Tây Bắc có căn nhà nhỏ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tây Bắc có căn nhà nhỏ

Tác giả : Hoa Hoa

Chương 6: Tây Bắc có căn nhà nhỏ

Phương Bỉnh Tuyết ăn mì bò hai ngày liên tục. Khẩu vị anh vốn nhạt, nhưng vẫn học người ta chan thêm dầu ớt, vì sư phụ bảo "ớt ở đây chỉ thơm chứ không cay đâu!".
Kết quả chưa được mấy miếng anh đã cay đến ứa nước mắt, phải tu liền hai chai sữa AD canxi mới sống lại được.
Bên ngoài gió rít, bầu trời vàng sậm đè thấp xuống. Ra ngoài một chuyến là bị gió cát tạt không mở nổi mắt, về đến nơi phải gội đầu ngay, cứ cảm giác trên đầu đội cả đống cát.
Hiếm khi anh có được những ngày nhàn hạ thế này.
Trước đây đừng nói tắm rửa, lúc bận nhất có khi phải ngủ luôn trong xe ba bốn ngày liên tục, về nhà bị cô Tần ghét bỏ kinh khủng: "Con hôi như chuột rồi!".
Đợi anh từ phòng tắm bước ra mới miễn cưỡng ôm con trai một cái, bảo: "Giờ mới là cái bánh thơm tho của nhà mình chứ."
Cùng đồng nghiệp thức trắng đêm rình phục kích, buồn ngủ thì nhai lá trà, tu cà phê, ăn mì gói thay cơm khuya, cũng chưa từng nghĩ có ngày mình lại ngồi ngẩn ngơ không việc gì làm thế này.
Thậm chí còn hơi... không quen.
Phương Bỉnh Tuyết thở dài một hơi, tự nhủ mình đúng là không chịu được nhàn, số vất vả trời sinh.
"Cảm ơn," anh bắt tay người ta, mỉm cười, "Phương Bỉnh Tuyết, cứ gọi tôi là tiểu Phương được rồi."
Cuối cùng vẫn đến sớm.
Người tiếp đón là phó cục trưởng Lý Văn Bân, mấy hôm nay thức trắng, mắt đỏ quạch, râu ria lởm chởm, nói cũng líu lưỡi: "Ờ, tiểu Phương phải không, tôi dẫn cậu qua ký túc."
Phương Bỉnh Tuyết buồn cười: "Sếp, tay sếp vẫn nắm tay tôi kìa."
Lý Văn Bân như tỉnh khỏi mộng: "Á à..."
TruyenLau Lúc này mới buông ra, vừa đi vừa giới thiệu sơ qua tình hình. Huyện Lệ Xuyên khoảng mười vạn dân, điều kiện kinh tế tương đối lạc hậu, một bộ phận cảnh sát viên còn chẳng biết mở máy tính, nói gì đến kỹ thuật cao cấp như DNA.
"Thiết bị lấy mẫu và bảo quản đều đầy đủ," Lý Văn Bân nói nhanh, giọng to, "máy phát điện nhỏ cũng có, thời gian này lưới điện hay mất, sợ cắt điện đột ngột."
Ông vừa nói vừa dẫn anh đi về phía khu nhà tập thể.
Đang giữa trưa, lá cờ bay phấp phới dưới nắng như nóng rực, chói đến mức mắt anh phải nheo lại. Anh bước theo sau, ánh mắt lướt qua những chiếc xe cảnh sát dính đầy bùn vàng, lặng lẽ bước vào khu nhà đối diện. Cửa viện có một cây hoè lớn, cành treo một cái loa sắt, quấn đầy túi ni-lông bị gió thổi bay tới. TruyenLau.com
Vài con chim sẻ đang mổ hạt hướng dương kẹt trong kẽ gạch, chẳng sợ người, nghe động mới vỗ cánh bay đi. Khu tập thể cũng không lớn, tổng cộng chỉ ba tòa nhà, Lý Văn Bân vào tòa phía đông, dẫn anh lên tầng bốn, "loảng xoảng" móc ra một tràng chìa khóa: "Ở đây hơi đơn sơ, cậu phải chịu thiệt rồi."
Phương Bỉnh Tuyết xách bọc đồ: "Thế này mà còn gọi đơn sơ ạ?"
TruyenLau Sạch sẽ sáng sủa, một phòng ngủ một phòng khách, đứng ở cửa đã thấy ánh sáng tốt vô cùng, đồ nội thất cơ bản cũng đủ, ngoài sofa và bàn trà còn có hai tủ sắt kê sát tường.
Lý Văn Bân cười: "Tôi nghĩ cậu từ thành phố lớn tới..."
Phương Bỉnh Tuyết nói: "Đâu có đâu ạ."
Huyện Lệ Xuyên đúng là điều kiện không tốt lắm, nhưng cũng không đến mức nghèo khổ. Chỉ là nằm sâu trong nội địa, chủ yếu dựa vào nông mục truyền thống, chưa phát triển công nghiệp gì, nhưng hai năm gần đây đã bắt đầu chủ động thu hút đầu tư, cũng có chút thành quả.
Thế nên trong mắt anh, đây chỉ là một huyện nhỏ bình thường như bao huyện khác.
Cùng lắm là gió cát hơi to một chút thôi.
Cũng chẳng sao, trước khi đến anh đã tìm hiểu rồi, công tác chống gió cố cát vẫn đang được đẩy mạnh và đạt kết quả rất tốt.
"Tôi dẫn cậu đi ăn cơm," Lý Văn Bân tiếp tục, "làm quen với môi trường của mình một chút. Căng tin đơn vị ngày ba bữa đều có cơm, cậu muốn tự nấu cũng được, có bếp mà."
Phương Bỉnh Tuyết thật lòng: "Được ạ, cảm ơn sếp nhiều!"
Anh thật sự thấy điều kiện rất ổn rồi.
Hai người xuống lầu, Lý Văn Bân quay đầu lại: "À đúng rồi, hành lý của tiểu Phương đâu, còn để trên xe à?"
Phương Bỉnh Tuyết ừ một tiếng: "Vâng ạ."
Nhưng ngay sau đó lại bổ sung: "Không vội đâu ạ, để em rảnh sẽ mang qua sau, sếp cứ làm việc trước đi."
Lý Văn Bân cũng chẳng khách sáo, thời gian này bận muốn chết, vừa rồi lúc Phương Bỉnh Tuyết cầm lệnh điều động đi làm thủ tục tiếp nhận hồ sơ nhân sự, ông còn chẳng kịp xuất hiện, đợi mọi thứ xong xuôi cả nửa ngày mới hớt hải chạy về văn phòng.
Thế nên bữa cơm này ăn cực nhanh.
Cũng cực gấp gáp giao Phương Bỉnh Tuyết lại cho một cảnh sát trẻ, để lại một câu "đưa người làm quen hoàn cảnh chút" rồi quay đầu bỏ chạy mất dạng.
Làm anh thấy hơi áy náy, hai ngày trước mình nhàn rỗi ngồi không, người ta lại bận tối mắt tối mũi, đúng là không phải phép.
Cảnh sát trẻ mặt tròn, nói chuyện rụt rè: "Đàn anh... đàn anh thích ăn gì ạ, em dẫn anh đi."
Phương Bỉnh Tuyết cười: "Anh vừa ăn xong rồi... Em tên gì?"
"Em tên Mã Duệ ạ," cậu ta ngượng ngùng gãi gáy, "em tốt nghiệp trường cảnh sát năm ngoái."
"Vậy anh lớn hơn em rồi," Phương Bỉnh Tuyết đưa tay ra bắt tay, "anh hai sáu."
Mã Duệ "a" một tiếng, căng thẳng: "Thật ạ, trông không giống tí nào."
Cậu ta thành tâm thành ý nhìn anh: "Đàn anh nhìn đẹp trai lắm luôn!"
Phương Bỉnh Tuyết: "Em cũng thế."
Mã Duệ đỏ bừng cả mặt: "Ơ kìa, sao... sao lại gọi em thế được ạ?"
Phương Bỉnh Tuyết nhìn cậu ta, cười hiền: "Thế em cũng đừng có 'đàn anh đàn em' kiểu trang trọng đó với anh nữa, nghe ngại lắm."
Cảnh sát trẻ mới ra trường thường phải tích lũy kinh nghiệm ở đồn một thời gian rồi mới được điều chuyển, chủ yếu xử lý mấy vụ an ninh đơn giản hoặc tuần tra cộng đồng. Phương Bỉnh Tuyết có thể tưởng tượng được cảnh Mã Duệ bị đám đông vây quanh: non choẹt, lúng túng, thế là anh nói cũng kiên nhẫn thêm vài phần: "Anh muốn đi mua chăn đệm trước, dọn dẹp phòng ký túc cái đã."
Mã Duệ lúc này mới thở phào: "Được ạ, em dẫn anh đi!"
Dù sao cũng đều là người trẻ, chưa được bao lâu đã nói chuyện thân thiết hẳn. Mã Duệ ngồi ghế phụ gặm táo, bảo vì tên nghe na ná nên mọi người đều gọi cậu là Mary, nhưng cậu không để ý, còn thấy khá hay, vừa nói vừa xoay người lại: "Muốn thử táo này không anh, táo ở căng tin đơn vị, siêu giòn ngọt luôn!"
Phương Bỉnh Tuyết xoay vô-lăng: "Đang lái xe."
Mã Duệ "ồ" một tiếng, ngoan ngoãn ngồi lại, lát sau lại không nhịn được ngoái đầu sang: "Em thấy anh không chỉ đẹp trai mà còn rất ngầu!"
Đến phố đi bộ mà cậu nói, Phương Bỉnh Tuyết đạp phanh, dùng đầu ngón tay đẩy kính râm xuống: "Hử?"
"Vì cái này hả?" anh vội giải thích, "mắt anh bị dị ứng chút nên đeo vào, đỡ chói."
Mã Duệ cầm lõi táo, lắc đầu như trống lắc: "Không phải, em cũng không nói rõ được."
Cậu chỉ cảm thấy Phương Bỉnh Tuyết đặc biệt khác biệt.
Da trắng đến mức cậu chưa từng thấy, thoạt nhìn hoàn toàn không giống cảnh sát, bảo là siêu sao cậu còn tin. Mặc áo sơ mi trắng đứng đó, nét nào ra nét đó, chân dài dáng cao, khí chất nổi bật, có một vẻ xa cách nhẹ nhàng như sen sạch trong nước.
"... Câu miêu tả này hơi sến."
Phương Bỉnh Tuyết ôm cái gối, không đành lòng nhìn thẳng, quay đầu lại: "Em xem phim thần tượng nhiều quá rồi đúng không?"
Mã Duệ đứng bên cạnh ngẩn người: "Không sao, giờ em không nghĩ thế nữa."
Vì cậu không ngờ nổi gu thẩm mỹ của Phương Bỉnh Tuyết lại... quê mùa đến thế. Vừa bước vào cửa hàng chăn ga gối đệm, anh đã lao thẳng tới bộ chăn ga in hoa mẫu đơn đỏ chót.
Dưới sự giới thiệu nhiệt tình của nhân viên, anh lại vui vẻ nhìn sang bộ "hoa nở phú quý" khác.
"Sao thế," Phương Bỉnh Tuyết thật lòng cảm thấy khó hiểu, "không đẹp à?"
Quá chi là đẹp, nhìn là thấy thoải mái.
Nói xong anh ôm cái gối vào lòng, thử cảm giác một lúc rồi gật đầu: "Tốt quá trời."
Mã Duệ lặng lẽ đi sau, không lên tiếng.
Nếu như trước đó Phương Bỉnh Tuyết trong mắt cậu là hình tượng tinh anh thành phố lớn trên tivi: xịt nước hoa ngoại, ăn bò tái năm phần, mặc đồ ngủ lụa mịn trơn bóng,... Thì giờ lập tức "tiếp đất" ngay, cứ như mỗi sáng bôi kem dưỡng trẻ em lên mặt.
Cuối cùng Phương Bỉnh Tuyết vui vẻ trả tiền.
Anh mở cốp xe, cực kỳ hài lòng giới thiệu: "Hai bộ, thay giặt luân phiên."
Mã Duệ: "À đúng."
Ngoài mấy thứ này ra thì anh cũng chẳng cần mua gì thêm. Đồ vệ sinh cá nhân mang sẵn đủ, quần áo đợi đổi mùa rồi mua cũng kịp, đồ nhà bếp càng không cần nói, anh vốn chẳng biết nấu ăn.
Thế là Mã Duệ cũng không phải bám theo vị cảnh sát ngoại tỉnh này quá lâu. Phương Bỉnh Tuyết bảo có thời gian sẽ từ từ đi dạo, dù sao anh cũng công tác ở đây một năm, không vội.
Tiễn người xong, anh đi rửa xe, về đến khu tập thể đã gần tối. Anh lảo đảo xách hai bộ chăn ga gối đệm to đùng về phòng, định giặt thì mới phát hiện trong phòng không có máy giặt.
Trên giường gỗ trơ trọi chỉ có cái đệm còn bọc ni-lông chưa bóc.
Phương Bỉnh Tuyết: "..."
Cùng lúc đó anh cũng nhận ra một vấn đề: chăn ga giặt xong còn phải phơi khô, vậy tối nay ngủ kiểu gì?
Nói ra thì xấu hổ, khả năng tự lo liệu cuộc sống của anh thực ra rất kém. Nhỏ thì có mẹ chăm tốt, lớn lên lại vì đặc thù công việc, hoàn toàn không để ý. Còn khi thoát khỏi công việc, tan ca về nhà, anh lại khá kén chọn, khá làm màu.
Lầu trên lầu dưới đều là người trong đơn vị, nhưng anh mới chân ướt chân ráo đến, thực sự không mở miệng xin ngủ nhờ được, huống chi anh cũng không quen ngủ chung phòng với người khác. Vì vậy khi nghe Tây Bắc lần này chỉ điều động một người, anh lập tức đăng ký không chút do dự.
Xương cốt anh vốn rất thích "độc".
Anh đứng bên cửa sổ hút một điếu thuốc. Đơn thuốc bác sĩ kê khá tốt, hết sốt rồi, cổ họng cũng gần khỏi hẳn. Đốm lửa lập lòe, khói lướt qua gò má trắng sứ của anh, tan vào màn đêm.
Đôi mắt đẹp đẽ ấy dần mở to.
Tầng bốn tầm nhìn rất ổn, từ góc này có thể nhìn rõ cổng cục Cảnh sát. Phó cục trưởng Lý Văn Bân vừa bước xuống xe cảnh sát, mà theo sau ông là một người đàn ông cao lớn mặc áo khoác đen.
Không biết có phải đang nhai kẹo singum không, trông rất côn đồ ngổ ngáo.
Phương Bỉnh Tuyết lần đầu hút Hoàng Hạc Lâu, bị sặc, ho sặc sụa.
Cùng lúc đó, Chu Húc như cảm nhận được gì, đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía ánh đèn cách đó không xa.
Trong quầng sáng mờ ảo, rèm cửa bị gió thổi phồng lên, nhẹ nhàng lay động.
Lý Văn Bân khó hiểu quay lại: "Sao thế?"
"Không sao," Chu Húc lười biếng, "chắc mèo hoang chạy qua thôi."
Vẻ mặt hắn vẫn bình thường.
Còn Phương Bỉnh Tuyết tựa lưng vào tường, bịt miệng, nghẹn đến đỏ mặt, trong mắt toàn là kinh ngạc.
Lần đầu gặp mặt anh đã thấy Chu Húc ngang ngược, cử chỉ như kiểu trên người từng vác vài mạng người.
Sao... nhanh thế đã bị bắt rồi à?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu