Phương Bỉnh Tuyết vừa từ ngoài vào, lòng bàn tay hơi lạnh.
Tay phải anh có vết chai do cầm súng, phần hổ khẩu và đầu ngón là rõ nhất, nên anh cố ý dùng tay trái áp lên trán Chu Húc một chút, cảm thán đúng là nóng thật. Xem ra vừa rồi cầm dao múa loạn không phải là điên, mà là sốt ngu người rồi.
Đã vậy, Phương Bỉnh Tuyết quyết định miễn cưỡng tha thứ cho hắn. Tạm thời không báo cảnh sát, không bắt hắn về quy án.
Anh đã rút tay về, tên to con này vẫn nhìn anh, biểu cảm ngây ngốc. Người ốm luôn thế, sẽ trở nên yếu đuối, ánh mắt như sương mù đọng lại, hơi chậm, hơi mơ hồ. Thế nên lúc này, Phương Bỉnh Tuyết lại nhìn ra trong đó chút tủi thân.
Thảm quá trời.
Phương Bỉnh Tuyết đưa tay, lại sờ trán hắn lần nữa: "Khó chịu à?"
Chu Húc: "Ừ, khó chịu."
"Nhiệt độ cao muốn chết," Phương Bỉnh Tuyết kéo ghế ngồi đối diện hắn, dáng vẻ như bác sĩ, "uống thuốc chưa, sốt mấy ngày rồi?"
Chu Húc cầm chai sữa AD canxi: "Uống rồi, chắc... hai ba ngày gì đó?"
Phương Bỉnh Tuyết nhíu mày: "Sao không đi bệnh viện?"
Anh đoán bệnh Chu Húc chắc chắn do xuống sông, nhiễm lạnh sốt cao là chuyện bình thường, nhưng cứ thế đối phó thì đúng là không quý mạng.
Chu Húc im lặng.
Phương Bỉnh Tuyết lại hỏi: "Uống thuốc gì?"
"Thuốc hạ sốt," Chu Húc nói, "còn cả thuốc cảm hòa tan nữa."
Khi bị hỏi về bệnh tình, người ta đều có bản năng trả lời thật thà, dù người ngồi đối diện không phải bác sĩ. Chu Húc lúc này cũng mất hết vẻ ngang ngược. TruyenLau.com
Phương Bỉnh Tuyết gọi hắn: "Đi, tôi đưa anh đến bệnh viện."
Chu Húc lập tức lắc đầu: "Không cần."
Hắn kiên trì: "Chỉ nhiễm lạnh thôi, uống thêm thuốc hạ sốt là được."
Phương Bỉnh Tuyết "xì" một tiếng: "Anh này..." Website TruyenLau.com
Nhưng anh cũng không giỏi quan tâm người khác, càng không giống cô giáo Tần biết dùng tình cảm thuyết phục, chu đáo tỉ mỉ. Vì thế anh cân nhắc một chút, bổ sung nửa câu sau: "A Lượng rất sợ anh chết."
Chu Húc lúc này mới cười, cười vài tiếng rồi ho sù sụ, vai run lên.
Đang lúc Phương Bỉnh Tuyết tưởng hắn sẽ mắng A Lượng vài câu hoặc tiếp tục cứng đầu, thì lại nghe hắn khẽ mở miệng.
"Cái ghế cậu ngồi, là tôi đóng đấy."
Phương Bỉnh Tuyết: "Hả?" Đọc truyện tại TruyenLau.com
Anh lập tức cúi đầu nhìn ghế, không phân biệt được là gỗ gì, nhưng sờ vào nhẵn bóng, không chút xước. Lưng ghế hơi cong, chiều cao chân ghế vừa khít, nếu không nói chắc chắn tưởng mua ở cửa hàng nội thất, rất đẹp.
Chu Húc tiếp tục nói: "Sông thì tôi phải xuống, tiền tôi cũng phải lấy."
Phương Bỉnh Tuyết ngẩng lên, lại "à" một tiếng, cảm thấy hắn đổi chủ đề nhanh quá.
"Đám họ hàng xa lắc xa lơ của bà ta đều nhảy ra hết, như sói rình mồi," Chu Húc nói nhanh hơn một chút, hơi thở dốc, "nếu không có cảnh sát ở đó, ép bà ta lôi sổ tiết kiệm ra nhét vào túi tôi, thì sẽ bị người khác nhìn chằm chằm."
Yết hầu Phương Bỉnh Tuyết khẽ động, không đáp.
Ngực Chu Húc phập phồng: "Ông già kia trước khi chết đã gọi cho bà ta, người lấy cái chết uy hiếp đều thế, ngoài việc đến cục cảnh sát làm loạn ra thì còn cách nào không ép con gái mình chứ?"
Trong bếp vọng ra tiếng máy hút mùi, ù ù.
"Hận tôi còn hơn là hận chính mình. Con người là vậy, phải tìm một chỗ để khóc, phải tìm người khác để hận, không thì sống không nổi."
"Trước đây trong huyện có ông bố lười, không đi đón con tan học, đứa nhỏ trên đường về gặp tai nạn chết. Kết quả thế nào? Ông bố đến trường đánh thầy giáo, phát điên bảo vì thầy giáo giữ lại ba phút nên mới ra nông nỗi đó."
Chu Húc nhìn Phương Bỉnh Tuyết, liếm môi: "Cậu hiểu ý tôi không?"
Phương Bỉnh Tuyết: "Hiểu."
Hôm ở phòng hòa giải, anh tận mắt thấy người nhà Trần Tú, người đàn ông tự xưng là cậu hai, lén lút lục áo khoác nữ. Trong túi chỉ có vài đồng lẻ, nhãn giặt ở cổ áo mòn gần hết, tay áo lem luốc. Đối phương chán nản vứt áo lại, lẩm bẩm cả trăm năm không liên lạc sao vẫn nghèo thế.
Có quan hệ họ hàng, giúp lo ma chay là thật, ghét nhà bà ta xui xẻo cũng thật, muốn nhân cơ hội kiếm chút chác cũng là thật.
Như thuốc lá, rượu bia trong tang lễ dung loại gì, mâm cỗ bày biện ra sao, tiền hầu đêm tính thế nào.
Kết quả dây dưa mãi, tận mắt thấy Trần Tú bị tám nghìn ép thành ra thế, đều nhìn nhau, thì thầm thôi vậy, mau làm xong việc rồi đi.
Tình người và thói đời thế này, Phương Bỉnh Tuyết đều hiểu.
Anh hơi không biết nói gì, một hồi tâm sự của Chu Húc thế này, không thể đùa giỡn cho qua được. Anh dừng một chút, mở miệng: "Anh Húc..."
"Thế nên tôi có lý do mà." Chu Húc đột nhiên cao giọng, "Cậu bảo ông già thúi kia đang làm gì chứ, nhất định bắt ông đây đốt thêm vàng mã cho lão à?"
Vốn định lúc phúng điếu sẽ trả lại tiền. Bệnh thì bệnh, nhưng hắn cũng đã nhờ người ta mang sang, đã làm xong rồi mà.
Tất nhiên hắn giữ lại sáu trăm, việc nào ra việc nấy. Mấy chuyện thế này phải lấy phong bì trấn an, coi như trừ đen đủi.
Hắn rất tủi thân nhìn Phương Bỉnh Tuyết, không nói nữa.
Phương Bỉnh Tuyết hắng giọng: "Ừ, anh nói đúng."
Ngón cái Chu Húc xoa chai sữa, lớp giấy bọc ngoài sắp bị lột sạch: "Thế nên vừa rồi tôi không điên cũng không ngu, chỉ là tập tục của huyện chúng ta... ốm đau là dính phải thứ bẩn, đuổi đi một chút."
Phương Bỉnh Tuyết gật đầu lia lịa: "Tôi biết rồi."
Anh phát hiện tay Chu Húc hơi thừa thãi, cứ bóp chai sữa mãi, nhưng không gây tiếng ồn khó chịu. Sắc trời gần tối, trong sân không bật đèn, ánh sáng mờ mờ như mắt người buồn ngủ.
Hai người nói lâu thế, chẳng làm gì thêm, ngoài chai sữa chắc sắp bị hắn ủ ấm.
"Thôi," Phương Bỉnh Tuyết gọi hắn, "ăn cơm xong đi bệnh viện xem sao, không được thì truyền nước, cho mau khỏi."
Chu Húc vừa nói một tràng, giờ im lặng, cúi mi: "Sao, cậu đi cùng à?"
Phương Bỉnh Tuyết không nghĩ ngợi: "Anh muốn tôi đi cùng không?"
Chu Húc: "Cũng không hẳn."
Hắn vẫn cúi đầu: "Có A Lượng là được, cậu chạy qua làm gì... Mấy câu tôi vừa nói, đừng truyền ra ngoài."
Phương Bỉnh Tuyết làm như đứng dậy: "Ồ, đuổi người đấy à."
Hai người họ gặp nhau không nhiều lần, nhưng lần nào cũng "kinh thiên động địa". Mà khí chất giữa người với người là thứ rất huyền diệu: có người quen nhau bao năm vẫn khách sáo, nhưng có người chỉ cần hai câu là thân luôn.
Phương Bỉnh Tuyết với Chu Húc chưa đến mức hiểu rõ nhau, nhưng nói chuyện thì rất thoải mái.
Chu Húc lúc này mới ngẩng đầu nhìn anh, đặt chai sữa xuống đất: "Không, không có ý đó."
Mùi cơm thơm đã bay ra, A Lượng chạy ra ra dấu tay, mặt rất vui. Phương Bỉnh Tuyết quay người bảo đi giúp.
"Không cần," Chu Húc gọi anh, "A Lượng nấu cơm không thích có người bên cạnh."
Phương Bỉnh Tuyết ngạc nhiên quay lại, mắt tròn xoe: "Thật à?"
Anh không biết nấu ăn, rất kính nể người có tay nghề, nên hiểu được có người thích tự làm một mình, có người phụ lại càng không thoải mái.
Chu Húc: "Ừ... nhưng tôi nấu thì được, không nhiều quy tắc thế."
Mắt Phương Bỉnh Tuyết càng tròn hơn: "Anh còn biết nấu cơm nữa."
Chu Húc: "Biết chứ, vừa bảo rồi mà, ghế tủ tôi đều tự làm. Lần đầu gặp nhau, xe cậu không phải do tôi sửa à?"
Hắn vẫn ngồi, nói chuyện phải ngẩng mặt nhìn anh, giọng rất tự nhiên, không khoe khoang. Chu Húc người to, mày rậm, mắt một mí, cúi đầu trông hơi dữ, ngẩng lên thế này lại thấy mắt to hơn, rất thành thật.
Phương Bỉnh Tuyết nhớ lại: "Nói ra thì, lúc đó anh còn định ăn của tôi hai chục nữa."
Chu Húc đang bệnh nên phản ứng chậm, nghĩ một lúc mới nói: "Không đúng, lần đầu cậu định đưa tôi một trăm, hỏi một trăm được không, tôi có tham tiền cậu đâu."
Phương Bỉnh Tuyết khựng lại, sao lại thấy hơi có lý, thế là dứt khoát bỏ qua chủ đề này, đưa mắt nhìn quanh sân.
Ngoài mấy món đồ gia dụng tinh xảo, trong sân còn có một luống hoa, trồng nho và nguyệt quế, giờ đang nở, chen chúc trên cành, hồng hồng xinh xắn.
"Mấy bông hoa này anh trồng à?"
"Ừ."
Phương Bỉnh Tuyết cười: "Thế anh giỏi thật."
Chu Húc: "Cũng tạm."
Tây Bắc có căn nhà nhỏ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.