Tây Bắc có căn nhà nhỏ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tây Bắc có căn nhà nhỏ

Tác giả : Hoa Hoa

Chương 11: Tây Bắc có căn nhà nhỏ

Phương Bỉnh Tuyết lúc này mới hài lòng.
Anh chậm rãi lùi lại, trắng trợn nhìn Chu Húc từ trên xuống dưới, rồi lại từ dưới lên trên, nói thật là hơi mất lịch sự. Nếu ở Đông Bắc thì ít nhất cũng bị hỏi một câu “mày nhìn cái chó gì”, thậm chí còn được mời “đấu tay đôi” vài đường.
Nhưng Chu Húc không phản ứng gì.
Từ lúc Phương Bỉnh Tuyết tiến tới gần, hắn lùi bước liên tục, ánh mắt đã bắt đầu lảng tránh. Khi hai người gần như dính sát nhau, khi anh dí mặt tới, hàng mi ngắn dày của hắn chớp liên hồi mấy cái.
Sau đó, Chu Húc nghiêng đầu đi, không nhìn anh nữa.
Cũng vì thế mà bỏ lỡ ánh mắt của Phương Bỉnh Tuyết.
“Thôi,” Chu Húc hắng giọng, mặt lạnh tanh, “tôi dẫn cậu ra quầy lễ tân.”
Đưa đến đó là xong, hắn không hầu nổi loại ma men này.
Nhưng ma men vẫn đứng yên tại chỗ, ngẩng cằm, vẻ mặt kiểu “anh làm gì được tôi”.
Chu Húc hết kiên nhẫn: “Rốt cuộc cậu muốn gì?”
Khi Phương Bỉnh Tuyết mở miệng, cổ họng vẫn còn lăn một cục lửa, giọng điệu và tốc độ vô thức mềm xuống, chậm lại, giống như đang làm nũng: “Đi vệ sinh… chưa xong.”
“Sao không nói sớm.”
Chu Húc trực tiếp đưa tay, túm lấy cánh tay anh: “Đi.”
Phương Bỉnh Tuyết không kịp phòng bị, bị kéo lảo đảo mấy bước. Giờ đầu gối anh mềm nhũn, cơ thể suýt nữa không khống chế nổi mà lao theo, cảm giác như bị người ta chở bằng mô-tô phóng vèo vèo, tốc độ quá nhanh, chóng mặt lập tức kéo đến. Anh giãy ra: “Chậm, chậm chút—”
“Ngay góc quẹo phía trước,” Chu Húc không quay đầu, “vừa nãy cậu đi nhầm đường đúng không?”
Phương Bỉnh Tuyết vẫn gọi: “Anh đợi chút…”
Nhưng Chu Húc không chịu quay lại.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Vai hắn thật sự rất rộng, tay lại to, không nói không rằng nắm lấy đoạn trên cổ tay anh, siết chặt, ôm trọn cả vòng, ngón cái dễ dàng chạm ngón giữa. Phương Bỉnh Tuyết nhìn chằm chằm bàn tay như cái kìm sắt ấy, thầm nghĩ: vòng tay Chu Húc chắc khoảng 28cm, tính theo tỉ lệ thì chiều cao…
Nhưng anh không nghĩ tiếp được nữa.
Hậu lực của rượu mạnh mẽ xông lên, Phương Bỉnh Tuyết nhíu mày, nâng cao giọng: “Tôi bảo anh dừng lại!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com Chu Húc mới dừng bước, cuối cùng cũng buông tay: “Tới rồi.”
Nhà vệ sinh quán ăn rất nhỏ, cánh cửa gỗ cũ kỹ hé mở, chốt trong thõng xuống ủ rũ. Chu Húc còn tâm trạng trêu: “Lát nữa đừng ngủ quên trong đó…”
Hắn không cười nữa.
Vì Phương Bỉnh Tuyết đột ngột quay người, mặt đau đớn, nôn ra.
Như rất ghét chính mình, anh vừa nôn vừa kêu: “Bẩn quá, sao lại bẩn thế này!” TruyenLau
Hai tay túm chặt cổ áo Chu Húc, như trong cái môi trường hỗn loạn này cuối cùng cũng tìm được điểm tựa duy nhất đáng tin cậy: khỏe mạnh, tràn đầy sức sống. Chân anh mềm nhũn, không chống nổi cơ thể, nước mắt bị sặc ra, mặt trắng bệch.
Cơ má Chu Húc căng cứng, sắc mặt cực kỳ xấu.
Hắn ấn trán Phương Bỉnh Tuyết, đẩy người ra ngoài, nhưng chỉ một cái đẩy ấy, đối phương như bị rút hết xương, sắp ngã vật xuống đất. Chu Húc nhanh tay lẹ mắt đưa tay túm lấy cổ áo anh: “Đứng thẳng lên!”
Đã có bác lao công nghe thấy động tĩnh chạy tới, xách cây lau nhà, vẻ mặt thấy quen không lạ: “Đừng để vương vãi khắp nơi chứ.”
Trên người Chu Húc đã bị bẩn, Phương Bỉnh Tuyết còn bẩn hơn hắn, gần như không biết xuống tay chỗ nào. Nghe động tĩnh, người này mới khó nhọc quay đầu, mò trong túi áo mình, lấy ra một tờ tiền đưa qua: “Xin lỗi…”
Bác lao công tuổi khá lớn, thấy vậy cười: “Ơ, không cần không cần, hai đứa mau đi dọn dẹp đi!”
Cùng lúc đó, điện thoại Phương Bỉnh Tuyết reo. Chu Húc đã chịu hết nổi, gào lên thúc giục: “Mau nghe đi, bảo người tới đón cậu!”
Hắn vừa gào vừa rút giấy ăn, thô bạo lau mặt cho anh.
Quá thảm hại, mặt toàn nước mắt, tóc mái dính bết vào má. Tay Chu Húc quá mạnh, gần như chà xát thẳng vào mặt, đầu Phương Bỉnh Tuyết bị kéo lắc mấy cái.
Điện thoại cuối cùng cũng lấy ra được, nhưng tay ma men run, mấy lần không mở nổi nắp gập. Chu Húc trực tiếp giật lấy, ngón cái bật màn hình gập, đưa tới trước mặt anh.
Thấy trên màn hình hiện “Tiểu Lý”, Phương Bỉnh Tuyết bất động.
Anh mơ mơ màng màng nghĩ: hôm nay có phải ngày làm việc không, uống rượu có đúng kỷ luật không, có báo cáo chưa?
Chu Húc đương nhiên không biết mấy thứ này, chỉ thấy người bên cạnh đột nhiên im lặng, hắng giọng: “Alo?”
“Bánh Tuyết, anh ở đâu thế,” giọng tiểu Lý truyền tới, “sao lâu thế không thấy về?”
Phương Bỉnh Tuyết còn hơi thở dốc: “Anh uống nhiều đau đầu, tự về trước… xin lỗi nhé.”
Đối phương cười: “Thôi mà, em đã bảo rượu này nặng mà mấy ông cứ hùa nhau ép, anh về kiểu gì thế, có người đưa không?”
Phương Bỉnh Tuyết không chút do dự: “Có người đưa, yên tâm… Á!”
Tiểu Lý “Ơ” một tiếng: “Anh sao thế?”
Không sao cả, chỉ là Chu Húc lau mặt xong, lại thô bạo dùng giấy ăn xì mũi cho người ta, lực tay mạnh, chắc làm đau mũi.
“Thật sự không sao chứ?”
“Ừ, yên tâm.”
Khó khăn lắm mới dỗ cho đối phương tin rồi cúp máy, người lại trở về trạng thái đờ đẫn chậm chạp. Chu Húc cũng gọi một cuộc ngắn gọn, rồi ném luôn đống giấy lau tay xuống đất, nói gì đó với bác lao công, đối phương lập tức cười toe toét gật đầu, bảo không sao đâu.
Vừa nói xong, Phương Bỉnh Tuyết đã ghé sát lại, nhìn hắn chằm chằm.
Hai giây sau, Chu Húc đưa tay ấn trán anh, lại đẩy người ra xa một chút: “Cách xa tôi ra.”
Người kia có lẽ rượu vẫn chưa tỉnh hẳn, da dính vào nóng hôi hổi, nhưng vẫn cố tiến tới, chống lại lòng bàn tay hắn, đột nhiên cười.
Cười đến mức Chu Húc thấy lạnh gáy, “xoẹt” một cái, lập tức rút tay lại.
“Anh Húc ơi,” Phương Bỉnh Tuyết cười nói, “anh định đi thay quần áo ở đâu, dẫn em theo với?”
Chu Húc quay người, nhấc chân bước đi.
Phương Bỉnh Tuyết lẽo đẽo theo sau, lúc qua góc quẹo còn cúi đầu che mặt, ghét bản thân hiện tại quá xấu xí, dơ dáy, sợ người khác nhìn thấy.
Đến cầu thang, Chu Húc dừng lại, đối phương không nhìn đường, đâm sầm vào lưng hắn, rồi đứng im.
Chu Húc mặt đen sì: “Cậu là ai, tôi bảo cậu theo tôi à?”
“Không được,” Phương Bỉnh Tuyết khàn giọng, “tôi lại muốn nôn nữa, anh nhanh lên.”
Chu Húc: “…”
Hắn triệt để hết cách, cam chịu dẫn người lên tầng ba. Quán này là của bạn hắn mở, làm ăn phát đạt, tối nay có một người quen ở cục là lão Diêm nhờ hắn để lại phòng riêng. Hắn vừa hay có việc gần đây, nghĩ ghé qua gặp mặt, uống một ly rồi đi.
Kết quả lại bị ông trời con này dính chặt.
Tầng ba là chỗ ở, một dãy phòng nhỏ cửa gỗ màu đỏ sẫm. Chu Húc nhận chìa khóa từ nhân viên, vừa mở cửa, Phương Bỉnh Tuyết đã lao vút vào như tên bắn, chui vào nhà vệ sinh tiếp tục nôn.
Chu Húc cởi áo ngoài, nhăn mày kiểm tra.
Tình trạng của hắn còn đỡ hơn, cơ bản chỉ dính ở vạt áo và giày, không đến mức thảm hại.
Trong nhà vệ sinh truyền ra tiếng nức nở, vẫn đang gào: tôi thật sự bẩn quá, tôi không còn thơm nữa.
Chu Húc cạn lời, cứ thế cởi trần đi tới, tựa vào khung cửa toilet: “Cậu còn được không đấy?”
Phương Bỉnh Tuyết hai tay chống bồn cầu, khom lưng, ho đến mức vai run rẩy. Có lẽ thật sự rất ghét chính mình, mở luôn quạt thông gió, vừa nôn vừa liên tục nhấn xả nước.
Mãi một lúc sau, anh mới rút giấy lau mặt, lại ra bồn rửa tay rửa một trận, quay đầu lại: “… Xong rồi.”
Thật sự nôn quá gấp, trên má nổi mấy đường tơ máu nhỏ, càng làm đuôi mắt đỏ hoe, môi cũng ướt át.
Chu Húc cười lạnh: “Vừa rồi còn oai lắm mà?”
Phương Bỉnh Tuyết lắc đầu.
Chu Húc không chịu nổi kiểu ậm ừ này, trực tiếp đuổi người: “Cậu ra ngoài trước, tôi tắm xong là đi luôn, phòng đã mở sẵn cho cậu rồi.”
Hắn thấy anh say thành thế này, hôm nay đừng hòng về nhà được tử tế.
Phương Bỉnh Tuyết khẽ “ồ” một tiếng, nhường đường cho người ta. Vừa bước ra được hai bước thì nghe “Rầm” một cái, cửa toilet đóng sập lại.
Tiếng nước từ vòi hoa sen lập tức vang lên xối xả.
Nôn hết rượu ra, đầu óc tỉnh táo hơn được chút, cả người anh cứng đờ.
Không đúng!
Anh đột nhiên nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng…
Anh vẫn chưa đi vệ sinh!
“Chu Húc!”
Phương Bỉnh Tuyết đập cửa toilet: “Anh đừng tắm vội, để tôi đi vệ sinh đã!”
“Điên à, vừa nãy sao không nói?”
Giữa tiếng nước xả rào rào vang lên tiếng gầm của đàn ông: “Nhịn đi!”
Phương Bỉnh Tuyết tỉnh hẳn. Toàn bộ mọi chuyện bắt đầu từ việc anh ra ngoài đi vệ sinh, vậy mà lại thành ra thế này. Anh nghiến răng: “Anh còn bao lâu nữa, không thì tôi ra ngoài tìm…”
“Thích đi đâu thì đi!”
Rất tốt. Phương Bỉnh Tuyết hít một hơi lạnh, chửi thầm một câu “đệt”.
Anh cũng chẳng buồn để ý mình còn mặc đồ dơ nữa, quay đầu định đi thẳng. Khoảnh khắc vặn tay nắm cửa thì phía sau vang lên một tiếng “Rầm” cực lớn.
Chu Húc đá tung cửa toilet.
Vòi sen còn chưa tắt, hắn chỉ vội quấn tạm một cái khăn tắm trắng quanh hông, mặt đen như đít nồi: “Lại đây!”
Đến nước này thì còn mặt mũi gì để giữ nữa. Phương Bỉnh Tuyết phá bình vỡ nồi quay lại, mặt đơ như gỗ chết.
Chu Húc không nhường đường, khoanh tay đánh giá.
Phương Bỉnh Tuyết hít sâu một hơi: “Tránh ra.”
“Vừa nãy ở hành lang cậu cũng chặn đường tôi thế này đúng không,” Chu Húc nhướng mày, “có phải vì lần ở sông tôi tát cậu một cái, nên giờ cậu nhân cơ hội trả thù không?”
Môi Phương Bỉnh Tuyết mím chặt, từ cổ họng ép ra: “Để sau nói…”
“Nói trước đi,” tư thế Chu Húc lười biếng, nụ cười mang theo chút lưu manh: “Có phải cố ý không?”
Hắn cũng không phải cố ý bắt nạt người, chỉ là tối nay thực sự bực mình, bị chặn đường nôn hết lên người, lát nữa còn phải gọi bạn mang quần áo tới, nhất định phải xả giận một chút.
“Chu Húc,” ánh mắt Phương Bỉnh Tuyết bình tĩnh, “anh không tránh ra nữa, cứ dây dưa thế này, tôi rất có thể sẽ… làm bẩn lên người anh đấy.”
Chu Húc ngẩn ra: “Gì cơ?”
Mà ngay khi lời vừa dứt, hắn lập tức phản ứng lại, cả khuôn mặt đỏ bừng lên ngay trước mắt: “Cậu, cậu nói cái gì đấy!”
Phương Bỉnh Tuyết nhìn hắn: “Tôi nói, anh còn chặn tôi thế này nữa, tôi sẽ làm bẩn lên người anh, đến lúc đó anh lại phải dọn dẹp tiếp.”
Chu Húc ngớ người, hóa thành cái hồ lô câm miệng.
Còn cơ thể đã phản ứng trước –
Thành thật nghiêng người, nhường đường cho anh.
Rồi đi đến bên giường, ngồi xuống, dùng sức xoa mặt.
Nói sao nhỉ, Phương Bỉnh Tuyết đẹp trai, chính trực thanh tú, môi đỏ răng trắng, kiểu mặt này dễ khiến người ta nghĩ là “dễ bắt nạt”. Thực tế thì ngoại trừ một thoáng sát khí ban đầu, Chu Húc luôn cảm thấy người này trông nhút nhát, giống người trí thức.
Sao lại có thể đường hoàng nói ra mấy lời như thế chứ.
Thật không biết xấu hổ!
Lúc nãy dí sát lại, Chu Húc còn chẳng dám ngửi thật, chỉ coi như người ta say rượu, đuổi đi là xong. Giờ tỉnh rượu rồi mà vẫn mặt dày đàng hoàng nói thế, làm hắn có chút chống đỡ không nổi.
Đang nghĩ ngợi thì toilet đột nhiên có tiếng động. Chu Húc không nghe rõ, ngẩng đầu “a” một tiếng.
Cách cánh cửa, lẫn trong tiếng nước, giọng khàn khàn nghe rất dính dính: “Tôi nói, quần áo tôi ướt rồi, tắm xong mới ra!”
Chu Húc đứng dậy: “Ồ, được, tôi biết rồi.”
Bên kia im lặng, chỉ còn tiếng nước.
Rào rào, rào rào…
Như sóng biển dịu dàng vỗ bờ cát.
Chu Húc lại ngồi xuống, ánh mắt rơi xuống cửa toilet: đôi giày thể thao trắng mà đối phương cởi ra lúc vào, sạch sẽ không một vết bẩn.
Xem ra lúc nôn cũng đã cố gắng tránh lên giày mình.
Chu Húc lặng lẽ nhìn một lúc, trong đầu không hiểu sao lại hiện lên một ý nghĩ: Người tên gì mà Bánh Tuyết ấy…
Chân còn nhỏ xinh nữa.
Tác giả có lời muốn nói: ngại hết cả Bánh Tuyết hhhhhhh
Capu có lời muốn noi: Chú cảnh sát này lạ quá hhhhhhh

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu