Phương Bỉnh Tuyết thật ra rất ít khi uống sữa AD canxi, nói chính xác thì loại đồ uống chua chua ngọt ngọt này, anh gần như chưa từng đụng tới. Kể cả thời kỳ nước giải khát Kiện Lực Bảo thịnh hành nhất, bọn trẻ con khác đều thích uống, uống xong còn cùng nhau chờ ợ hơi, anh cùng lắm chỉ tò mò nhìn hai cái rồi thôi.
Gia đình anh khá truyền thống, bố là bác sĩ, mẹ là giáo viên mẫu giáo. Từ nhỏ anh đã là đứa trẻ môi đỏ răng trắng, ngồi thì hai chân khép lại, hai tay ngoan ngoãn đặt chồng lên nhau.
Vào trường cảnh sát, chọn một công việc mà người thường cho là vất vả và nguy hiểm, là lần đầu tiên anh "phản nghịch".
Bố mẹ chỉ nghĩ con trai đến tuổi dậy thì muộn, cãi nhau ầm ĩ một trận rồi mới chịu buông tha.
Còn việc ra Tây Bắc công tác một năm, là lần "phản nghịch" không lời lần thứ hai của anh.
"... Không gặp đâu."
Giọng Phương Bỉnh Tuyết nghèn nghẹt trong gối: "Mẹ đừng có sắp xếp mấy vụ xem mắt lung tung cho con."
"Lại chưa bảo con gặp ngay bây giờ," Tần Tố Mai nhẹ nhàng dụ dỗ, "đợi tuần sau con đi công tác về. Mẹ đã hỏi cậu con rồi, cô gái nhà người ta..."
"Mẹ ơi," Phương Bỉnh Tuyết ho khù khụ một hồi, "tuần sau con không về."
Tần Tố Mai "ồ" một tiếng, hỏi: "Sao giọng con kỳ vậy?"
Phương Bỉnh Tuyết: "Cảm nhẹ chút thôi ạ."
"Nhớ uống thuốc, uống nhiều nước nóng," Tần Tố Mai nghiêm túc dặn dò, "gội đầu xong phải sấy khô đấy."
"Vâng ạ cô Tần," Phương Bỉnh Tuyết cười cười, "mẹ yên tâm."
Mẹ anh làm ở trường mẫu giáo đã ba mươi năm, từ cô giáo Tần còn non nớt đến cô hiệu trưởng Tần chín chắn, giọng nói dịu dàng ngọt ngào chưa từng thay đổi, vẫn luôn kiên trì dặn dò từng ly từng tí với mọi người xung quanh. Phương Bỉnh Tuyết từng gặp không ít người phân định rõ ràng giữa công việc và cuộc sống, trước đây anh còn thắc mắc sao mẹ mình có thể mấy chục năm như một được.
Website TruyenLau.com
Nhưng anh không thấy phiền, cũng rất vui vẻ phối hợp.
Cùng lắm là nghe rồi để ngoài tai thôi.
Chỉ là khoảng thời gian gần đây có hơi chịu không nổi. Lí do là vì bố mẹ đi ăn cỗ mấy lần, khi về lại nhìn anh không vừa mắt, bảo con nhà đồng nghiệp người ta đều lấy vợ chồng hết rồi, y tá mới vào khoa cũng bằng tuổi anh mà đã có con rồi bla bla... Website TruyenLau.com
Lúc ấy Phương Bỉnh Tuyết đang ngồi bóp việt quất ăn, thuận miệng nói một câu hay là hai người nuôi con chó đi?
Trời đất chứng giám, anh không hề có ý châm chọc.
TruyenLau.com
Chẳng qua là vì dì Dương dưới lầu cũng từng do chuyện hôn sự của con gái mà đau đầu nhức óc, sau đó con gái dì không biết moi đâu ra một con beagle về, chuyện giục cưới lập tức im re. Anh cảm thấy dì Dương chắc chắn rất thích con beagle ấy, ngày nào cũng dắt đi dạo. Anh nhai việt quất, tiếp tục nói: "Người ta đi đón con ở trường mẫu giáo, mẹ vừa hay cùng dì Dương đi dắt chó, con chó ấy còn mặc áo xinh lắm, đẹp hơn cả con nít."
Cô Tần còn chưa kịp nói gì, bác sĩ Phương đã nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt bảo: "Ừ, đúng là hơn con thật, ít nhất nó nó không chọc tức bố mẹ mỗi ngày."
Phương Bỉnh Tuyết điếc không sợ súng, tai này lọt tai kia. Không ngờ lần này cô Tần hành động thần tốc thế, ba ngày hai bữa đã bắt đầu giới thiệu đối tượng, còn kiểu dẫn về tận nhà.
Mấy bận rồi, anh đều cứng ngắc thu chân lại, không dám bước vào cửa.
Cứ thế giằng co qua lại, đối mặt với "cảnh sát nhỏ Phương" có ý thức phản trinh sát cực mạnh, Tần Tố Mai cuối cùng không ngồi yên được nữa, rất ôn hòa ngồi xuống nói chuyện tâm tình với con trai: "Con có vấn đề gì về sinh lý hay tâm lý không đấy?"
Phương Bỉnh Tuyết: "..."
"Mẹ nhớ mày trước giờ mãi chưa yêu ai," cô Tần bày ra vẻ mặt từ mẫu của một nhà giáo, "nói cho mẹ nghe đi, nếu thật sự có vấn đề thì còn phát hiện sớm, chữa sớm."
Phương Bỉnh Tuyết không nhớ nổi lúc đó mình đã chống đỡ kiểu gì.
Dù sao thì anh tự thấy bản thân hoàn toàn bình thường.
Và chính vì quá bình thường, nên anh mới càng trân trọng, càng khao khát người sẽ cùng mình đi tiếp nửa đời sau.
"... Thấy chưa, tự dưng ở ngoài kia ốm đau, đến một người biết lạnh biết nóng bên cạnh cũng không có."
Cách ngàn dặm, Phương Bỉnh Tuyết gối đầu lên cánh tay, nghe đến buồn ngủ ríu cả mắt.
Thậm chí anh còn chẳng nhớ cuộc gọi kết thúc thế nào.
Cả đêm anh khó chịu, ngủ không ngon, lăn qua lăn lại trên giường như giun bò, lúc thì trùm chăn kín mít như con nhộng, lúc lại đạp tung chăn tận góc tường. Sáng tỉnh dậy mơ mơ màng màng, đưa tay sờ trán, toàn là mồ hôi.
Phương Bỉnh Tuyết có chút ghét chính mình, cắn răng lết vào tắm một trận.
Ra khỏi phòng tắm thấy đói bụng, bèn bẻ vài cái bánh quy tối qua ăn, lại uống thêm một chai sữa AD canxi, cuối cùng cũng sống dậy được chút sức.
Chỉ còn cái giọng vẫn khàn như vịt đực.
Lúc ra quầy tiếp tân gia hạn phòng, vừa mở miệng, ông chủ khách sạn đã gật gù thông cảm: "Tây Bắc hanh khô, không chảy máu mũi đã là may rồi, khối người nơi khác tới đây không quen, máu mũi tuôn như suối."
Phương Bỉnh Tuyết đang ốm nên mặc hơi dày, lại đeo khẩu trang đen, chỉ lộ ra đôi mắt đẹp. Nghe vậy khẽ cười: "Vậy cháu còn khá may mắn."
Anh cười một cái, đuôi mắt cũng cong lên. Đôi mắt Phương Bỉnh Tuyết rất đẹp, tròng mắt màu hổ phách to tròn, trong veo như nước, khi nhìn người khác thế này thì đặc biệt chân thành, chẳng có chút áp lực nào.
Dĩ nhiên, đó là khi anh ở ngoài phòng thẩm vấn.
Rất biết cách hòa đồng với quần chúng nhân dân.
Thế nên, Phương Bỉnh Tuyết không những được chỉ chi tiết cho vi trí nhà thuốc, còn biết quán mì bò nào ngon nhất, lúc đi ông chủ còn nhất quyết dúi cho anh một bát rượu nếp ngọt tự làm, bảo bên ngoài không mua được.
Nắng chói chang.
Phương Bỉnh Tuyết ngồi trong buồng lái, nuốt viên hạ sốt, dây an toàn "cạch" một tiếng cài chặt, anh thở ra một hơi thật dài, quay sang chào hũ đựng tro cốt trên ghế phụ: "Đi thôi bà nhé?"
Trên hũ tro cốt có gắn một tấm ảnh nhỏ, bà cụ tóc bạc trắng, môi mím lại đầy e dè.
"Đừng lo," anh xoay vô-lăng, "cụ sắp được về nhà rồi."
Bà cụ không còn người thân nào gần gũi, lúc mất chỉ còn đứa cháu trai là thân nhân trực hệ, vì thời gian tù còn lại và biểu hiện cải tạo không tốt nên đơn xin gặp mặt cuối cùng bị bác bỏ.
Phương Bỉnh Tuyết đứng dưới lầu bệnh viện hút một điếu thuốc, đợi mùi tan bớt mới lên, kể lại tình hình cho bà.
Bà đeo máy thở, khó nhọc nghiêng mặt nhìn anh. Phương Bỉnh Tuyết đưa tay, nhẹ nhàng vuốt tóc bà ra sau.
Anh thấy lòng mình nghẹn lại. Không biết bà cụ tính tình kỳ quặc này đã trải qua một đời người ra sao, vài dòng trên sổ hộ khẩu chẳng thể viết hết cuộc đời bà. Ngày đầu đi làm, sư phụ dẫn dắt anh từng mắng anh một trận, bảo mày là vì mềm lòng quá đấy.
Nhưng mắng xong, sư phụ lại nói, mềm lòng một chút... cũng tốt.
Nhưng Phương Bỉnh Tuyết không nghĩ vậy.
Chuyến xe một tiếng rưỡi kết thúc, anh dừng lại gần một ngôi làng xa lạ và hoang vu. Theo lời bà cụ dặn trước lúc mất, anh tìm thấy cánh rừng liễu đỏ rộng lớn.
Phương Bỉnh Tuyết tự thấy mình khá cứng lòng.
Anh bước trên mặt đất cứng như cục chì, mở hũ tro cốt trong ánh nhìn của núi non trập trùng và gió cát hoang hoải, bình thản đổ tro xuống.
Sắc trời chìm trong ánh hoàng hôn. Mặt trời lặn trên đồi cát đỏ như máu, làm nền cho những ngọn núi xa trông như bộ xương bị lột da, chẳng chút xanh tươi, chỉ có màu nâu xám, im lặng. Đây là quê hương quen thuộc và bao dung nhất, là nơi đã sinh ra bà cụ.
Giờ đây, cụ đã trở về với Tây Bắc mà cả đời mơ nhớ, an nghỉ trong cánh rừng liễu đỏ.
Nơi này còn nghèo hơn cả huyện Lệ Xuyên, trong làng hầu như không có người trẻ. Phương Bỉnh Tuyết châm một điếu thuốc, chưa kịp rít hai hơi đã nghe có người gọi.
"Chú ơi, coi chừng giẫm phân dê!"
Anh quay lại, một đứa trẻ quàng khăn trên đầu ngồi trên xe lừa, đung đưa hai cẳng chân ngắn ngủn, từ xa cười toe toét với anh, má đỏ hây hây.
"Ừm," Phương Bỉnh Tuyết cũng cười, "cảm ơn cháu."
Bà cụ bán đậu phụ cả đời hầu như chẳng chụp ảnh bao giờ, đến khi lo hậu sự mới lấy được một tấm lưu trong cơ sở dữ liệu dân cư của Bộ Công an. Theo chỉ dẫn của bí thư chi bộ làng, anh tìm đến căn nhà cũ bỏ hoang, để lại chiếc hũ tro đã trống, còn chứng minh nhân dân bị cắt góc thì anh giữ lại.
Anh nghĩ, đợi ngày cháu bà ra tù, cũng có cái để nhớ.
Bí thư chi bộ biết anh là cảnh sát hỗ trợ ở huyện Lệ Xuyên, nhiệt tình giữ anh ở lại ăn cơm. Phương Bỉnh Tuyết không giỏi ứng phó những dịp này, hai tay bị níu chặt, mãi mới thoát ra được. Kết quả là cốp sau xe địa hình chất đầy một bó dương xỉ khô gói trong giấy báo.
"Tự phơi đấy," bí thư chi bộ dùng ngón cái nứt nẻ chà chà lên mặt, "cậu mang về ngâm hai ngày, hầm thịt thơm lắm!"
Phương Bỉnh Tuyết vẫn còn khàn giọng, lại nói một câu cảm ơn.
Tây Bắc tốt thật.
Trên đường về, câu ấy cứ lởn vởn mãi trong đầu anh.
Chín rưỡi tối, gió đêm rít từng hồi.
Phương Bỉnh Tuyết lái xe địa hình, tính trước khi chính thức nhận việc phải đi rửa xe cái đã. Bên đồn vẫn tưởng anh ngày kia mới tới, dù sao làm việc với Vương Xuyên cũng chỉ là phối hợp. Dù đối phương đùa là được lập công hạng nhì gì đó, nhưng anh không ngốc, đâu có vừa đến nơi đã tranh công trạng.
Cảnh sát cơ sở vất vả, vì vụ án mà nhà cũng chẳng về nổi, với anh thì chỉ là giúp một tay thôi.
Dù trong xương cốt vẫn còn chút ngang ngạnh, nhưng được bố mẹ dạy dỗ tử tế, đối nhân xử thế đều rất quy củ.
Thế nên anh đàng hoàng đỗ xe ven đường, lại bước vào cái siêu thị nhỏ đêm qua.
Người ta cho anh cả lốc sữa AD canxi, giờ anh định mua hai bao thuốc lá, coi như ủng hộ làm ăn.
Thuốc hạ sốt hiệu quả tốt, trừ cổ họng còn khàn, anh đã hồi phục gần hết, không còn chút thảm hại nào của đêm qua, chỉ là dị ứng chưa khỏi hẳn, mắt gặp gió vẫn đau và đỏ.
Ông chủ đêm qua ngủ ngáy khò khò giờ thì tỉnh như sáo, đang dán mắt vào tivi. Phương Bỉnh Tuyết đi một vòng, mua thêm ít đồ ăn vặt, đến tính tiền mới hỏi: "Có Hoàng Hạc Lâu không ạ?"
"Có," ông chủ kéo ngăn kính, "cậu muốn mềm xanh hay..."
Phương Bỉnh Tuyết nhìn quanh: "Loại nào cũng được."
Anh không thấy Chu Húc, cũng chẳng thấy con chó nhỏ xấu xí kia, ngay cả cái ghế đẩu cũng đã dọn đi, tựa nghiêng ở góc tường.
Bóng đèn trên đầu treo lủng lẳng, trung thành rọi thứ ánh sáng vàng đục.
Tính tiền xong, ông chủ đưa túi ni-lông qua, rất nhiệt tình: "Còn cần gì nữa không?"
Phương Bỉnh Tuyết thu tầm mắt lại: "Không cần đâu ạ."
Tây Bắc có căn nhà nhỏ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.