huynh trưởng hắn tôn kính nhất, trong thâm tâm và việc làm sau này, sẽ đi con đường hoàn toàn đối lập?
Ta nhắm chặt mắt, không dám tưởng tượng thêm.
Trước kia, ta từng ngây ngô cho rằng mấu chốt nằm ở mối thù g.i.ế.c mẹ. Nhưng giờ mới nhận ra, mâu thuẫn thực sự giữa họ chỉ mới nảy mầm, còn lâu mới đến lúc bùng nổ.
21.
Ta phát sốt cao, mấy đêm liền toàn mơ ác mộng.
Trong mỗi cơn mộng dữ, kết cục đều là Khuất Vô Ưu c.h.ế.t đi trong muôn vàn t.h.ả.m cảnh khác nhau.
Ta cảm thấy nước mắt mình không sao kìm lại được, cứ chảy mãi, bản thân như bị nhấn chìm, không thể tỉnh dậy.
Nhưng cuối cùng, ta vẫn tỉnh.
Một lần nữa, ta lại nếm thứ t.h.u.ố.c đắng mà ngày mới xuyên tới đây đã nôn ra.
Một lần nữa, Khuất Vô Ưu gọi ta tỉnh lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn đã tiều tụy đi nhiều, dưới mắt quầng xanh thẫm, đôi con ngươi ảm đạm kia bỗng chốc sáng lên rực rỡ.
Ta bỗng thấy mình có lại chút sức lực, đưa tay ôm chặt lấy hắn.
22.
Cuối năm, sứ thần Mạc Bắc vào triều.
Đoàn sứ giả do Thế tử Mạc Bắc dẫn đầu, uy phong lẫm liệt tiến vào Lâm An thành, ở lại suốt hai tháng.
Sứ thần phô trương vô độ, hành tung ngông cuồng, ngang nhiên dò xét triều chính dân tình. Triều đình vì muốn giữ yên biên cương, chỉ đành nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác.
Nhưng tiểu đoàn tạo phản thì nhịn không nổi một khắc.
Trong võ đài do sứ đoàn bày ra, Khuất Vô Ưu một mình hạ gục ba người, còn lại để Bùi Nhưỡng cùng mấy kẻ khác giải quyết, không ai bại trận.
Mạc Bắc mất hết thể diện.
Khuất Vô Ưu cùng đám người ấy ăn ngay một trận mắng xối xả.
Thái tử răn dạy đến cuối cùng cũng chỉ có thể dài thở than:
“Chờ xem đi, bọn họ sẽ chẳng chịu để yên đâu.”
Quả nhiên, chưa được mấy ngày, trên phố Trường An đã có án mạng giữa đêm.
Người c.h.ế.t chính là một trọng thần Mạc Bắc từng giao thủ với đám Khuất Vô Ưu.
Sứ thần lập tức c.ắ.n chặt không buông, khẳng định đó là do Đại Chiêu ra tay.
Mũi kiếm chĩa thẳng vào triều đình. Văn thần trong triều đỏ mắt, giận dữ không thôi, thẹn đến mức chẳng khác nào bị chà đạp tận mặt.
Đôi bên đã có đủ lý do chính đáng, một trận đại chiến tất yếu bùng nổ.
Rất không may, Đại Chiêu thua trận.
Thế nhưng Mạc Bắc lại bất ngờ thay đổi thái độ hung hăng, chủ động đưa ra nghị hòa, yêu cầu Đại Chiêu gả công chúa sang Mạc Bắc, kết mối thông gia, đời đời hòa hiếu.
Tranh cãi của văn thần sau đó cũng chẳng đáng nhắc đến, kết cục là Đông Dương công chúa khóc sướt mướt bước lên kiệu hoa.
Công chúa đừng vội khóc.
Bởi vì người tiễn công chúa, chính là tiểu đoàn tạo phản.
Đêm ấy ta ngửa mặt xem tinh tú, bấm ngón tay tính toán, thời đại của Khuất Vô Ưu, cuối cùng cũng đã đến.
23.
Tiễn công chúa chỉ là giả, đ.á.n.h trận mới là thật.
Khuất Vô Ưu xông pha đi đầu, thống lĩnh đại quân thọc sâu vào Mạc Bắc, liên tiếp phá tan vài hang ổ của các bộ tộc lớn.
Mạc Bắc sững sờ, giận dữ c.h.ử.i bới đám người Trung Nguyên gian xảo.
Đại Chiêu còn sững sờ hơn: gì thế này, chẳng phải kết thân sao, sao lại đột nhiên thành đ.á.n.h nhau?
Nhưng trên chiến trường, cục diện đã xoay chuyển, quân ta sĩ khí đang lên. Lúc này mà rút quân chẳng khác nào tự tát vào mặt mình, chi bằng thừa thắng xông lên, đ.á.n.h một trận cho đã!
Thái tử điện hạ đè áp quần thần, khuyên phục Hoàng đế, cử Bùi lão tướng dẫn quân bắc tiến, tiếp tế hậu phương.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Một đám thiếu niên m.á.u nóng có thêm tiền bối kinh nghiệm trấn giữ, lại càng đ.á.n.h đâu thắng đó.
Sau Khi Xuyên Thành Con Gái Của Đại Phản Diện
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.