Tây Bắc có căn nhà nhỏ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tây Bắc có căn nhà nhỏ

Tác giả : Hoa Hoa

Chương 15: Tây Bắc có căn nhà nhỏ

Đúng là thô lỗ thật sự.
Lúc ăn cơm với lão Diêm, ngồi chẳng ra dáng gì, khuỷu tay nghênh ngang đặt lên bàn, bên cạnh là cái đĩa, một lớp rượu trắng nông. A Lượng cầm bật lửa, có vẻ lúng túng.
Chu Húc nói: "Châm."
A Lượng mới châm lửa vào cồn, ngọn lửa xanh "phụt" một cái bùng lên, nhẹ nhàng mà tinh khiết.
"Thằng bé sợ cảnh sát," Chu Húc mặt không đổi sắc, "hồi nhỏ bị đánh, người ta dọa nó nói lung tung..."
"Ăn nhạt chút được không?"
Lão Diêm đặt đũa xuống, cạn lời nhìn món trên bàn: rất gia đình, trứng xào ớt, thịt xào hành, còn một bát canh chua cay.
Chu Húc nhẹ nhàng: "Đuổi lạnh thôi."
Nói đoạn, A Lượng nhanh chóng nhúng tay vào cồn đang cháy, xoa lên mặt trong cánh tay Chu Húc, động tác rất nghiêm túc.
"Lần này mày hơi liều, mưa bão xong nước dâng cao đấy!"
"Tôi không vớt lên thì bên các ông cũng khó ăn nói, còn con mụ kia, nước bọt đủ dìm chết bà ta."
Những lời này A Lượng chẳng bao giờ nghe, dù sao với cậu chỉ cần không nhìn môi người ta thì cuộc trò chuyện hoàn toàn không liên quan, chuyên tâm xoa cánh tay Chu Húc.
"Kỳ thực cũng ổn," Chu Húc ra hiệu bằng mắt, "chỉ hơi đau chỗ này, chắc bị lạnh, xoa cồn là khỏi."
Lão Diêm gắp cho hắn miếng thức ăn: "Chú ý chút."
Chu Húc: "Ờ."
Chủ đề đến đây là hết, dù sao cũng chẳng phải chuyện lớn, rất bình thường. Ăn xong, ngoài trời vẫn mưa lất phất. Chu Húc khoác áo lên vai, khách sáo một câu: "A Lượng tiễn chú về."
Lão Diêm lười vẫy tay luôn: "Thôi, để thằng bé tự về đi."
Nơi A Lượng ở gần đây, đi bộ vài phút là tới, giờ cũng tối rồi, cậu bị đuổi về ngủ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Hai người đã ra đến mái hiên, lão Diêm còn quay đầu, lặp lại: "Chú ý đấy, có gì thì đi bác sĩ khám, đừng để cái lưng già của mày gãy!"
Chu Húc cười khẩy: "Lưng ông đây khỏe lắm."
Người ở trấn nhỏ thích đi bộ, chỗ không xa thì thong thả đi về nhà, chỉ là mưa liên miên mấy ngày bất tiện. Lão Diêm hiếm khi lái xe, thắt xong dây an toàn vẫn chưa yên tâm, qua cửa kính nhìn Chu Húc.
Website TruyenLau.com Chu Húc đang định hút thuốc, cúi mắt, bàn tay xương xẩu rõ ràng che dưới cằm, bên trong là một đốm lửa xanh lam, như đang che chở một con đom đóm bị mưa làm ướt cánh.
Chớp mắt, đom đóm biến mất.
Lão Diêm nhất thời im bặt.
Website TruyenLau.com "Lưu luyến thế cơ à," Chu Húc ngậm thuốc, "không thì tối nay chú ngủ nhờ nhà tôi luôn đi?"
Lão Diêm: "Cút, vợ tao ở nhà chờ."
Người cảnh sát lăn lộn nửa đời trong gió mưa kéo cửa kính xe lên, trước khi đi còn nói với Chu Húc một câu cuối: nghe tao, sau này nghĩ cho bản thân nhiều chút.
Chu Húc trả lời, chú nghĩ nhiều rồi, tôi không tốt bụng thế đâu.
Nhưng lần này, hắn hình như lật thuyền trong mương.
Vớt xác dưới nước, ngoài việc vượt qua rào cản tâm lý còn là một nghề kỹ thuật: phải mở mắt dưới nước, dùng dây ni-lông buộc thi thể kéo lên, mò mẫm ở trụ cầu và "vũng xoáy nước" các kiểu. Xui thì còn bị lưới đánh cá bỏ đi quấn chân.
Người ta kiêng kị, nên làm nghề này không nhiều. Hơn hai mươi năm trước, huyện Lệ Xuyên có một gã sống ở gầm cầu, bơi giỏi như ma da, nín thở rất lâu, nhưng chỉ vớt người chết, không cứu người sống. Có lần một thằng bé rơi xuống nước, đầu còn đang chìm nổi, gã ta ngồi bệt trên bờ nhìn, khoanh tay đứng xem.
Chỉ đợi người chìm hẳn rồi mới tính đường đòi tiền người nhà.
Sau đó gã ta chết đuối trong một trận mưa bão, chẳng ai hay.
Thế nên với Chu Húc, dân ở trấn nhỏ rộng lượng hơn nhiều. Dù chê hắn đòi nhiều tiền, cũng chỉ nói sau lưng, mặt ngoài vẫn khách khí.
Mưa lớn lặng lẽ kết thúc, trời quang đãng, nước sông dâng cao cuốn lên bờ đủ thứ: cá tôm, mảnh sứ vỡ, đồ chơi nhựa linh tinh, cũng cuốn cho Chu Húc một trận ốm.
Ban đầu tưởng chỉ là nhiễm lạnh, cơ bắp đau, xoa cồn là khỏi. Kết quả hắn sốt cao, da nóng ran, đổ thìa bột lên ngực cũng nướng được bánh.
Chu Húc nằm trong nhà hai ngày liền, không ra ngoài.
Nghề của hắn hơi tạp nham: ngoài tiệm sửa xe tự mở, còn quán net, phòng bi-a đều góp vốn với bạn, làm lâu năm rồi, kinh doanh tốt, không cần hắn trông.
Thế là hắn dặn nhân viên vài câu, bảo mấy hôm nay có việc, không qua, người ta cũng chẳng để ý.
Uống thuốc hạ sốt rồi, người đỡ hơn, nhưng tối lại sốt lại, làm hắn bực mình không chịu nổi. Cảm thấy ông già kia cứng đầu quá, mình cũng chẳng đắc tội gì ông, sao lại rước cái xui này.
Hắn không quá mê tín, nhưng lần này bệnh dữ quá, hắn cáu, cầm dao phay ra sân chém mấy nhát, vừa chém vừa hét: "Cút mau, đợi tôi khỏi bệnh sẽ đốt vàng mã cho!"
Phong tục huyện này, nhà nào con nhỏ ốm mãi không khỏi, mẹ sẽ cầm dao vung vẩy đuổi tà.
Chu Húc một thân một mình, chẳng ai che chở, đuổi bệnh tật thì chỉ có thể tự thân vận động.
Có người gõ cửa.
Hắn cầm dao bước tới, cả người sát khí đằng đằng mở then cửa.
Cửa vừa mở, Phương Bỉnh Tuyết và A Lượng đứng ngoài, mắt tròn xoe nhìn hắn.
Phương Bỉnh Tuyết: "Trời ơi."
Anh há miệng, vẻ rất do dự: "Chu Húc, anh điên rồi à?"
Lẽ thường thì người ta không thể vì sốt mà đốt cháy não, sốt chỉ là biểu hiện, quan trọng là nguyên nhân bệnh.
Nhưng lỡ đâu thì sao?
Anh nằm mơ cũng không ngờ, qua khe cửa liếc một cái, lại thấy Chu Húc cầm dao chém vào không khí.
Phương Bỉnh Tuyết lặng lẽ tiến lên nửa bước, che A Lượng ra sau lưng, ôn tồn: "Anh bỏ dao xuống trước đã."
Chu Húc: "..."
Hắn quay người đi thẳng, đặt con dao phay lại bếp, rồi mới gầm gừ trừng người: "Hai người đến làm gì?"
A Lượng thò đầu từ sau lưng Phương Bỉnh Tuyết, ra dấu tay.
Chu Húc không hiểu, sự chú ý của hắn tập trung vào mặt Phương Bỉnh Tuyết, vì người này giờ nhìn hắn kiểu như nhìn thằng điên, đầy thương hại.
"Đệt!"
Hắn xoa mặt, gằn giọng: "Không có việc gì thì cút, đừng làm phiền tôi."
Phương Bỉnh Tuyết đặt túi đồ lên bàn. Hôm nay tan tầm rảnh rỗi, anh đi siêu thị mua đồ ăn vặt, tình cờ gặp A Lượng, vết thương trên người cậu đã đóng vảy, đang ra dấu với ông chủ. Thấy anh từ khóe mắt, cậu rất vui vẻ vẫy tay.
"Chào em," Phương Bỉnh Tuyết cười chào, "đi mua đồ à?"
A Lượng có vẻ gấp gáp, ra dấu tay rất mạnh. Ông chủ sau quầy dịch: "Ờ, nó bảo sợ Chu Húc chết, muốn đi xem thử."
Phương Bỉnh Tuyết: "Hả?"
Ông chủ thờ ơ tiếp tục: "Nó nói, bố nó có lần ba ngày không ra khỏi nhà, rồi chết trong nhà. Chu Húc cũng mấy ngày không thấy đâu, nó lo."
Phương Bỉnh Tuyết: "..."
Anh nghi ngờ người này đang lừa anh.
Nhưng nét mặt A Lượng không giống đang nói dối chút nào, thậm chí còn cố ý mua một bao thuốc, muốn lấy cớ mang đồ đi thăm. Mua xong xách trên tay, rất mong chờ nhìn anh.
Phương Bỉnh Tuyết dừng một chút, nói chậm: "Em muốn anh đi cùng?"
A Lượng gật đầu lia lịa.
Phương Bỉnh Tuyết liếc ông chủ một cái. Ông chủ chẳng quan tâm sống chết của Chu Húc, đang mải xem tivi và cắn hạt dưa, vỏ hạt chất thành núi nhỏ trên quầy.
Anh không nói gì thêm, đi ra sau kệ hàng, mua ba lốc sữa AD canxi.
"...... Cho anh uống đấy."
Phương Bỉnh Tuyết nghiêm túc: "A Lượng lo anh chết nên qua xem, hiện tại nhìn thì chắc chưa chết, chỉ là... anh thật sự không điên chứ?"
Chu Húc ngồi trên ghế, thở hổn hển.
A Lượng đã đặt đồ xuống từ sớm, ra dấu một cái rồi chuồn vào bếp bảo đi nấu cơm. Trong sân rộng lớn thoáng chốc chỉ còn hai người họ, mắt to trừng mắt bé.
Phương Bỉnh Tuyết vẫn hỏi: "Thật sự không điên à?"
Chu Húc nghiến răng: "Cậu phiền thật đấy, nói lắm thế?"
Phương Bỉnh Tuyết lười để ý hắn, tự lấy một chai sữa canxi, cắm ống hút uống.
Anh nhìn ra rồi, Chu Húc đối với việc "được quan tâm" cực kỳ không quen. Người này hình như không quen để lộ sự yếu đuối của mình, bị thương thì như thú hoang chui vào hang tối om, lặng lẽ chờ hồi phục. Một khi bị chú ý liền trở nên cảnh giác, nhe răng với ai cũng được.
Khó trách A Lượng do dự mãi không dám đến một mình.
Phương Bỉnh Tuyết không chiều cái tật xấu này của hắn, tự nhiên uống sữa. Một lúc sau, cuối cùng Chu Húc không chịu nổi trước, bực bội mở miệng: "Cậu đến làm gì?"
Phương Bỉnh Tuyết chậm rãi: "Nghe nói anh ốm, qua thăm anh."
Quả nhiên, lời vừa dứt, người đàn ông lập tức xù lông.
"Tôi chỉ nhiễm lạnh thôi, nghỉ vài ngày là khỏi," giọng Chu Húc khàn khàn như giấy nhám mài qua, "không cần các người quan tâm, còn cố ý chạy qua một chuyến, đáng không?"
Nói xong, có lẽ cảm thấy giọng mình hơi nặng, hắn xoa tay: "Chỉ là... không sao đâu, tôi không yếu đuối thế."
Phương Bỉnh Tuyết lúc này mới ngẩng đầu, lười biếng liếc hắn một cái.
Người đàn ông vốn khỏe mạnh kiêu ngạo giờ tiều tụy hẳn, cụp đuôi, cả người to lớn cứ thế thành thật ngồi trên ghế, mặt hơi đỏ, môi khô nứt, ngực phập phồng không ngừng. Dù trời đã tối dần, chim mệt về tổ, ánh sáng trong sân mờ đi, Phương Bỉnh Tuyết vẫn cảm nhận được hơi thở nóng rực của đối phương.
Chu Húc ho hai tiếng: "Tóm lại, cảm ơn nhé."
Phương Bỉnh Tuyết cười, buông ống hút: "Uống không, tôi lấy cho anh một chai."
Chu Húc mím môi, không đáp.
Phương Bỉnh Tuyết đứng dậy mở túi ni-lông, cắm ống hút xong, bước qua đưa tới trước mặt hắn.
Con chim sẻ lông xám vụt cánh bay đi, để lại cành cây khẽ đung đưa.
Chu Húc do dự một chút, vẫn nhận lấy.
Ngón tay vừa chạm vào thân chai, đã cảm thấy đối phương không nói không rằng đưa tay kia ra, ấn lên trán hắn.
Phương Bỉnh Tuyết nhíu mày: "Nóng thế này rồi."
Chu Húc hơi chưa kịp phản ứng, ngẩng mặt, ngơ ngác nhìn anh.
Phương Bỉnh Tuyết "xì" một tiếng, lắc đầu.
"Xong đời, người cũng bị sốt đến khờ luôn rồi."
Tác giả có lời muốn nói:
Lưu ý: Đốt cồn trị bệnh rất nguy hiểm, hiệu quả cũng còn tranh cãi, chúng ta không học Chu Húc, đừng tùy tiện thử nhé!
Capu có lời muốn nói: Này là giống kiểu giác hơi phải không ta?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu