Tây Bắc có căn nhà nhỏ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tây Bắc có căn nhà nhỏ

Tác giả : Hoa Hoa

Chương 4: Tây Bắc có căn nhà nhỏ

Mặt Phương Bỉnh Tuyết tỉnh bơ, cực kỳ tự nhiên hạ tay xuống.
Như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.
Lúc này tâm trạng anh hơi phức tạp. Nói thật thì anh rất cảm ơn Chu Húc: người ta giúp anh sửa xe, lại còn liều mình nhảy sông cứu người. Nếu là ngày trước, anh nhất định sẽ chạy đi xin cho hắn cái bằng khen "người tốt việc tốt".
Nhưng đằng này lại vì nhiệm vụ.
Lúc bị cái tát đó làm choáng váng, trên người anh không mang bộ đàm, còn phải cố giữ dáng vẻ ướt sũng yếu đuối, cứ ngoái đầu nhìn tình hình bên Vương Xuyên. Kết quả chắc là hắn hiểu lầm, anh bị ném thẳng cái khăn mặt vào đầu.
Phương Bỉnh Tuyết tức điên, mắt giật giật.
Thấy Vương Xuyên dưới nước ra hiệu xong, anh lập tức quay ngoắt đi, cố tình húc vai hắn một phát thật mạnh.
Phương Bỉnh Tuyết không phải kẻ không biết điều, phần lớn thời gian đều rất hiểu chuyện, nhất là lúc làm nhiệm vụ thì càng chẳng có tính tình gì, dù bị uất ức cũng nhịn được. Thế nên giờ nghĩ lại, mặt anh hơi nóng.
Ngượng chết đi được.
Sao lại xui thế này, oan gia ngõ hẹp, lại đụng mặt ở đây nữa.
Trong mắt Chu Húc thì lại thành: người này bị hắn dọa cho giật mình, mắt còn đỏ, lí nhí rụt tay lại.
Phương Bỉnh Tuyết đang mặc áo của Vương Xuyên, cái hoodie lông mỏng màu xám nhạt, dáng rộng, mặc vào trông hơi to, nhất là tay áo, chỉ ló ra có tí đầu ngón tay.
Chu Húc nheo mắt, tự dưng lại tưởng tượng ra cảnh con mèo lạnh run cụp tai rụt móng, cố bảo vệ cái đệm thịt của mình.
"Ừm," Phương Bỉnh Tuyết nói khẽ, "mua ít đồ."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Trong lối đi hẹp giữa hai dãy kệ, Phương Bỉnh Tuyết đứng tận cùng góc trong, từ góc của Chu Húc chỉ nhìn thấy hàng mi rũ xuống của anh, dài thật, dưới ánh đèn vàng vàng trông như phủ một lớp lông tơ mịn. Còn bên má bị ăn tát thì khuất mất, không biết dấu tay còn đỏ không.
Chu Húc liếm môi, không nói gì thêm.
Như quá rảnh rỗi, tiện mồm bắt chuyện vài câu rồi quay đi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phương Bỉnh Tuyết thở phào.
Anh vội vàng cầm hai gói mì với hộp bánh quy, ra tính tiền. Chủ tiệm là một ông chú trung niên, đang gục mặt xuống quầy kính ngủ khò khò, mặt vùi trong hai cánh tay, hàng thuốc lá bên dưới bày lung tung.
Tivi vẫn bật, sóng kém, rè rè toàn tiếng xẹt xẹt.
Phương Bỉnh Tuyết nhìn ông chú ngủ, lại ngẩng lên nhìn Chu Húc, hắn đang ngồi trên ghế đẩu nhỏ cạnh quầy, nhàn nhã trêu con chó đất.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lông vàng trắng lẫn lộn, thưa thớt, nghe tiếng mới chậm chạp quay lại, mẹ ơi, còn thêm cái răng hô, xấu kinh dị.
Chu Húc gãi đầu nó: "Bốn đồng."
Phương Bỉnh Tuyết: "Ờ... được thôi."
Anh rút tờ mười đồng trong túi để lên bàn.
Chu Húc không ngẩng đầu: "Không đủ tiền lẻ, cho cậu hai điếu thuốc bù nhé... hút Hoàng Hạc Lâu không?"
Phương Bỉnh Tuyết "hả" một tiếng, chưa kịp phản ứng.
Chu Húc mới đứng dậy, lôi túi nilon từ dưới quầy: "Trêu cậu thôi."
Phương Bỉnh Tuyết: "..."
Nói sao nhỉ, giữa đêm khuya khoắt, ông chủ đang ngáy khò khò trong giấc ngủ, trong cái siêu thị nhỏ xa lạ và bừa bộn, gã đàn ông khí chất hung hãn lại cứng nhắc trêu chọc anh, còn dùng đúng câu nói lần đầu gặp nhau nữa chứ.
Thật ra chẳng buồn cười chút nào.
Phương Bỉnh Tuyết vẫn nhớ rõ thân phận của mình, cúi đầu, dáng vẻ ngượng ngùng không biết xoay xở ra sao.
Tờ năm tệ tiền lẻ được đẩy qua, mì ăn liền với bánh quy được nhét vào một cái túi ni-lông màu hồng nhạt, cầm lên nặng trình trịch. Bởi vì bên trong còn nguyên một lốc sữa AD canxi.
Chu Húc nói: "Không có tiền lẻ."
Hắn lại ngồi phịch xuống ghế đẩu, gãi cằm con chó con: "Cầm về uống đi."
...
Tối đó Phương Bỉnh Tuyết không ngủ lại chỗ Vương Xuyên.
Anh thay lại quần áo đã giặt, vẫn còn hơi ẩm ướt. Vương Xuyên ngáp dài liên tục: "Mặc đồ tao cũng đâu sao, cái áo này mày cứ cầm đi, mới tinh, tao còn chưa mặc lần nào."
Phương Bỉnh Tuyết: "Không quen."
Còn hai ngày nữa anh mới chính thức nhận việc, ngày mai còn phải lo chuyện chôn cất bà cụ. Lúc này anh mới càn quét sạch tô mì như gió cuốn mây tan, cuối cùng cũng thấy người ấm lên: "Tao đi đây."
Vương Xuyên đứng dậy: "Ừ, tao đi vệ sinh cái đã."
Phương Bỉnh Tuyết: "Ừ."
Anh xách túi ni-lông ra đến cửa, thay giày, vặn tay nắm, cả người đã thò ra ngoài mới như sực nhớ ra gì đó, quay lại: "À đúng rồi, cái người tên Chu Húc kia..."
Vương Xuyên vừa từ nhà vệ sinh đi ra, còn đang vẩy nước trên tay: "Ai?"
Phương Bỉnh Tuyết hỏi: "Cái gã nhảy xuống nước cứu người ấy, mày biết không?"
Ban đầu anh còn tưởng hắn làm nghề sửa xe hay giao hàng, nếu không sao lại rành xe cộ đến thế. Nhưng vừa rồi lại gặp, trông nhàn rỗi vô cùng, giữa đêm không ngủ, ngồi trong siêu thị chọc chó.
Dù sao đi nữa, Phương Bỉnh Tuyết cảm thấy Chu Húc chắc chắn ở gần đây.
Không ngờ Vương Xuyên lắc đầu: "Không quen."
Y nói tiếp: "Tao có làm việc chính thức ở huyện Lệ Xuyên đâu, chỉ bị điều qua có nửa tháng thôi. Sao, mày thấy tên đó có vấn đề à?"
Y lập tức cảnh giác: "Có cần tao hỏi thăm bên cục không?"
Phương Bỉnh Tuyết cười: "Thôi, không có gì đâu."
Khách sạn anh ở hơi xa chỗ này, thế là để Vương Xuyên lái xe đưa về. Cái ngáp cứ lây, vốn anh đã hơi buồn ngủ, giờ thì tiêu luôn, cũng dụi mắt, ngáp liên tục.
Vương Xuyên "xùy" một tiếng: "Bé Bánh, nói chuyện với tao chút đi, không là tao ngủ gật lái xe bây giờ."
Phương Bỉnh Tuyết nhắm tịt mắt, cả người rúc vào ghế, kéo cổ áo lên cao, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt uể oải: "Mệt, không nói."
"Mày này," Vương Xuyên bất mãn, "có thể phản ứng chút được không, tụi mình tốt nghiệp đến giờ có gặp nhau đâu, cũng không thèm hàn gắn tình cảm gì cả."
Thấy anh không thèm để ý, y tiếp tục lải nhải: "Tao còn chưa kịp hỏi, sao mày tự nhiên chạy qua đây công tác vậy? Muốn làm đẹp hồ sơ, tích lũy kinh nghiệm cơ sở hả?"
Cùng là bạn học đại học, nói chuyện cũng chẳng kiêng dè gì, Vương Xuyên xoay vô-lăng: "Nhưng kiểu này thì tao khuyên mày nên chọn huyện nghèo, hoặc nơi nào càng hẻo lánh hơn, Lệ Xuyên ở Tây Bắc bình thường quá."
Phương Bỉnh Tuyết vẫn nhắm mắt: "Im đi."
Vương Xuyên im lặng một lúc, lại liếc nhìn sắc mặt anh: "Hơn nữa tao nhớ nhà mày..."
Những lời còn lại Phương Bỉnh Tuyết không nghe thấy nữa.
Vì anh đã mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Khi bị Vương Xuyên gọi dậy, anh giật mình tỉnh hẳn, há miệng như muốn nói gì đó, nhưng mấy giây trôi qua vẫn không thành tiếng.
Vương Xuyên sốt ruột, khẩu âm quê nhà tuôn ra luôn: "Gì rứa?"
Phương Bỉnh Tuyết mặt đờ đẫn, má ửng hồng, sống mũi khẽ nhăn lại, rồi cuối cùng...
"Hắt xì!"
Thế là xong, không chỉ cảm nặng mà còn sốt nữa.
Trên giường khách sạn, Phương Bỉnh Tuyết nằm một lúc cho đỡ choáng, lấy mu bàn tay áp lên má mình, nóng ran như sắp nướng được cái bánh. Hơi thở phả ra cũng bỏng rát, cả người nóng ran như muốn bốc khói.
Lúc nãy ra ngoài quên mua thuốc, giờ đã muộn thế này, còn đâu cửa hàng nào sáng đèn nữa?
Có lẽ trong cái trấn nhỏ nơi Tây Bắc này, chỉ còn căn phòng tạm trú của anh là chưa chịu ngủ, giữa màn đêm nặng nề, tựa như một đốm sáng nhỏ xíu bị que sắt nung đỏ chọc thủng.
Phương Bỉnh Tuyết xuống giường, tự đun nước nóng uống.
Quả thật đầu óc quay cuồng, nước sôi rồi mà vẫn đổ ra cốc, thổi được hai hơi đã ghé miệng
Thế mà chẳng thấy nóng chút nào.
Nhưng chính cái bỏng ấy lại khiến thần trí tỉnh táo hơn đôi chút. Anh đặt cốc xuống, vào nhà vệ sinh soi gương, nhìn bộ dạng thảm hại của mình mà bật cười.
Dị ứng vẫn chưa khỏi, đuôi mắt đỏ hoe, dấu tay trên má vẫn còn nguyên, giờ lại thêm sốt làm hai gò má đỏ lựng, môi thì bị bỏng nhẹ, hơi sưng mọng.
Phương Bỉnh Tuyết cười một mình một lúc, rồi lấy nước lạnh vã mặt.
Sau đó trở lại giường, kéo chăn thật cao, trùm kín cả người. Khả năng tự lo cho bản thân của anh vốn rất tốt, cũng chẳng coi cơn bệnh này ra gì, chỉ học theo cách mẹ chăm anh hồi nhỏ, trùm chăn cho ra mồ hôi.
Chỉ là thái dương đập thình thịch, đầu đau muốn nổ.
Chẳng mấy chốc Phương Bỉnh Tuyết đã nóng đến toát mồ hôi, đưa tay sờ lên, tóc mai đã ướt nhẹp, cổ họng khô rát đau rát. Anh ép mình nhắm mắt, kéo dài từng hơi thở nóng bỏng, từ từ làm chậm lại nhịp tim đang đập quá nhanh.
Chưa được bao lâu, khát nước không chịu nổi, anh lại lồm cồm bò dậy uống nước, nhưng nước trong bình vẫn còn nóng, sờ vào bỏng tay.
Anh mím môi, mở túi ni-lông trên tủ đầu giường, lấy ra một chai sữa AD canxi.
Tay run run, mất chút sức mới cắm được ống hút vào.
Phương Bỉnh Tuyết tu nửa chai một hơi, hít hít mũi.
Giọng khàn đặc: "Cảm ơn nhé."
...
Bên siêu thị, Chu Húc với tay lấy remote, tắt phụt cái tivi.
Ông chủ đang ngủ gật bỗng bật dậy, mặt đầy vết hằn gối: "Ơ, mấy giờ rồi?"
Có tiếng nền thì ngủ ngon, yên ắng cái là tỉnh ngay. Chu Húc đặt remote lại chỗ cũ: "Một rưỡi rồi."
Ông chủ xoa cổ tay: "Ờ..."
Chu Húc nói: "Vừa rồi có người tới mua đồ, tiền tôi để sẵn trong ngăn kéo cho ông rồi."
Ông chủ vẫn còn ngái ngủ, lại "ồ" một tiếng nữa.
Chu Húc: "Ông đếm đi."
"Đâu cần chứ," ông chủ vội vàng nói, "tôi còn không tin cậu được à... Ơ?"
Ông ta trợn mắt, vỗ mạnh vào mặt mình một cái, cuống họng nghẹn lại.
Trên mặt Chu Húc không có biểu cảm gì: "Ừ, vừa đi rồi, không đau đớn gì đâu."
Hắn vẫn ngồi trên cái ghế đẩu cũ ấy, đã nhiều năm, lớp vải quân xanh trên mặt ghế mòn đến mức sắp thủng, giống như cái siêu thị nhỏ này vậy, mang theo một thứ cũ kỹ nặng nề, dai dẳng.
Nhưng vẫn chưa cũ bằng con chó trong lòng hắn.
Bộ lông thưa thớt không chút bóng mẩy, thân thể mềm oặt, nằm gọn trong cánh tay Chu Húc, nhỏ xíu, không động đậy nữa.
"Mười bốn tuổi rồi," Chu Húc bình thản ôm nó, "cũng tốt."
Ông chủ vòng ra khỏi quầy, bước tới hai bước, hai tay đan vào nhau xoa xoa: "Nửa đêm nó chạy ra ngoài mấy bận, tôi đã thấy lạ rồi... nên mới gọi cậu, không ngờ thật sự..."
Chu Húc: "Ừm."
Có những con chó già biết mình sắp hết thọ, thường chọn chết ở ngoài chứ không ở lại nơi quen thuộc nhất, có lẽ không muốn người nhà phải nhìn thấy bộ dạng xấu xí cuối cùng của mình.
Nhưng dù nó có xấu xí đến đâu, Chu Húc cũng đã thấy hết rồi.
Hôm ấy mưa như trút nước, Chu Húc suýt cán phải con chó này. Nó đang bệnh, lảo đảo đi ra bãi đất hoang, đi được nửa đường thì kiệt sức ngã vật giữa đường, chỉ còn lồng ngực phập phồng thở. Chu Húc vừa chửi thề vừa nhấc nó lên xe, bảo đúng là không biết xấu hổ còn biết đụng xe ăn vạ, ngu hết thuốc chữa.
Ốm đau mà chẳng biết tìm người cứu, chỉ biết ăn bậy cỏ dại. Trong cái đầu ngu ngốc của nó, mảnh đất này rộng lượng nhân từ, sinh ra nó, lại cho nó vô số thức ăn.
Thế mà vẫn có kẻ chỉ nhăm nhe da thịt nó.
Chu Húc bế nó đến phòng thú y, không kịp nữa, cứ theo hướng ăn trúng thuốc diệt chuột mà chữa. Những ngày ấy có bọn buôn chó bất lương bắt trộm rồi bán thẳng vào lò mổ, bác sĩ thú y gặp nhiều, có kinh nghiệm, vậy mà cũng chữa khỏi thật.
Khỏi bệnh xong, con chó vẫy đuôi với hắn, chạy lại liếm tay hắn.
Chu Húc hỏi: Mày là chó nhà ai?
Chó không nói gì, chỉ nhìn hắn, đuôi vẫn vẫy.
Bóng đèn chập chờn, ông chủ nghẹn ngào: "Nó có duyên với cậu."
Chu Húc: "Ừ."
Hắn lại nói: "Ông bảo không đành lòng nhìn, nên tôi không gọi ông dậy."
Hắn đưa chó về, chủ cũ của nó mở cái siêu thị nhỏ này, lúc ông đánh bài tính tiền thì nó nằm sạp ngoài cửa phơi nắng. Tính tình nó rất hiền, ai cũng vuốt đầu được, trẻ con có giật đuôi mạnh đến đâu nó cũng không giận, chưa từng cắn người. Chỉ sau khi bị đục thủy tinh thể, gần như mù, nó mới không thích người khác đụng vào nữa.
Chỉ khi Chu Húc đến, nó mới vui vẻ vẫy đuôi.
Thế là hắn đưa tay ra, gãi cằm nó.
Ti vi tắt rồi, cả siêu thị im lặng đến lạ. Ông chủ đứng nguyên tại chỗ một lúc, thở dài: "Tôi đem đi chôn nhé."
Chu Húc "ừ" một tiếng: "Cũng tốt."
Tối nay hình như hắn chỉ biết nói câu này.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu