Rượu trong thế giới người lớn, giá trị xã giao thường lớn hơn ý nghĩa thực tế.
Thuốc lá rượu chè gì Chu Húc đều đụng tất, nhưng chẳng nghiện cái nào.
Với hắn, hút thuốc hay uống rượu thường mang lại cảm giác yên tĩnh, rất thoải mái, nên hắn sẽ không để mình quá đà. Đến điểm dừng là tự biết dừng.
Như bây giờ.
Hắn đứng ở ban công tầng hai phòng bi-a hút thuốc. Tiệm này nhận sớm, hồi đó chẳng tốn bao tiền. Hắn rất để tâm, chạy trước chạy sau kéo không ít mối quan hệ. Đến khi tiệm ổn rồi thì hắn ít quản chuyện làm ăn, thỉnh thoảng ghé qua cũng chỉ chơi vài ván với bạn rồi đi.
Nhưng người quen chỉ cần nhìn là biết, chỗ nào cũng có dấu vết của hắn.
Ban công rộng, bày mấy bộ bàn ghế nhỏ để nhậu nhẹt, trên đầu treo bóng đèn vàng ấm, lan can trồng đầy nguyệt quế. Xuân hạ đúng mùa nở hoa, bông hồng chen chúc trên cành.
Chu Húc gác tay lên lan can, ngậm thuốc nhìn sao.
Chẳng bao lâu, Đinh Dũng xách lon bia tới, chen bên cạnh, hai thằng chơi với nhau hơn chục năm, phòng bi-a cũng cùng nhau mở, là anh em thật sự, chẳng giấu gì nhau.
"Sao đấy," Đinh Dũng gác khuỷu tay lên lan can, "có tâm sự à?"
Thằng này năm năm trước đi Lhasa một chuyến, về tự xưng ngộ đạo, cổ tay quấn cả đống tràng hạt bồ đề, ba câu không rời Phật pháp và bản tâm, đặc biệt thích nghe bạn kể chuyện phiền lòng. Nghe xong, y tiện thể bán luôn vài chuỗi hạt, bảo đeo cái này tĩnh tâm, không lấy tiền, là duyên, cậu cho 880 duyên là được.
Chu Húc không nhìn y, cũng chẳng đáp.
Đinh Dũng cười hì hì: "Nói thật đi, vừa gọi cho ai đấy?"
"Một người bạn," ánh mắt Chu Húc liếc qua, "nghĩ gì đấy mày."
Đinh Dũng vui vẻ: "Mày còn có bạn mà tao không biết à, ai thế?"
Quen thân thì thế, nói chuyện chẳng có quy củ. Chu Húc đổi tư thế, lưng tựa lan can, kẹp thuốc giữa ngón tay: "Mày nói xem, có người nhìn thì lanh lợi lắm, sao lại..."
Hắn nghĩ một lúc mới nói bốn chữ: "Dám yêu dám hận."
"Cạch" một tiếng, Đinh Dũng kéo nắp lon bia: "Còn gì nữa?" Website TruyenLau.com
Chu Húc lắc đầu, cười: "Không có gì, tự nhiên nhớ tới thôi."
Nói ra cũng buồn cười, hắn với Phương Bỉnh Tuyết gặp nhau chẳng nhiều, lần nào cũng náo nhiệt. Hắn cảm thấy người này có chút "thủy tinh", không chỉ nhan sắc, mà là một cảm giác khó tả. Nếu phải hình dung thì Phương Bỉnh Tuyết giống bông bọc sắt.
Nhìn thì mềm, thực ra xương rất cứng.
Con sông lạnh ngắt ấy, chỉ biết bơi ếch, vậy mà dám cắm đầu nhảy ùm xuống.
Còn đặc biệt cảnh giác, bụng đầy tính toán. Chu Húc nhớ có lần cùng A Lượng từ đồn cảnh sát ra, từ xa đã thấy Phương Bỉnh Tuyết, rất tự nhiên nghịch gương chiếu hậu, kỳ thực là lén quan sát hắn. Website TruyenLau.com
Chu Húc thấy hơi thú vị.
Mà từ sau lần người này say khướt, nôn đến thảm thiết, chẳng còn hình tượng gì, Chu Húc mơ hồ ngửi thấy một mùi, đó là Phương Bỉnh Tuyết ở trước mặt hắn, hơi lười giả vờ rồi.
Ngây thơ vô tội gì cũng không còn, cười thì rõ là xấu xa.
Website TruyenLau.com
Hắn nhạy bén nhận ra, Phương Bỉnh Tuyết bây giờ mới bộc lộ vẻ đẹp đằng đằng sát khí ban đầu.
Làm cổ họng người ta khựng lại.
Dù sao câu mắng vừa rồi cũng làm Chu Húc nghe mà khoái phải biết, giờ không biết giải thích với Đinh Dũng thế nào, ngẩng cổ nhìn sao. Sao cũng chẳng hiểu gì, chớp chớp mắt nhìn hắn.
"Mày nói xem, sao tao lại muốn trêu cậu ta thế nhỉ," màn đêm nặng nề, Chu Húc nuốt nước bọt, "thấy vui, thấy mới mẻ?"
Đinh Dũng "ực" một ngụm bia lớn, mắt kiên định: "Mày tiếp tục đi."
"Tiếp tục cái rắm," tối nay Chu Húc uống không ít, cả người lười biếng, "tao thấy gần đây tao rảnh quá, nghĩ linh tinh."
"Người anh em này," Đinh Dũng nghiêm túc, "mày ế quá lâu rồi, đối với chuyện tình cảm vẫn ở mức tiểu học, còn trêu người ta. Mày đừng có chạy lên giật bím tóc con gái, bảo thích mới bắt nạt..."
Chu Húc cắt ngang: "Dừng, tao vừa không nói con gái, là con trai, bím tóc đâu ra."
Đinh Dũng dừng hẳn mấy giây, mới nghi ngờ: "Trai, con trai á?"
"Ừ," Chu Húc rất thản nhiên, "tao chỉ thấy người này thú vị thôi, hết, mày nghĩ linh tinh cái gì!"
Đinh Dũng "xì" một tiếng, quay người đi luôn: "Uầy, chán chết!"
Bên Chu Húc thì thản nhiên rồi, còn bên Phương Bỉnh Tuyết thì cực kỳ khó chịu.
Lý do không gì khác, toàn tại Vương Xuyên nhảy nhót lung tung: "Tao lại quay về rồi nè, nhớ tao không hả?"
Phương Bỉnh Tuyết đang chuẩn bị ngủ, bị làm ồn đến đau đầu, đưa tay bóp thái dương.
Vương Xuyên phổng mũi: "Điện thoại này vợ tao mua cho, mày nghe xem, có phải âm thanh siêu rõ không?"
"Không phải," Phương Bỉnh Tuyết lạnh lùng: "Ai hỏi mày."
Vốn tưởng lần gặp tiếp theo còn xa vời, ai ngờ nhanh thế đã gặp lại. Vợ y là Hạ Lan - chuyên gia sinh thái nông nghiệp, nghiên cứu trồng cỏ chịu mặn kiềm. Hiện đã có thành quả đột phá, được mời đến giảng bài, thúc đẩy ứng dụng thí điểm của kỹ thuật này.
Vương Xuyên thân là người nhà nên vinh dự lắm, xin nghỉ ba ngày ở đơn vị để đi cùng.
Hưng phấn quá, vừa tăng ca xong đã gọi cho Phương Bỉnh Tuyết. Nghe đến cuối anh cũng cười: "Giỏi thật, Hạ Lan lợi hại quá trời."
"Đúng rồi, còn bảo mời mày một bữa, mày lúc nào rảnh hả?"
"Thứ Bảy thế nào," Phương Bỉnh Tuyết nghĩ một chút, "hôm đó tao rảnh, không đi làm."
Vương Xuyên vui vẻ: "Được chứ!"
Công việc chính của Phương Bỉnh Tuyết là hỗ trợ kỹ thuật, đã hỏi ở cục trước, lần thu lưới này không cần anh tham gia, cuối tuần liền trống lịch.
Thế nên sáng thứ Bảy, anh đi trả xe trước, trên đường còn đi ngang quán net lần trước. Tên trộm đã bị bắt không gây sóng gió gì, dù sao cũng là nơi giải trí hỗn tạp, an ninh luôn là vấn đề thường gặp, trộm vặt không hiếm, chắc Chu Húc cũng không biết chuyện này.
Vừa hay, trả xe xong Vương Xuyên đến đón, khỏi phải đi bộ về. Huyện này giao thông công cộng kém, taxi ít đến tội nghiệp, chủ yếu chỉ có ở bến xe và bệnh viện. Xe minibus tư nhân thì có, nhưng chỉ chạy gần, rất bất tiện.
Anh gấp gọn áo khoác bỏ vào túi, đổ xăng đầy bình, còn xách thêm túi trái cây.
Chỉ cần Phương Bỉnh Tuyết muốn, trong việc đối nhân xử thế chẳng ai bắt bẻ được. Tháng Tư ở trấn nhỏ Tây Bắc, gió là bàn tay thô ráp cuốn cát, dù vuốt ve thế nào cũng không thể khiến hoa táo nở sớm, nhưng nó lại đủ sức đẩy nhẹ lưng người thanh niên, khiến anh hơi lảo đảo lúc hắn mở cửa, ngẩng đầu nhìn tới, nụ cười rạng rỡ như mây đỏ.
Chu Húc khựng người, lập tức dời mắt đi.
Phương Bỉnh Tuyết đưa đồ: "Đây, cảm ơn nhé... ngưỡng cửa nhà anh cao thật."
Đây là nhà riêng của Chu Húc, tường gạch xanh, nhà ba tầng, một mình ở thì hơi rộng, nhưng dọn dẹp gọn gàng, rất có hơi sống. Nhìn là biết người biết hưởng thụ cuộc sống.
"Thế cậu đi chậm thôi," người này một tay đút túi, nghiêng mặt không biết nhìn đâu, hình như không vui, giọng cứng nhắc, "cẩn thận vấp."
Trời nóng rồi, Chu Húc chỉ mặc áo phông ngắn tay với quần công nhân, tay áo còn xắn lên hai vòng, lộ cánh tay rộng. Có lẽ vừa tắm xong, mang mùi xà phòng sạch sẽ.
Nhiều người đàn ông cao lớn, tuổi dậy thì hay gù lưng, có khi cố tình ra dáng, có khi ngồi bàn học lâu. Chu Húc không thế, dù khí chất là kiểu lười biếng khó gần, nhưng chỉ cần đứng là thẳng lưng, như cột sắt.
Trước còn đùa nhau bảo vẽ hình hắn làm thần giữ cửa, thật ra hợp thấy rõ.
Dù sao bóng dáng ấy cũng đủ che chở cho anh rồi.
"Biết rồi," Phương Bỉnh Tuyết ngẩng mắt nhìn hắn, "anh nhận đi chứ."
Chu Húc lúc này mới "ồ" một tiếng, nhận áo và trái cây, xách trên tay, nghẹn ra một câu "cảm ơn".
Nói không rõ, hơi là lạ.
Hai người họ không tính là bạn thân, nhưng khí chất lại hợp bất ngờ, nói chuyện không ngượng ngùng, thoải mái. Nhưng giờ thái độ Chu Húc có chút gượng gạo.
Phương Bỉnh Tuyết nheo mắt: "Trời ơi, anh thật sự sốt đến đần luôn rồi."
Nói rồi đưa tay định sờ trán. Anh vừa động, Chu Húc đã né ra sau, mắt một mí mở to: "Đừng, ê cậu đừng..."
Có lẽ càng như vậy, Phương Bỉnh Tuyết càng muốn đuổi theo, thế là trong sân thật sự náo loạn. Chu Húc chống đỡ không nổi, dùng cánh tay đỡ, như muốn chứng minh lời người ta, thật sự sốt đần người rồi. Tay kia còn xách túi trái cây cũng quên đặt xuống.
Phương Bỉnh Tuyết cười lớn, lúc bắt được cổ tay đối phương thì theo bản năng vặn một cái. Mà đúng lúc này, Chu Húc vốn vẫn lùi lại bỗng dừng bước, lập tức phản kháng, cũng khóa lấy cánh tay anh.
Một kéo. Một siết.
Phương Bỉnh Tuyết không động đậy nữa.
Chu Húc nheo mắt: "Cậu... luyện qua rồi à?"
Bộ dạng né tránh liên tục vừa rồi biến mất, giờ mắt hắn vừa dữ vừa sáng, nhìn chằm chằm mặt anh. Phương Bỉnh Tuyết thì không có biểu cảm gì dư thừa, chầm chậm chớp mắt: "Ờ."
"Khá chuyên nghiệp," Chu Húc tiếp tục, "luyện ở đâu thế, giỏi phết?"
Hai người giằng co, tay vẫn không buông, giữ trạng thái kiềm chế lẫn nhau. Phương Bỉnh Tuyết như nhớ ra gì đó, giọng mềm xuống: "Cái đó, người khác dạy."
Chu Húc buông tay.
Đàn ông mà, học chút kỹ thuật khống chế là bình thường, lúc đùa cũng hay so tài. Chuyện nhỏ này kết thúc nhanh, lát sau Phương Bỉnh Tuyết đã ngồi dưới mái hiên xoa cổ tay, ra vẻ oán thán bảo Chu Húc bóp đau anh rồi.
Chu Húc rửa táo xong, cắt ra bưng lên: "Yếu đuối."
Phương Bỉnh Tuyết không phản bác, đưa tay nhón một miếng bỏ vào miệng: "Ngọt phết, không hổ là do tôi mua."
Vùng Tây Bắc ngày đêm chênh lệch nhiệt độ lớn, nắng trong veo, táo trồng ra ửng màu hồng phấn, hương thơm nồng nàn mà tinh khiết.
Ăn xong anh đứng dậy: "Chìa khóa để trên bàn rồi, cảm ơn nhé."
Chu Húc nhìn anh: "Ừ, cậu đi đi."
Vốn chỉ đến trả đồ, Phương Bỉnh Tuyết không nói thêm gì, chào rồi đi luôn. Trước đó đã dặn Vương Xuyên chín giờ qua đón, anh đứng ven đường chờ vài phút thì nghe tiếng "bíp".
"Gây rối nơi công cộng," anh ngồi vào ghế phụ, vừa thắt dây an toàn vừa phê bình giáo dục, "mày bấm còi một cái, tao thấy ông cụ phơi nắng kia còn giật mình kìa."
Cũng phải nói con người có tính lười, ngày không làm việc dễ buông lỏng cảnh giác. Phương Bỉnh Tuyết chỉ lo đấu khẩu với Vương Xuyên, không để ý cánh cửa nhà riêng cách đó không xa khẽ hé ra một khe nhỏ.
Rồi nhanh chóng khép lại.
Bữa cơm này ăn không lâu, Hạ Lan còn có việc vào buổi chiều, chỉ có Vương Xuyên cụng ly với anh. Lúc kết thúc, Hạ Lan còn tặng anh một túi lớn mứt trái cây, bảo ngọt lắm, cầm ăn vặt đi.
Phương Bỉnh Tuyết sáng mắt: "Quá đã, tôi đang thèm cái này!"
Đến tận tối anh vẫn khen ngợi cô giáo Hạ Lan vĩ đại ban tặng đồ ăn. Dù thời tiết khô, gió cát lớn, nhưng anh khá thích nghi với khí hậu Tây Bắc, chỉ có ăn uống là vẫn chưa quen.
Phương Bỉnh Tuyết đã gọi cho Tần Tố Mai hỏi cách làm sườn xào chua ngọt, quyết định tối nay mạo hiểm một phen, tự xuống bếp.
Theo chỉ dẫn của cô Tần, anh ra chợ mua sườn và rau xanh. Đang lựa đồ thì ngửi thấy mùi thuốc lá rất nhạt.
Anh không ngẩng đầu, chậm rãi lấy một bó đậu Hà Lan non.
Giây tiếp theo, cổ tay bị nắm lấy.
"Đi," giọng Chu Húc trầm trầm vang lên, phả vào tai anh, "theo tôi đến một chỗ."
Động tác ngang ngược, như không phải thương lượng mà là thông báo.
Thực tế hắn gần như đẩy anh vào ghế phụ, rồi chở người phóng như bay, mắt nhìn thẳng phía trước, không nói câu nào.
Phương Bỉnh Tuyết bất lực ngoái đầu lại: "Sườn của tôi..."
"Ông đây làm cho cậu." hình như tâm trạng Chu Húc không tốt lắm, lôi anh vào một quán cơm, không đi cửa chính, rẽ lối nhỏ lên lầu. Phương Bỉnh Tuyết không hỏi nhiều, chỉ thỉnh thoảng ậm ừ vài tiếng, bảo hắn kéo đau tay anh rồi, hỏi đi đâu đấy.
Mà khi bị kéo vào một phòng riêng chưa bật đèn, anh đã hiểu. Quả nhiên anh đoán không sai.
Chu Húc nhẹ nhàng hé một khe cửa bên cạnh, ra hiệu cho anh: "Lại đây."
Phương Bỉnh Tuyết chớp mắt, cố tình hỏi: "Gì thế?"
Trong phòng tối om, đèn chùm pha lê lộng lẫy rũ xuống, bên tai là tiếng cười nói rộn ràng phòng bên, không khí tốt, có người hát to, hát bài 《Tình nhân》 mới ra đầu năm của Dao Lang.
Làm chỗ này càng yên tĩnh, đến mức nghe rõ tiếng thở của nhau. Trong bóng tối, Phương Bỉnh Tuyết đột nhiên đối diện đôi mắt sáng lấp lánh của Chu Húc.
Có lẽ khoảng cách quá gần, nói không rõ, anh vốn còn định đùa tiếp, lại bỗng hơi hoảng.
"Nhìn thằng đàn ông của cậu kìa," giọng Chu Húc khàn khàn, "là loại khốn nạn nào chứ."
Mắng xong, có lẽ thấy hơi nặng lời, khó nghe, hắn ho một tiếng.
Hắn mở miệng lại, giọng dịu đi nhiều, còn hơi bóp giọng: "Cậu nhìn xem, nó lại lén lút cưới vợ sau lưng cậu kìa!"
Chu Húc đau lòng: "Trời ơi."
Capu có lời muốn nói: Trong mắt Anh Húc:
Vương Xuyên: phắc boiz, bê đê đi lấy vợ.
Bánh Tuyết: sừng dài 700m.
Tây Bắc có căn nhà nhỏ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.