Bên ngoài vang lên tiếng động lớn, là xe tải chở hàng nặng chạy trong đêm. Đèn pha sáng chói quét vào phòng, chiếu lên mu bàn tay xương xẩu của Chu Húc, từ trái sang phải rồi nhanh chóng biến mất.
Tiếng động cơ xa dần.
Chu Húc bỏ tay ra.
Lông mi Phương Bỉnh Tuyết khẽ động, mở mắt nhìn, bác sĩ đã bắt đầu dọn dẹp. Chu Húc vẫn vẻ lười nhác không đứng đắn, thắt xong dây lưng, nheo mắt nhìn anh, trêu: "Đau phết đấy, nếu cậu chích chắc khóc nhè luôn."
"Tôi thấy người khóc là anh mới đúng," Phương Bỉnh Tuyết nói, "nếu không sao không cho nhìn, có phải lén lau nước mắt không?"
Chu Húc nghe vậy liền ghé sát vào: "Lại đây, thế thì cậu lau giúp tôi đi."
Người này chẳng ra dáng gì, được đà lấn tới. Phương Bỉnh Tuyết phải né ra sau, eo đập vào bàn nhưng vẫn cười: "Bác sĩ đúng là mát tay, anh khỏi bệnh nhanh thật."
Chu Húc lắc đầu: "Chưa khỏi, vẫn còn khó chịu."
Để đảm bảo riêng tư cho bệnh nhân, khu chích mông ở tận trong cùng phòng khám, sát phòng pha thuốc, chỉ che tạm bằng tấm rèm. Rèm nền xanh nhạt in hoa vàng, đậm ý xuân.
Hai người họ cũng chưa đi, lẩm bẩm vài câu thì nghe phía trước thằng nhóc lại gào một tiếng, tiếp tục khóc.
Ra nhìn, phim hoạt hình đã kết thúc lúc chín giờ tối, đổi kênh nào cũng thành thế giới người lớn hết.
Thằng nhóc không thích tin tức, không hiểu phim lồng tiếng, cũng chẳng hứng thú với phim thần tượng tô son trát phấn, giờ cầm remote đạp chân, đòi mẹ gọi tổng đài, nó còn muốn xem hoạt hình.
"Đó là kênh trả phí," mẹ nó nhận remote, vội vàng bấm, "con xem, kênh này có Tôn Ngộ Không, xem đi..."
"Con không xem khỉ! Con muốn xem mèo với chuột!"
Mẹ nó trừng mắt: "Con xem mẹ có giống mèo với chuột không!" TruyenLau.com
Thằng nhóc ngừng gào, nhìn kỹ một lúc: "Không giống!"
Bác sĩ đã bốc thuốc xong, đưa cho Chu Húc: "Cách uống ghi trên đó rồi, về chú ý đo nhiệt độ, nếu còn sốt thì mai qua lại nhé."
Website TruyenLau.com
Chu Húc trả tiền xong nhận lấy, khóe mắt liếc thằng nhóc đang quậy.
"À đúng, cậu không phải bảo mẹ là cô giáo mầm non sao," hắn hỏi Phương Bỉnh Tuyết, "lúc này phải làm thế nào?"
Bác sĩ nhìn hiền thật, bị thằng nhóc làm cho chóng mặt, nhiều nhất chỉ dọa "chú chích đấy". Giờ cả người như sắp sụp đổ. Website TruyenLau.com
Phương Bỉnh Tuyết nghĩ một chút: "Cô giáo Tần thường sẽ bảo... miệng nhỏ không nói, mắt nhỏ nhìn cô, tai nhỏ lắng nghe."
Ngón tay Chu Húc móc túi thuốc, không đáp, nhưng nháy mắt một cái.
Ý rất rõ: cậu thử xem.
Phương Bỉnh Tuyết mới không thử.
Anh đã quay người đi thẳng, vài bước nhảy xuống bậc thềm. Chu Húc đi sau, gọi tên anh.
"Phương Bỉnh Tuyết cậu nhẫn tâm thật đấy, chạy luôn à."
"Trẻ con sức sống dữ lắm, lát nữa chắc còn bị ăn đòn nữa cho coi."
Phương Bỉnh Tuyết không thèm để ý đến mấy lời lải nhải của hắn. Nguyên tắc của anh là: trong cuộc sống, trừ khi người ta chủ động cầu cứu, nếu không anh thường không can thiệp. Ví dụ ông bạn bỏ sự nghiệp cắm rễ tại sa mạc Gobi, bà cụ bán đậu phụ muốn rải tro cốt trong cánh rừng liễu đỏ, anh đều gật đầu: "Ừm, được thôi."
Anh không thích "nhiều chuyện".
Trên tường vây bên cạnh sơn khẩu hiệu, nền trắng chữ đỏ. Phương Bỉnh Tuyết bước nhanh, từng chữ lần lượt bị anh che khuất. Chu Húc cũng theo đó nhìn lần lượt: Bảo vệ sinh thái, chung tay xây dựng quê hương đẹp đẽ.
Phương Bỉnh Tuyết dừng lại, quay người nhìn hắn.
Đèn đường kéo bóng rất dài, vừa hay phủ lên hai chữ "đẹp đẽ". Thanh niên hơi nheo mắt, tóc đen bị gió thổi bay, lộ ra đôi mắt đẹp.
Có lẽ anh thấy phiền rồi, nói với hắn: "Miệng nhỏ, không nói."
Chu Húc còn đang sốt, cảm giác má bị gió quạt nóng ran, nói năng hơi lảm nhảm: "Sao, thế cậu phải mắt nhỏ nhìn cô chứ?"
Phương Bỉnh Tuyết cười: "Không, tôi mắt to."
Nói rồi chớp hai cái.
Phương Bỉnh Tuyết giống mẹ, da trắng, mắt đẹp, tròng mắt màu hổ phách nhìn ai cũng dịu dàng. Ở Tần Tố Mai thì mang cảm giác tình cảm dạt dào, còn ở anh lại là sự tĩnh lặng trong veo.
Như thể trong lòng anh là mặt gương sáng, mọi thứ đều rõ ràng.
Đây là khuôn mặt người thông minh, nhưng lại rất mâu thuẫn. Chu Húc không hiểu, nhìn thì lanh lợi thế, sao gặp chuyện tình cảm lại đòi chết đòi sống vậy.
Nhưng hắn không hỏi được, vì Phương Bỉnh Tuyết không nói.
Đều giấu trong lòng, hư hỏng.
Dù trong bụng Phương Bỉnh Tuyết đầy chuyện xấu, biểu hiện vẫn rất lịch sự, tự mình tiễn hắn về tận nhà. Cửa vừa mở, A Lượng ôm mặt ngồi dưới mái hiên, thấy họ thì mắt sáng lên, như cún con chạy tới, nhìn trái nhìn phải.
"Đã chích hạ sốt rồi," Chu Húc nói chậm lại, "không sao nữa."
A Lượng gật đầu, lại nhìn Phương Bỉnh Tuyết.
Phương Bỉnh Tuyết chẳng có gì dặn dò, Chu Húc lớn thế rồi, không cần anh lo thêm, chỉ nhắc một câu: "Anh đừng có cầm dao phay múa loạn nữa, coi chừng hàng xóm báo cảnh sát bắt anh đi đấy."
Chu Húc đặt túi thuốc lên bàn: "Đây là nhà tôi mà!"
A Lượng buồn ngủ sớm, giờ yên tâm về ngủ. Phương Bỉnh Tuyết cũng đi ra ngoài, đến cửa lại vòng về: "Thế cũng nguy hiểm, lỡ làm rơi dao, rơi trúng chân là phải khâu đấy."
Vẻ mặt Chu Húc không thể tin nổi: "Tôi mà để dao rơi à?"
Phương Bỉnh Tuyết dừng một chút.
Thật ra lúc này, anh đột nhiên có cảm giác muốn chia sẻ rất mạnh, muốn kể cho hắn nghe chuyện trước đây lúc đấu vật với nghi phạm, anh tay không đoạt dao thế nào, còn đồng bọn tội phạm bên cạnh sợ run, dao trái cây thật sự rơi thẳng xuống, cắm vào mu bàn chân.
Sau khi làm biên bản, đồng nghiệp ai nấy đều nhịn cười.
Con người đôi khi thế đấy, có khi mới đến nơi lạ đã nhớ nhà, cũng có khi ở lâu vẫn chẳng sao. Chỉ là trong một khoảnh khắc bất chợt, nhớ đến một chuyện nhỏ ngày xưa, ăn được vị món quê quen thuộc, hay chỉ cần nhắc tới mẹ... cảm xúc liền dâng lên không kìm được.
Phương Bỉnh Tuyết hơi nhớ nhà.
Cái cảm giác khó chịu này nổi lên là không dập tắt được, nhưng trời đã khuya, anh không thể gọi cho bố mẹ nữa. Nói muốn khóc thì hơi làm màu, chỉ là trong lòng trầm trầm nặng nặng, như bị đổ đầy một chai keo đặc quánh.
Giờ phút này, Phương Bỉnh Tuyết đặc biệt muốn ăn một bát mì trứng cà chua do cô Tần nấu.
Chu Húc bước tới trước mặt anh: "Sao thế?"
Phương Bỉnh Tuyết cười cười: "Không sao."
Trong sân, hoa nguyệt quế nở đẹp, toàn bông hồng phấn, mang vẻ đẹp mộc mạc khỏe khoắn. Anh liếm môi, hỏi: "Có thuốc không?"
Chu Húc: "Có... cậu hút à?"
Phương Bỉnh Tuyết gật đầu: "Ừm."
Chu Húc ngẩn ra, dừng vài giây mới nói: "Cậu không phải không biết hút sao?"
Phương Bỉnh Tuyết: "Tôi nhớ nhà."
Một lát sau, hai người ngồi cạnh luống hoa, một làn khói theo gò má trắng sứ bay lên, lượn lờ tan trong không trung.
Phương Bỉnh Tuyết ngậm thuốc, nhìn trăng trên đầu.
Chu Húc không hút. Thực tế lúc này tư thế của hắn còn ngoan hơn cả Phương Bỉnh Tuyết nhiều. Tuy do chiều cao nên phải dạng chân ngồi ghế thấp, nhưng hai tay để ngay ngắn trên đầu gối, im lặng mím môi.
Phương Bỉnh Tuyết cũng yên lặng.
Chu Húc liếc một cái đã biết, người này chắc không nghiện thuốc, dù tư thế hút rất thuần thục, cũng chỉ để tỉnh táo hoặc giết thời gian, không hít sâu, khói không xuống phổi, chỉ nhàn nhạt phả ra trước mặt.
Lời tâm giao không nói được, nhưng chuyện nhà cửa vẫn có thể tán gẫu. Phương Bỉnh Tuyết tựa lưng ghế, ngửa mặt, hai chân dài nghênh ngang duỗi thẳng, hơi côn đồ, hơi lười biếng.
Từ góc Chu Húc nhìn sang, có thể thấy rõ cái yết hầu ấy, theo nhịp thở và nuốt nước bọt mà khẽ động, xuống nữa là cổ áo. Phương Bỉnh Tuyết ăn mặc thoải mái, vẫn là cái hoodie lót nhung mỏng, màu xám nhạt, cổ còn có hai dây rút, một dài một ngắn rũ xuống.
Ánh trăng khoan dung rải xuống đất, dù là quê nhà cách ngàn dặm, hay Tây Bắc mênh mông hoang vu, đều tắm trong ánh sáng mờ ảo mà thần thánh ấy, vĩnh cửu không đổi, mãi mãi tồn tại.
Chu Húc nhìn một lúc: "Nhớ nhà thì về đi."
"Không được," Phương Bỉnh Tuyết ậm ừ, "còn phải ở đây một năm."
Chu Húc lặp lại: "Một năm cơ à."
Hai người không nói chuyện gì quá sâu, câu có câu không, vậy mà cũng không bị gượng. Phương Bỉnh Tuyết mới biết công việc của Chu Húc rất tạp nham: tiệm sửa xe, phòng bi-a, thậm chí cả net cũng có phần của hắn.
"Dù sao nhà cũng chỉ có mình tôi," Chu Húc nói, "rảnh rỗi thì mày mò thôi."
Ừm, chủ đề này cũng hơi sâu rồi.
Thuốc sắp tàn, một đốm lửa cam lập lòe. Phương Bỉnh Tuyết hít mạnh một hơi, dụi tàn vào gạt tàn gốm, cái gạt tàn hình núi tuyết do Chu Húc tự nặn, nung ra vẻ thô sơ mà chân chất.
"Khá nghệ thuật," Phương Bỉnh Tuyết cầm lên ngắm, "anh không nói chắc tôi tưởng mua đấy."
Chu Húc xoa tay: "Trước đây nung chậu hoa làm chơi vài cái... cậu lạnh không?"
Tháng Tư rồi, ban đêm vẫn lạnh.
Phương Bỉnh Tuyết: "Không lạnh, anh còn chu đáo phết."
Chu Húc lập tức: "Không có."
Nói xong dừng một lúc lâu, cả hai cùng cười.
Cười xong, Phương Bỉnh Tuyết lại xin một điếu nữa, châm lửa ngậm miệng: "Cái này làm bát cơm chó được không, tôi định năm sau mua cho mẹ tôi một con chó, cho bà đỡ buồn."
Chu Húc nghĩ một chút: "Cũng được, phủ men nung lại là đẹp."
Phương Bỉnh Tuyết đột nhiên nhớ ra: "À đúng rồi, trước ở siêu thị thấy anh đùa với một con chó, xấu kinh, ối giời ấn tượng sâu sắc luôn."
Chu Húc gật đầu: "Đúng là hơi xấu."
"Lần sau gặp cho tôi đùa với nó chút," Phương Bỉnh Tuyết cong mắt, "xấu nhưng mà dễ thương."
Chu Húc cũng cười, cười đến ngực khẽ phập phồng: "Nếu còn có cơ hội."
Đang nói thì điện thoại Phương Bỉnh Tuyết reo. Anh cầm lên xem, là bác sĩ Phương gọi.
Hai ông bà sinh hoạt cực kỳ quy luật, nếu không trực ca đêm thì ngủ sớm, không tùy tiện gọi con trai. Phương Bỉnh Tuyết lòng thót lại, ấn nghe: "... Alo?"
"Tiểu Bảo," giọng Phương Tuấn hơi khàn, "vừa có một đứa nhỏ được đưa vào cấp cứu, tai nạn xe... không cứu được."
Phương Bỉnh Tuyết đứng bật dậy: "Bố nói đi, con nghe đây."
Bố anh là bác sĩ ngoại thần kinh, chuyện sinh lão bệnh tử thấy nhiều, bình thường không có cảm xúc dao động quá lớn. Quả nhiên giây tiếp theo, Phương Tuấn thở dài: "Là học trò của mẹ con."
Tần Tố Mai thích trẻ con nhất, bao năm dạy học đã dẫn dắt vô số đứa nhỏ. Bà không phải giáo viên môn học cấp hai cấp ba giảng bài tập kiến thức, bà cắm rễ ở mẫu giáo, từ tay những cặp bố mẹ trẻ nhận lấy những đứa nhỏ ngây ngô, dạy chúng xếp hàng, hát hò, vệ sinh lễ phép.
Học trò của cô Tần thường rất nhanh đã quên cô.
Tuổi còn quá nhỏ, có đứa nói còn chưa rõ. Nhưng Tần Tố Mai biết, chúng có thể không nhớ nụ cười của cô giáo mầm non, nhưng chắc chắn sẽ nhớ niềm vui lần đầu được tặng hoa đỏ lớn, và chuyến dã ngoại đầu tiên đầy chim hót hoa thơm.
"Đứa nhỏ gặp tai nạn xe ấy, đã học cấp hai rồi, nhà ở khu bên cạnh, mỗi năm Ngày Nhà giáo đều sang thăm mẹ con... con có nhớ không, mẹ con từng dẫn nó về nhà ăn cơm, bảo nó giống con hồi bé."
Phương Bỉnh Tuyết im lặng.
"Chuyện xảy ra ngay trước cổng khu. Mẹ con nhìn thấy toàn bộ."
Phương Tuấn mệt mỏi xoa trán, hơi nghẹn ngào.
Chấn thương sọ não nặng, dù cả đội chuyên gia có chạy về cũng vô phương cứu chữa. Ông còn phải trực ban, Tần Tố Mai đứng ở hành lang bệnh viện, ôm ngực, mặt trắng bệch, liên tục nói tôi không sao.
"Giờ con có tiện không, gọi video cho mẹ con xem sao," Phương Tuấn bỏ tay xuống, "xem mẹ thế nào, bố hơi lo."
Phương Bỉnh Tuyết: "Vâng, con biết rồi."
Cúp máy, anh quay đầu nhìn Chu Húc. Đêm Tây Bắc quá tĩnh lặng, giọng bố anh qua điện thoại đủ để cả hai người cách ngàn dặm đều nghe thấy. Chu Húc hỏi: "Nhà cậu có máy tính không?"
Phương Bỉnh Tuyết: "Không... à, có."
Phòng ký túc không có máy tính, nhưng đơn vị có. Anh nhìn giờ trên điện thoại, đã mười rưỡi, văn phòng chắc chắn vẫn còn người, chỉ là trước mặt đồng nghiệp...
"Đi thôi," Chu Húc đứng dậy, "tôi đưa cậu đến tiệm net, có phòng riêng."
Phương Bỉnh Tuyết "a" một tiếng.
Chu Húc đã vào nhà lấy hai cái áo khoác ra: "Đi bộ bảy tám phút thôi, không xa."
Phương Bỉnh Tuyết hơi ngại: "Thế này... anh còn đang ốm."
Hoạt động giải trí ở huyện Lệ Xuyên ít, anh bình thường chẳng có sở thích gì, thật sự không biết chỗ nào có net mở suốt đêm. Chu Húc bước tới: "Không sao, dù sao tôi cũng phải ghé tiệm xem qua."
Phương Bỉnh Tuyết: "Thật không cần, anh chỉ đường là tôi tự đi được."
Chu Húc đứng trước mặt anh, đưa áo khoác. Phương Bỉnh Tuyết hai tay ôm lấy, vẫn hơi do dự: "Tôi..."
"Nhìn cậu làm màu kìa," Chu Húc cười khẩy, "lúc trước nôn đầy người tôi thì oai lắm mà."
Hắn đưa tay lấy nửa điếu thuốc còn lại trong miệng anh, tiện tay vứt vào gạt tàn: "Đi."
Phương Bỉnh Tuyết đi theo: "Cảm ơn nhé, Anh Húc."
Khóa cửa xong, Chu Húc quay lại nhìn. Cái áo khoác denim đen của hắn mặc trên người Phương Bỉnh Tuyết hơi rộng, vai sụp xuống một chút, trông rất lùng thùng.
Thậm chí anh giơ tay, ống tay áo dài đến mức chỉ lộ ra đầu ngón tay.
Tối nay đúng là bận rộn thật. Phương Bỉnh Tuyết bị hắn dẫn đến một tiệm net, trong lòng vẫn còn nặng nề, lúc lên lầu bước cũng nặng. Chu Húc quay đầu nhìn: "Cầu thang hẹp, cẩn thận."
Phương Bỉnh Tuyết: "Ừ, biết rồi."
Tầng một là khu trò chơi, tầng hai tầng ba mới là net. Đã muộn thế này mà vẫn đông khách, đúng kiểu đặc sản của net huyện thành: ồn, mùi thuốc lá nặng, thêm cả mùi mì gói tạp nham quẩn lại.
Trên đường gặp hai nhân viên, đều lập tức đứng lại cười chào. Chu Húc không nói nhiều, dẫn anh lên tầng ba, xuyên qua vô số màn hình nhấp nháy. Phương Bỉnh Tuyết liên tục ngoái đầu, mắt tròn xoe. May là không thấy trẻ vị thành niên, chỉ là quy mô lớn làm anh kinh ngạc.
Xem ra đêm Lệ Xuyên cũng không hoàn toàn yên tĩnh.
Đến dãy phòng cuối cùng, Chu Húc kéo cửa kính trượt: "Vào đây, máy mở sẵn rồi."
Bên trong không rộng, đặt song song hai máy tính, sofa da đỏ, tường dán poster phim Hollywood. Phương Bỉnh Tuyết vào nhìn, vệ sinh khá sạch, không mùi, cũng chẳng có vỏ trái cây giấy vụn.
"Có chốt trong," Chu Húc chỉ cho anh, "cậu chốt cửa lại, có việc gọi tôi."
Phương Bỉnh Tuyết đã ngồi xuống, cầm chuột: "Cảm ơn nhé, anh cũng về nghỉ sớm đi."
Chu Húc: "Không có gì, đi lúc nào nói với quầy một tiếng là được."
Phương Bỉnh Tuyết quay lại: "Ừ, thế tôi bảo... là anh đưa tôi đến à?"
"Ừ," Chu Húc đứng ở cửa nhìn anh, "cứ bảo là tôi đưa cậu đến."
Tây Bắc có căn nhà nhỏ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.