Bữa cơm này ăn kỳ quái thật.
Phương Bỉnh Tuyết cứ cảm thấy Chu Húc có chuyện muốn hỏi anh, nhưng lại khó mở lời. Thỉnh thoảng hắn nói vài câu, toàn nói linh tinh, như thể giây tiếp theo sẽ bảo "trời hôm nay đẹp thật, tiện hỏi cậu chuyện này".
Nhưng sắp ăn xong rồi vẫn chưa thấy hắn thật sự hỏi.
Bàn ăn hình vuông, anh với Chu Húc ngồi đối diện, A Lượng ngồi giữa hai người. Có lẽ để ý chuyện hắn đang bệnh, nên bữa nay nấu toàn mấy món gia đình không bỏ ớt, còn rán thêm bánh trứng và nấu cháo, khẩu vị nhạt, dễ tiêu.
Hai người họ ăn cơm ít nói, nhưng A Lượng phải "nói", cầm đũa múa may một hồi. Chu Húc bên cạnh dịch: "Không có gì, nó bảo chiều thấy chim sẻ đánh nhau."
Phương Bỉnh Tuyết bật cười.
Cười một lúc lại thấy hơi lạ.
Vì cảnh này quá giống anh hồi tiểu học tan học về nhà, ngồi ăn cơm giữa bố mẹ, hớn hở kể chuyện xảy ra hôm nay. Bác sĩ Phương ậm ừ cho qua, cô giáo Tần bên cạnh cười bảo thôi đừng kể nữa ăn đi.
Anh bị ý nghĩ đáng sợ này làm giật mình, vội lắc đầu, tự nhủ chắc tại xa nhà lâu quá nên mới liên tưởng linh tinh, quyết định tối nay phải gọi về nhà quấy rầy hai vị kia một phen.
Chu Húc ăn không nhiều, đặt đũa xuống.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phương Bỉnh Tuyết nuốt miếng trong miệng: "Anh ăn xong rồi à, giờ đi luôn?"
Nếu đi phòng khám truyền nước thì phải ăn trước ở nhà để đỡ đói bụng. Anh rất thích bánh trứng, không thêm gia vị thừa, chỉ rắc chút hành lá thái nhỏ, tráng mỏng đến mức kẹp đũa lên còn thấy ánh sáng lọt qua.
Chu Húc lấy bao thuốc ra, đặt lên bàn: "Tôi hỏi cậu chuyện này."
Phương Bỉnh Tuyết giật mình, tới rồi!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chu Húc dùng ngón cái bật nắp bao, rút một điếu kẹp trong tay, liếc anh một cái: "Người yêu của cậu... thế nào rồi?"
Thái độ hắn rất tùy ý, không phải ánh mắt hóng chuyện, cũng không có ý dò xét sâu, như kiểu ăn xong cơm trò chuyện với bạn, tiện miệng hỏi một câu. Chính vì quá "tự nhiên" nên Phương Bỉnh Tuyết lại ngẩn ra một chút.
Anh chớp mắt, ngơ ngác nghĩ thầm, người yêu nào cơ? Website TruyenLau.com
Chu Húc nhét lại điếu thuốc vào bao: "Thôi, không có gì, tôi cũng chỉ tiện hỏi thôi."
Lúc này anh mới phản ứng lại, đối phương đang nói đến hiểu lầm lần đầu gặp: "Ồ, ý anh là người đó?"
Chu Húc "ừ" một tiếng.
Mấy ngày mưa liên miên, hai hôm nay không khí đặc biệt trong lành, mang theo hơi ẩm hiếm thấy ở Tây Bắc, hơi oi bức.
Phương Bỉnh Tuyết do dự, không biết mở lời thế nào. Còn Chu Húc đối diện hình như hơi chán, đang nghịch bật lửa, ngón tay ấn lên bánh xe mài mài, không biết đang làm gì.
Người này đúng là không chịu ngồi yên, vì ngay cả cái đèn trên đầu cũng là hắn làm: một chuỗi chai bia được cố định bằng dây thép, bóng đèn nhét trong thân chai xanh nhạt, ánh sáng hắt ra đẹp đẽ.
Phương Bỉnh Tuyết ho một tiếng.
Kinh nghiệm sống nhiều năm dạy anh một đạo lý: một khi đã nói dối, phải dùng vô số lời dối khác để chắp vá. Hiện tại anh vẫn chưa muốn nhắc chuyện này, vì hễ nói là phải giải thích rõ ràng. Anh qua loa đánh trống lảng: "Cái đèn này của anh đẹp thật."
Chu Húc đặt bật lửa xuống: "Thích à?"
Phương Bỉnh Tuyết: "Thích."
"Đơn giản thôi," Chu Húc không ngước mắt, "cắt chai bia phải tìm đá mài, mài cạnh cho tròn, không thì dễ đứt tay... bảo tên đó làm cho cậu một cái đi."
Phương Bỉnh Tuyết cứng họng. Đúng lúc đó, A Lượng đặt đũa xuống, làm biểu cảm thỏa mãn vì ăn no, nhưng nhìn trái nhìn phải một chút, lại nhặt đũa lên tiếp tục ăn.
Không được nói sâu khi quan hệ còn chưa sâu, Phương Bỉnh Tuyết thầm niệm ba lần trong lòng, rồi hít sâu một hơi: "Anh còn đi khám không đấy?"
"Đi," Chu Húc đứng dậy, "vừa hay tôi cũng ra ngoài mua ít đồ."
Phương Bỉnh Tuyết hỏi: "Giấy tiền vàng mã?"
Chu Húc đưa tay mặc áo khoác: "Vàng mã cái rắm, ông đây phí sức vớt người lên, còn phải ra mộ đốt vàng mã? Cho ông ta mặt rồi!"
Cuối cùng cũng chịu đi khám, nhiệm vụ của Phương Bỉnh Tuyết coi như hoàn thành. Anh đoán A Lượng hơi sợ Chu Húc, lại thêm vấn đề nghe - nói không thuận tiện, nên mới kéo người ngoài đến, tránh hắn nổi khùng lung tung.
Hiện tại nhìn tinh thần mắng người thế này, chắc không sao.
A Lượng không đi theo, ngoài trời hơi lạnh. Phương Bỉnh Tuyết đi cùng Chu Húc một đoạn.
Trên đường, hai người nói vài câu đơn giản.
Chu Húc hỏi anh sao lại đến Tây Bắc, định ở bao lâu.
Phương Bỉnh Tuyết thì đầy đề phòng, người ta đang ốm mà anh vẫn không chịu thật lòng, chỉ ậm ừ: "Để sau nói."
Chu Húc nghe ra ý, khẽ cười khẩy một tiếng.
Đến cửa phòng khám, Phương Bỉnh Tuyết nhìn vào trong: "Thôi, vậy tôi về..."
Chưa nói hết câu, trong phòng vọng ra một tiếng gào hét chói tai.
Giây tiếp theo, vai anh bị người ta nắm lấy, kéo mạnh ra sau. Phương Bỉnh Tuyết không kháng cự, thuận theo lùi nửa bước. Trong chớp mắt, một thằng nhóc mũm mĩm lăn lộn lao ra, suýt đâm vào người anh.
Vừa chạy vừa khóc: "Con không chích đâu! Đừng bắt con chích!"
Sau đó, hai người họ trơ mắt nhìn ba người lớn lao ra, bảy tay tám cẳng túm thằng bé lại, dùng vũ lực trấn áp và đe dọa bằng lời nói. Thằng bé chắc sáu hay bảy tuổi, hai cái chân ngắn giãy giụa điên cuồng, khóc rung trời.
Mắt Phương Bỉnh Tuyết sáng rực: "Anh Húc, lên!"
Chu Húc bỏ tay khỏi vai người ta, nhướn mày: "Hả?"
"Anh đi dọa nó một cái," Phương Bỉnh Tuyết xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn, "đứng đó một cái, xem có trị được trẻ con khóc đêm không."
Chu Húc cạn lời: "Sao không vẽ tôi rồi dán lên cửa trừ tà luôn đi."
Phương Bỉnh Tuyết cười phá lên.
Tiếng cười của người này hơi kỳ, dù ngày thường luôn cong khóe miệng, lại có đôi mắt đẹp, cho người ta cảm giác anh cười nói thân thiện, nhưng cười thoải mái thế này không nhiều. Đèn hiệu phòng khám tỏa ánh sáng trắng, thanh niên đứng dưới bậc thềm, áo hoodie hơi rộng, gió đêm thổi làm vải mềm dính vào bụng, lộ rõ vòng eo.
Chu Húc quay mặt đi, không nhìn nữa.
"Đi," Phương Bỉnh Tuyết cười đến ôm bụng, "tôi đi theo anh chích, tôi muốn xem bác sĩ xử thằng nhóc đó thế nào."
Cũng chẳng phải lòng dạ anh hẹp hòi, mẹ anh làm ở mẫu giáo, nghỉ hè hay nghỉ đông đều có lớp trông giữ trẻ, cô Tần không nghỉ nên kéo Bỉnh Tuyết theo vào văn phòng làm bài.
Thế nên từ nhỏ đến lớn, tai anh thường đầy tiếng trẻ con khóc.
Anh không phải ghét trẻ con, chỉ thỉnh thoảng hơi hả hê. Tâm lý này thể hiện rõ nhất lúc kiểm tra sức khỏe tập trung ở mẫu giáo: lấy máu đầu ngón tay, trẻ con khóc um sùm, anh đứng bên cạnh xem, tâm tình sảng khoái.
Cô giáo Tần thương trẻ con nhất, lúc này mắng con trai: "Con biến thái à."
Thế là "biến thái" Phương Bỉnh Tuyết đi theo Chu Húc vào phòng khám.
Chu Húc hết cách với anh, không biết người này bị chạm mạch cười nào mà khóe miệng mãi không hạ xuống.
Phòng khám này nhỏ, nhìn là biết vợ chồng cùng làm, chồng khám, vợ bốc thuốc. Giờ cả hai còn cùng phụ huynh khống chế thằng bé, vừa phải chừa hơi chào Chu Húc: "Xin lỗi nhé, cậu đợi chút..."
Chu Húc phẫy tay: "Không sao."
Trong phòng hai bên là ghế dài và giá truyền dịch, giờ đã hơn tám giờ tối, ngoài hai người họ không còn bệnh nhân nào khác. Phương Bỉnh Tuyết tìm ghế ngồi, không chớp mắt nhìn thằng nhóc đối diện bị chích.
Bác sĩ rất kiên nhẫn, còn dỗ: "Cháu mà còn động đậy nữa, lát bác chích lệch thì sao?"
Thằng bé nhắm mắt gào: "Oa oa oa!"
Mẹ nó thì hung dữ hơn, vỗ mông một cái: "Không nghe lời là mách cô giáo đấy!"
Tiếng thằng bé càng vang: "Cứu con với! Giết người!"
Hai phút sau, thằng bé cuối cùng truyền dịch thành công, cũng yên tĩnh lại.
Phương Bỉnh Tuyết bật tivi.
Trong tiếng nền phim hoạt hình, anh cầm remote: "Thấy trong chậu hoa."
Bác sĩ thở phào một hơi rõ rệt, ngồi trở lại sau bàn khám: "Xin lỗi nhé, vừa rồi tìm remote mãi không thấy, cậu bị sao thế?"
"Không phải tôi," Phương Bỉnh Tuyết chỉ Chu Húc, "anh ấy sốt."
Bác sĩ: "Ồ ồ, sốt à? Vậy giờ nhiệt độ bao nhiêu?"
Phương Bỉnh Tuyết há miệng: "Chắc... tôi cũng không rõ."
Có lẽ bác sĩ vừa bị tiếng khóc tra tấn đến choáng, não cũng lag, bỏ qua bệnh nhân hỏi thẳng người nhà, lúc này mới quay sang Chu Húc: "Cậu đo nhiệt độ chưa?"
Chu Húc đưa nhiệt kế: "Vừa rồi tôi tự đo rồi, bác sĩ xem."
"Trời ơi, gần 39 độ," bác sĩ nhìn kỹ, "còn khó chịu chỗ nào không?"
Khi trao đổi bệnh tình, Phương Bỉnh Tuyết chống cằm ngẩn người.
Ở huyện Lệ Xuyên, anh chẳng có hoạt động giải trí gì, tan tầm chạy bộ trong cục, chạy xong về phòng tắm rửa rồi ngủ.
Lịch sinh hoạt gọi là siêu lành mạnh.
Thế nên giờ cũng tính chờ Chu Húc truyền dịch xong là về dọn dẹp rồi ngủ.
Một lát sau, Phương Bỉnh Tuyết bỏ tay xuống.
"Chích thì đương nhiên được, chích mông, nhanh lắm."
Chu Húc "chậc" một tiếng: "Không chích tay được à?"
Bác sĩ nghiêm túc giải thích: "Cơ mông lớn an toàn hơn, phản ứng phụ cũng ít, cậu không bảo truyền dịch mất thời gian à, có thể chích trước xem sao."
Bệnh nhân còn chưa lên tiếng, Phương Bỉnh Tuyết đã "vù" một cái nhảy tới, mặt chân thành: "Không sao, chúng ta nghe bác sĩ đi."
Chu Húc tức: "Ai với cậu là 'chúng ta'!"
"Anh sợ chích à," Phương Bỉnh Tuyết ghé sát lại, "không sao, tôi không nói ra ngoài, nếu cần thì tôi che mắt cho, thế nào?"
Anh chống tay lên bàn, cúi người nói chuyện, khoảng cách này Chu Húc rõ ràng ngửi được mùi hương nhàn nhạt trên người đối phương. Hắn đang ốm, miệng đắng ngắt không vị, giờ lại càng thấy khô cổ họng.
"Thế cậu ra ngoài, tôi tự làm được."
"Đừng mà, A Lượng nhờ tôi đi cùng anh đấy."
"Phương Bỉnh Tuyết!"
Chu Húc đập bàn: "Cậu cố ý đúng không!"
"Cố ý gì chứ," Phương Bỉnh Tuyết chớp mắt, "sao, anh cho rằng tôi cố ý muốn xem anh chích mông à? Trời ơi."
Chu Húc hít sâu một hơi.
Bác sĩ ngơ ngác nhìn hai người: "Truyền dịch cũng được, nhưng phải hai tiếng, các cậu quyết định..."
"Chích."
Chu Húc đột nhiên lên tiếng, vẻ lúng túng giận dữ ban nãy biến mất, giờ nhìn thẳng Phương Bỉnh Tuyết: "Lại đây, không phải cậu bảo che mắt cho tôi sao?"
Phương Bỉnh Tuyết há miệng: "... Hả?"
Anh đúng là hơi thiếu đánh, đặc biệt là miệng, rất thích chiếm hời của người khác. Nhưng nếu thật sự bắt anh nhìn Chu Húc chích mông thì lại hơi kỳ.
Phương Bỉnh Tuyết nghĩ lại, nếu đổi thành Vương Xuyên hay Mã Duệ, anh cũng sẽ không thoải mái. Không đàn ông nào hứng thú xem cảnh này cả. Thế là tự cổ vũ bản thân: không sao, sau này còn có thể lấy chuyện này trêu hắn, sợ gì.
Anh nghiến răng: "Được!"
Trên tivi đang chiếu Tom và Jerry, đúng đoạn Jerry trốn trong hang, tim đập thình thịch theo từng bước chân. Giữa mùi cồn nhàn nhạt, "cạch" một tiếng, Chu Húc một tay mở khóa thắt lưng.
Chích mông không cần tụt hẳn quần, chỉ kéo xuống một chút từ eo sau là được. Phương Bỉnh Tuyết đứng trước mặt hắn, bác sĩ đã cầm bông i-ốt tới, cười với họ.
"Sợ kim à, thế thì phải che mắt rồi."
Sau rèm, ngón tay Phương Bỉnh Tuyết đặt trên bàn gỗ, không nhúc nhích.
Khuỷu tay Chu Húc cũng chống bàn, thân hơi cúi xuống, ngẩng mặt nhìn anh, có chút lưu manh: "Sao không che cho tôi nữa?"
Lúc này hắn chẳng chút xấu hổ, rất tự nhiên. Áo khoác vứt sang bên, trên người chỉ mặc áo phông đen ngắn tay, kiểu dáng và chất liệu bình thường, nhưng trên người hắn lại căng ra đường cơ bắp đẹp đẽ, cứng rắn. Chu Húc rất dễ cho người ta cảm giác này, dù là ánh mắt hay tính tình. Không hiểu sao ban đầu Phương Bỉnh Tuyết chọc tức mấy lần, cũng có thể lập tức lật ngược thế cờ, khí thế mạnh mẽ đè lại.
Vì hắn dám nhìn thẳng người ta.
Còn ánh mắt Phương Bỉnh Tuyết đã bắt đầu lảng tránh.
Chu Húc lười biếng: "Lại đây, không phải cậu đòi che à?"
Phương Bỉnh Tuyết khựng lại: "Anh phiền quá."
Bác sĩ nhắc một câu, chắc là bảo chuẩn bị chích, nhưng anh không nghe rõ, cũng chẳng thấy gì. Không phải vì anh bỏ chạy phút cuối, xấu hổ tránh đi.
Mà là vì Chu Húc đột nhiên đưa tay che mắt anh.
Tây Bắc có căn nhà nhỏ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.