Tây Bắc có căn nhà nhỏ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tây Bắc có căn nhà nhỏ

Tác giả : Hoa Hoa

Chương 8: Tây Bắc có căn nhà nhỏ

"Ai cơ," Vương Xuyên ngẩng đầu ngơ ngác, mắt trong veo, "nói tao hả?"
Giây tiếp theo, y rút đũa không chút khách sáo: "Làm sao được, ông đây là người Tứ Xuyên đấy! Đừng nói nhai ớt Tứ Xuyên đều như ăn trái cây, cắm ống hút vào nồi lẩu cũng uống như trà sữa được, bảo tao sợ cay? Cười chết mất!"
Phương Bỉnh Tuyết đối diện dừng lại một chút, vẫn cố chấp: "Nghe nói cay lắm."
Ngày mai Vương Xuyên phải đi rồi, giờ hai người ngồi ăn với nhau một bữa. Tuy cách nhau có hai tiếng lái xe, không tính là xa, nhưng hai anh em từng cùng nhau bị phạt chạy vòng vòng dưới tường sau trường cảnh sát, đã ngầm hiểu không nhắc đến chuyện bao giờ gặp lại. Dù sao cũng quá bận, họp lớp từ Thanh Minh hẹn đến Lập Đông, cuối cùng vẫn chẳng tụ đủ người.
Hồi đó bàn bạc sôi nổi lắm, đội hình sự đùa bảo đến thì phải mang còng tay làm đồ khui bia, đội chống ma túy thề thốt lần này tuyệt đối không say rồi bắt cả đám đi xét nghiệm nước tiểu.
Kết quả tuyết rơi hết năm này qua năm khác, giờ chỉ còn Phương Bỉnh Tuyết và Vương Xuyên, ở cái huyện nhỏ xa xôi nơi Tây Bắc, trong quán cơm nhỏ, nhìn nhau không nói trước một đĩa gà xào ớt đỏ rực.
Vương Xuyên cười lạnh: "Cỡ này thôi á?"
Phương Bỉnh Tuyết mặt không cảm xúc: "Mày thử xem."
Anh thật sự thấy rất cay, chỉ ngửi thôi đã hắt xì!
Ngay sau đó, Phương Bỉnh Tuyết trơ mắt nhìn Vương Xuyên đưa tay, gắp luôn cả miếng gà lẫn đoạn ớt cho vào mồm.
Mắt Vương Xuyên sáng rực, bắt đầu ăn ngấu nghiến: "Thơm vãi!"
Một lát sau, Phương Bỉnh Tuyết do dự mãi, cuối cùng cũng động đũa.
Quán này là Mã Duệ giới thiệu, bảo là quán cơm gia đình nổi tiếng nhất địa phương, đặc biệt món gà xào ớt làm đỉnh cao nhất: xào nóng chảo, phi đến mức thơm xộc mũi, thịt gà ngấm đều tiêu Tứ Xuyên và tỏi, vỏ ngoài giòn tan, bên trong là vị tươi ngon nóng hổi tê cay. Phương Bỉnh Tuyết vừa cắn một miếng, đã cảm thấy cổ họng nuốt cả một đám mây lửa.
Vương Xuyên cười đến suýt ngạt thở, vẫy tay gọi chủ quán: "Cho chai nước suối..."
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Nước đá, hoặc sữa AD canxi... khụ, khụ khụ!"
Phương Bỉnh Tuyết bị cay đến chảy nước mắt, ôm miệng ho sù sụ. Chủ quán đeo tạp dề vội vàng rót nước vào cốc: "Quán hết đồ uống rồi, nhân viên đi mua liền đây, lát về ngay..."
Thứ duy nhất gọi là "đồ uống" trong quán, chính là bia. Website TruyenLau.com
Phương Bỉnh Tuyết chụp lấy cốc, ngay lúc nước chạm môi thì cả người cứng đờ.
Nước trà ấm, pha hoa nhài.
TruyenLau Đám mây lửa "ẦM" một phát nổ tung.
Vì thế, khi Chu Húc bước vào quán, thứ hắn nhìn thấy chính là cảnh tượng này.
Chàng trai trẻ ngồi quay lưng về phía hắn, người hơi đổ về trước, lưng cong thành hình cung. Chiếc áo sơ mi trắng thu lại ở eo thành một đường nét mảnh mà sắc bén, theo từng động tác, có thể lờ mờ thấy xương bướm phập phồng.
Bởi vì anh hình như đang nức nở, trên bàn đầy giấy ăn đã dùng, người ngồi đối diện cũng quay lưng ra cửa, không thấy rõ biểu cảm, nhưng rõ ràng có một bàn tay đặt lên vai anh, vỗ vỗ như an ủi.
Chu Húc nheo mắt, ánh nhìn từ gáy đối phương chuyển xuống vành tai đỏ rực.
Rồi hắn đưa tay, vừa hay che kín cả khuôn mặt A Lượng.
A Lượng đang định bước tới, còn chưa kịp nhìn gì đã bị chặn lại không hiểu đầu đuôi, vì quán tính suýt nữa ngã nhào.
"Đi," Chu Húc túm đầu cậu, xoay người cậu một trăm tám mươi độ, "đổi quán khác ăn."
Lần trước hắn gặp người kia đã là một tuần trước, không ngờ hôm nay ra ngoài ăn bữa cơm lại đụng mặt tiếp. Huyện nhỏ đúng là phiền ở chỗ này: địa bàn bé, dễ gặp người quen.
Mà thôi, cũng không tính là quen.
Đúng là không quen thật. Phương Bỉnh Tuyết hoàn toàn không phát hiện tình hình ở cửa, cuối cùng cũng ngừng ho, cảm giác môi mình bị cay đến tê dại, sưng đỏ. Vương Xuyên ngồi đối diện cười đểu giả, cắn miếng gà "rộp rộp", đồng thời nghiêm khắc phê phán hành vi của Phương Bỉnh Tuyết.
"Lãng phí của trời, tội đáng chết muôn phần."
"Lúc mở phiên tòa nhớ mang theo đĩa gà xào ớt này, để ở trong tay mày quá oan ức cho nó."
Phương Bỉnh Tuyết làm như không nghe thấy, tiếp tục dùng nước lọc tráng miếng gà. Miếng gà vốn giòn tan bị anh ngâm một lúc trong trà hoa nhài, lập tức xìu xuống ỉu xìu.
Vẫn cay.
Phương Bỉnh Tuyết triệt để bỏ cuộc, thành thành thật thật ăn món khác. Một bữa cơm kết thúc, hai người đều đầy bụng oán thán với nhau. Vương Xuyên xách áo khoác: "Đi đây!"
Phương Bỉnh Tuyết ngậm ống hút: "Ừ, giúp tao gửi lời hỏi thăm chị dâu."
Lời vừa dứt, đối phương lập tức đổi mặt kinh kịch, thẹn thùng: "Ái chà, hôm qua gọi điện còn bảo rất nhớ tao... Ơ, mày nhìn cái quần này của tao chưa, chị dâu mày mua cho đấy."
Phương Bỉnh Tuyết không có thói quen lãng phí, uống cạn mới ném chai vào thùng rác: "Không, tao mù."
Hồi đó Vương Xuyên hoàn toàn có thể ở lại miền Đông, chỉ vì yêu một cô gái Tây Bắc, mới ngàn dặm xa xôi cắm rễ vào mảnh đất đầy cát sỏi này, sống những ngày tháng ngọt ngào như mật.
Nửa tiếng sau, Phương Bỉnh Tuyết về đến ký túc xá, trong tai vẫn còn văng vẳng tiếng lải nhải của Vương Xuyên.
Làm đầu anh đau muốn nổ tung luôn.
Áo khoác treo ở lối vào, thay giày, rửa tay, Phương Bỉnh Tuyết ra ban công thu quần áo đã giặt, tiện tay bật tivi, để đại một kênh.
Không thì trong phòng yên tĩnh quá.
Sau khi nhận việc, công việc đã chính thức vào guồng, trở nên căng thẳng và nghiêm túc. Lực lượng cảnh sát huyện Lệ Xuyên không đủ, hình sự vẫn hoàn toàn dùng biện pháp truyền thống cũ, Phương Bỉnh Tuyết liên tục bận rộn mấy ngày, dị ứng lại thần kỳ khỏi hẳn.
Tối qua, lúc Mã Duệ cầm bảng trực đưa anh ký, còn bảo: "Thấy chưa, Tây Bắc nuôi người thật."
Phương Bỉnh Tuyết cười: "Ừ, Giang Nam ngoài cõi."
Mã Duệ lập tức sửa: "Đó phải đi tới đồng bằng Ngân Xuyên cơ, Bánh Tuyết ơi, anh bao giờ đi Trương Dịch chơi đi, Đan Hà bảy sắc ấy! Đẹp lắm luôn!"
Sau khi Mã Duệ quen anh, có lần Vương Xuyên tới họp, nghe y gọi Phương Bỉnh Tuyết là Bánh Tuyết, thế là cũng gọi theo. Biệt danh này giống như tiếng sói tru, dưới ánh trăng chỉ cần có tiếng tru đầu tiên, cả dãy núi sẽ liên tiếp "ấu ấu" hưởng ứng không ngừng.
Phương Bỉnh Tuyết đã buông xuôi: "Để sau này đi, có thời gian sẽ đi."
Đúng lúc này tivi đang phát một bộ phim tài liệu, giới thiệu vách đá đỏ và đồi màu, Phương Bỉnh Tuyết lơ đãng xem một lúc, ánh mắt cuối cùng vẫn rơi xuống điện thoại của mình.
Đến giờ anh vẫn chưa thành khẩn khai báo.
Nhưng cô Tần đã phát hiện có gì đó không ổn, gọi điện hỏi: "Con đi công tác, sao xe cũng biến mất luôn?"
Từ năm trước anh đã không ở nhà nữa, mua thêm một căn hộ ở khu bên cạnh, ngày thường ăn ở căng tin đơn vị, cuối tuần mới về ăn cơm. Cô Tần mắt sáng như đèn pha, gọi liên tiếp hai cuộc truy sát, đều bị anh đánh trống lảng qua.
Tối nay nếu còn không nói, thì không được rồi.
Tính ra anh đã ở Tây Bắc gần chục ngày, mà còn phải ở tiếp cả năm.
Máy giặt, bình đun nước nóng đều đã mua, giường cũng là màu quen thuộc, đồ trang trí thì chưa bày, trong phòng hơi trống trải, không có mấy hơi người sống.
Nhưng Phương Bỉnh Tuyết lại thấy rất thoải mái.
Anh vào phòng tắm tắm rửa, cẩn thận sấy tóc, bôi kem thơm tho, đi ra cả người nhẹ nhàng sảng khoái, bấm số gọi.
Vừa mở miệng
"Đợi chút," Tần Tố Mai đột nhiên cắt ngang, nhạy bén chặn lại, "con định khai báo gì à, phạm tội gì hả?"
Nụ cười của Phương Bỉnh Tuyết đông cứng nơi khóe miệng: "Cô Tần, cô nói gì thế ạ."
"Không đúng," Tần Tố Mai trầm ngâm, "giọng con the thé rồi kìa."
Phương Bỉnh Tuyết: "Hả?"
"Đặc biệt nịnh nọt, hồi nhỏ con làm mất tiền mừng tuổi cũng nói giọng y như thế."
Tần Tố Mai đến giờ vẫn nhớ như in: lúc đó Phương Bỉnh Tuyết còn chưa học cấp hai, mặc bộ đồng phục sạch sẽ tinh tươm về nhà, trước tiên ôm bác sĩ Phương một cái, rồi chạy qua vòng tay mẹ, cẩn thận cười, giọng mềm mại: "Bố mẹ ơi, con vẫn là bảo bối đáng yêu nhất của bố mẹ chứ ạ?"
Vừa nói vừa chớp mắt, còn dụi đầu vào lòng hai người.
Tần Tố Mai hiểu con mình nhất: trông thì ngoan, chiếm hết cái lợi của gương mặt này, ai cũng tưởng nó quy củ hiền lành, thực ra cái gì cũng không sợ, gan to bằng trời, đầy bụng tính toán.
Đặc biệt rất biết giả vờ đáng thương.
Phương Bỉnh Tuyết dừng một chút, hắng giọng: "Thế... cô Tần ơi, con nói mẹ chuyện này, con phải ở lại Tây Bắc rồi, một năm."
Đến lượt Tần Tố Mai "Hả" lên một tiếng.
"Công tác dài hạn," anh nghiêm túc giải thích, "một năm sau là hết nhiệm kỳ, nhưng giữa chừng có nghỉ lễ con vẫn về được, ăn rượu nếp ngọt không, con mang về cho bố mẹ nhé!"
Tần Tố Mai nửa ngày không nói gì.
Phương Bỉnh Tuyết nằm sấp trên sofa, tóc còn hơi vểnh lên: "Mẹ cho chỉ thị đi chứ, mẹ im thế con sợ muốn chết."
"Con có gì mà phải sợ," Tần Tố Mai đột nhiên cao giọng, "mẹ lại không cấm con đi, vì công việc thì đều hiểu được, vấn đề là thằng bé này sao không nói với gia đình một tiếng, tức chết mẹ rồi!"
"Nói, có phải vì mẹ giục con đi xem mắt nên con mới chạy không?"
"Cũng... không hẳn... Con cũng muốn nhân lúc còn trẻ ra ngoài đi nhiều một chút."
Tần Tố Mai trừng mắt: "Đúng là cứng cánh rồi!"
Phương Bỉnh Tuyết đuối lý, ngoan ngoãn nghe mẹ mắng, trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm: được, chỉ cần cô Tần còn chịu mắng, tức là chưa giận thật.
Tần Tố Mai mắng một hồi vẫn chưa đã, đưa điện thoại cho Phương Tuấn: "Ông nói đi!"
Bác sĩ Phương đang ngồi ghế mây đọc báo, nghe vậy vội vàng chạy tới nhận ống nghe, đồng thời ôm vai vợ: "Giận ít thôi, chấp nhặt với thằng oắt con làm gì?"
Tần Tố Mai tức tối: "Oắt con gì chứ, Phương Bỉnh Tuyết lớn thế rồi! Lúc tôi bằng tuổi nó đã đẻ ra nó rồi!"
Đây là thật sự giận, đã gọi cả họ lẫn tên.
Phương Tuấn gật đầu: "Đúng đúng, em nói đúng hết, thằng họ Phương này không hiểu chuyện, đáng đời nó ế."
Cách ngàn dặm, Phương Bỉnh Tuyết: "..."
Hai người kia hình như quên mất điện thoại vẫn đang kết nối, rì rầm nói chuyện yêu đương một lúc lâu. Phương Bỉnh Tuyết không dám cúp, mặt không cảm xúc nghe bố mẹ mắng mình, xen lẫn cả lời ngọt ngào dỗ dành: đừng giận nữa, mai anh đưa tiểu Mai nhà mình đi ăn bò bít tết...
Phương Bỉnh Tuyết giờ mới lên tiếng: "Bố, con cũng muốn ăn bò bít tết."
"Ơ!"
Bác sĩ Phương giật mình kinh hãi: "Sao con vẫn còn chưa cúp máy thế?"
Cùng lúc đó, ống nghe "bộp" một cái rơi xuống đất. Tần Tố Mai vội vàng túm dây cuốn nhặt lên, lửa giận đã tiêu hơn nửa: "Quyết định rồi, không đổi được nữa hả?"
"Vâng," Phương Bỉnh Tuyết bóc mép viền sofa da, "con đã nhận việc rồi ạ."
Tần Tố Mai "hừ" một tiếng: "Thế bao giờ mới về được?"
"Một năm," Phương Bỉnh Tuyết ngắn gọn giải thích chính sách, "giữa chừng cũng về thăm được, càng không ảnh hưởng Tết nhất."
Bố mẹ vẫn là người hiểu chuyện, Tần Tố Mai không nói thêm gì nữa, lại mắng thêm vài câu cho đã giận, cuối cùng vẫn vòng về vấn đề quan tâm nhất.
"Thằng bạn cùng ký túc xá đại học của con ấy, chẳng phải cũng cưới vợ ở Tây Bắc sao, nếu con gặp được người hợp thì cũng được, nhà mình không quan trọng điều kiện gì, quan trọng là con thích, cứ dẫn thẳng về luôn."
Phương Bỉnh Tuyết lăn một vòng trên sofa: "Dạ."
Tần Tố Mai lại trở về thân phận nhà giáo, nói những lời chân thành, thấm thía: "Lo mà để tâm chút, làm việc thì đừng để lỡ chuyện cá nhân, hai bên vẹn toàn là tốt nhất... Ơ, tốt nhất là cô gái ấy phải trắng một chút, như thế con sinh ra mới xinh, mới đẹp!"
"Mắt cũng phải to to một chút, da trắng trắng, hai mẹ con còn cùng đi làm đẹp được, tất nhiên," Tần Tố Mai nhắc lại lần nữa, "chỉ cần con thích,mấy cái đó đều không thành vấn đề."
Đèn trần phòng khách hơi chói, Phương Bỉnh Tuyết lại lăn về, nằm sấp trên sofa, gối lên cánh tay mình.
Không nhịn được, bật cười, giọng lại mềm nhũn như hồi nhỏ.
"Dạ, da phải trắng, mắt phải to."
"Sớm muộn con cũng dẫn về cho mẹ."
Tác giả có lời muốn nói: Anh Húc không nói gì, chỉ lặng lẽ theo trend rửa mặt bôi kem thơm tho thôi!!!
Capu có lời muốn nói: Bánh Tuyết cắm flag rồi =)))))) Anh Húc mà muốn trắng chỉ còn nước đi lột da thay mới thôi =))))

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu