Phương Bỉnh Tuyết nhân lúc tắm giặt phăng đống quần áo bẩn.
Điều kiện ở đây không tốt, toilet chật hẹp, tắm phải nghiêng người cẩn thận tránh cái kệ sắt loang lổ gỉ sét. Không có bột giặt, anh tìm được cục xà phòng, đành dùng tạm, vò sạch sẽ quần áo, đồng thời thở dài thườn thượt.
Cái gì vậy trời...
Chẳng bao lâu, tiếng vòi hoa sen dừng lại.
Phương Bỉnh Tuyết nhìn quanh một vòng, tìm mãi không thấy cái khăn tắm nào. Anh gác khuỷu tay lên tay nắm cửa, nhắm mắt: “Tôi…”
Chưa nói hết câu.
Vì anh đột nhiên nhận ra một vấn đề: anh với Chu Húc đều là đàn ông, dù không quen cũng chẳng sao nếu cứ thế trần như nhộng bước ra.
Vấn đề là cái tin đồn chết tiệt mà Vương Xuyên tung ra, trong mắt Chu Húc bây giờ, có khi anh đã thành “thằng chơi gay”.
Phải biết rằng ba năm trước Bộ Y tế mới chính thức loại đồng tính luyến ái ra khỏi danh mục bệnh tâm thần ở Trung Quốc. Dù vậy, rất nhiều người vẫn cực lực phản đối, mà ở cái huyện nhỏ nơi Tây Bắc xa xôi này, dân chúng chỉ càng bảo thủ hơn.
Không đúng.
Đồng tử Phương Bỉnh Tuyết co lại.
Anh có phải đồng tính đâu mà sợ!
Hơn nữa biết đâu Chu Húc chưa nghe tin đồn ấy, thì càng không cần hoảng!
“Có khăn tắm không,” anh hé mở một khe cửa nhỏ, “trong này cái gì cũng không có.”
Anh không nhìn ra ngoài, không biết Chu Húc đang thế nào, chỉ nghe giọng khàn khàn từ tính, hình như đang hút thuốc: “Tôi đang quấn rồi đây.”
“Thế tôi lấy gì lau?”
“Dùng quần áo ấy,” Chu Húc có phần qua loa, “lau đại đi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phương Bỉnh Tuyết khựng lại: “Tôi giặt hết rồi.”
Một lát sau, vang lên tiếng “xèo” nhẹ, chắc là tàn thuốc bị ấn vào cốc nhựa dùng một lần, chạm phải chút nước nơi đáy cốc.
Tiếng bước chân tới gần.
“Giặt hết rồi?”
TruyenLau.com
Phương Bỉnh Tuyết “ừ” một tiếng.
Anh thuộc kiểu người “không làm thì thôi, đã làm là làm tới nơi tới chốn”. Ví dụ ngày thường chẳng dọn dẹp nhà cửa, quần áo thay ra chất đống cao ngất trên ghế, đến cuối tuần hoặc hứng lên một cái là lau chùi sạch sẽ cả khe trần nhà. Nên vừa rồi tiện tay, anh giặt sạch toàn bộ quần áo.
Bao gồm cả quần lót.
Rượu đã bị nước cuốn trôi triệt để, giờ trên người anh chỉ còn mùi xà phòng rẻ tiền, sạch sẽ, ẩm ướt, hòa cùng hơi nước ấm bốc lên, át cả mùi thuốc lá nồng nặc.
Trong khe cửa hiện ra cánh tay Chu Húc, da màu lúa mì, gân xanh nổi rõ.
TruyenLau
“Dùng tạm cái này, quần áo sạch lát nữa mang lên.”
Phương Bỉnh Tuyết mở rộng khe cửa một chút: “Được.”
Khi nhận lấy, chiếc áo phông đen vẫn còn ấm nhiệt độ cơ thể. Anh lau qua loa người, đầu cũng không ngẩng: “Vậy tôi mặc tạm nhé?”
“Tùy.”
Phương Bỉnh Tuyết kéo áo qua đầu, đẩy cửa bước ra. Nói thật, giờ chân anh vẫn còn mềm, cảm giác mình như đống đổ nát sau cơn bão.
Chu Húc liếc anh một cái, đứng dậy đóng cửa sổ.
Bên ngoài mây đen đè thấp, sắp mưa rồi.
Trong phòng vẫn còn chút mùi thuốc lá nhàn nhạt. Không có giá phơi, Phương Bỉnh Tuyết ra cạnh cửa sổ, treo quần áo ướt lên tay nắm, miễn cưỡng xong xuôi. Khi quay lại đã thấy Chu Húc nằm vật ra giường, gối tay, nhìn trân trân trần nhà không nói gì.
Là phòng tiêu chuẩn, hai giường đơn cách nhau rất gần, giữa là cái tủ đầu giường bé tí, trên đó có cái điện thoại bàn màu đen. Phương Bỉnh Tuyết cũng ngồi xuống giường mình, tiện tay kéo chăn đắp lên người.
Không ai nói gì, yên tĩnh đến quái dị.
Ở góc này, Phương Bỉnh Tuyết cũng chỉ còn cách nhìn trần nhà. Anh không thể quay sang nhìn Chu Húc được, kỳ kỳ sao ấy, dù sao hai thằng đàn ông cũng đều đang “nửa kín nửa hở”, không lấy gì làm đàng hoàng.
May mà áo của Chu Húc rộng, mặc trên người anh rất thoải mái, kéo xuống tận đùi. Anh cứ thế ngồi bứt góc áo ẩm ướt, im lặng ngẩn ngơ.
Một lúc sau, Chu Húc như không chịu nổi, chống người dậy, bấm điện thoại bàn: “Quần áo sao còn chưa mang lên, lão Vương đâu?”
Đầu dây bên kia là giọng nữ trẻ trung, lanh lảnh: “Dạ để em giục lại ngay ạ!”
Có lẽ để anh nghe thấy, hắn cố tình bật loa ngoài. Cúp máy xong, Chu Húc rút điếu thuốc từ bao, định bật lửa, lại nhét trở lại.
Phương Bỉnh Tuyết lặng lẽ thu tầm mắt, thầm nghĩ lần đầu gặp anh từng bảo người ta mình không hút thuốc.
Nhưng cũng không đến mức cho rằng Chu Húc cất thuốc lại là vì kiêng nể anh. Anh không tự luyến vậy đâu.
Cổ họng vừa bị axit dạ dày làm bỏng rát vẫn còn đau, nhưng đầu óc đã tỉnh táo gần hết: “Có quần áo của tôi không?”
Chu Húc liếc anh một cái: “Không có.”
Phương Bỉnh Tuyết quay sang: “Thế tôi mặc gì?”
“Ở trần.”
“Không hợp lắm đâu.”
Lời vừa dứt, cả hai cùng bật cười, bầu không khí ngượng ngùng lập tức dịu đi rất nhiều.
Chu Húc ngậm điếu thuốc, không châm, lại gối tay nhìn trần nhà: “Quần áo thì có, nhưng không lấy giày cho cậu.”
Phương Bỉnh Tuyết nghiêm túc: “Không sao, dù sao tôi cũng không nôn lên giày mình.”
“Đệt,” Chu Húc bị chọc cười tức, “Cậu nhắm chuẩn phết, thằng nhóc thối đúng là nhắm vào tôi mà chơi.”
Phương Bỉnh Tuyết cũng cười theo.
Chu Húc “xì” một tiếng: “Đáng lẽ tôi nên lau đại rồi về nhà tắm ngủ cho xong, phí công thế này làm gì.”
Hắn nói mà vẫn không chớp mắt nhìn trần nhà, như thể trên đó có hoa. Từ góc Phương Bỉnh Tuyết nhìn sang, đường hàm dưới của người đàn ông rất rõ ràng, dưới yết hầu lăn tăn là cơ ngực căng đầy đẹp đẽ.
Chăn chỉ kéo đến bụng, lộ hơn nửa thân trên rắn chắc.
Trên mặt không thấy vết lõm hay sẹo lồi, chứng tỏ chưa từng bị vật cứng đánh vào đầu. Cánh tay có vết sẹo mảnh do vật sắc gây ra, chắc lâu rồi nên chỉ còn một vệt trắng nhạt. Anh không thấy được lưng, không biết có vết bầm hình thanh không, đó cũng là dấu hiệu thường gặp nhất của đánh nhau ngoài đường phố bằng gậy gộc.
“Nhìn cái rắm!”
Chu Húc vứt luôn điếu thuốc, hung dữ trừng anh. Như vừa nói xong mới phản ứng lại, lại chửi thêm một câu “đệt”, kéo chăn lên che kín người.
Phương Bỉnh Tuyết lặng lẽ dời mắt đi.
“Nếu không phải giờ cậu không có quần áo mặc, tôi đã ném cậu ra ngoài rồi,” Chu Húc gầm gừ, “điên à, nhìn gì mà nhìn, nhìn nữa tôi móc mắt cậu!”
Phương Bỉnh Tuyết để mặc hắn mắng. Anh đã nhìn ra rồi: Chu Húc đại khái không hay đánh nhau, không phải loại lưu manh đầu đường xó chợ. Có tiền án hay không thì chưa rõ, nhưng ít nhất hiện tại là một người dân tuân thủ pháp luật.
Nếu không thì lão Diêm cũng chẳng nhờ vả hắn.
Chu Húc mắng một hồi, thấy người ta chẳng phản ứng, càng tức, vừa kéo chăn lên tận cằm vừa hung dữ: “Này, lát quần áo mang lên là cậu cút ngay!”
Phương Bỉnh Tuyết lười biếng: “Không phải anh bảo tắm xong anh đi à?”
“Tôi còn chưa tắm xong!”
“Thế anh tắm tiếp đi, ai cản đâu?”
Chu Húc tức đến đỏ mặt: “Cút mẹ nó đi, tôi không tắm ở đây, tôi về nhà tắm!”
Phương Bỉnh Tuyết “phì” một cái, cười phá lên.
Cùng lúc đó, bên ngoài cuối cùng cũng có tiếng gõ cửa. Chu Húc nhảy xuống giường mở cửa, ôm một đống quần áo về, “ùm” một cái ném lên giường. Phương Bỉnh Tuyết trợn mắt: “Nhiều thế?”
Chu Húc không thèm để ý, cầm một cái áo trùm đầu mặc vào, lúc cầm quần thì liếc anh một cái, đi vào toilet.
Nhân cơ hội này, Phương Bỉnh Tuyết cũng vội vàng tìm một cái quần thể thao mặc vào, kiểu xám rộng, hơi to, may mà có dây rút ở eo, buộc được.
Thế nên khi Chu Húc đi ra, nhìn thấy Phương Bỉnh Tuyết đang buộc nút dây, kéo một cái, thít một cái, trông eo rất nhỏ.
Hắn đã mặc đồ xong, bèn khoanh tay đứng đó, giọng không mấy kiên nhẫn: “Mai cậu đi thì để lại quần áo trong phòng là được.”
Phương Bỉnh Tuyết không ngẩng đầu: “Aizz, thật ngại quá.”
Chu Húc cười lạnh: “Không cần ngại, giày tôi phải mang đi đánh rửa, đưa tôi hai chục.”
Nói rồi đưa tay ra trước mặt anh.
Phương Bỉnh Tuyết dù sao cũng uống nhiều, khó chịu, dứt khoát nắm lấy cánh tay Chu Húc đứng dậy, lấy ví tìm tờ tiền - lúc giặt đồ đã lấy ra trước, để trên bàn ti vi.
Lấy ra rồi cũng không đưa ngay cho hắn, mà đi ra cửa toilet, mang giày mình vào cho xong, mới đưa tiền: “Cảm ơn nhé.”
Chu Húc cúi đầu nhận, không hiểu sao buột miệng: “Chân cậu nhỏ thật.”
Phương Bỉnh Tuyết: “Hả?”
“Chỉ một gang tay,” Chu Húc dùng tay đo đạc một chút, “trông là biết chạy không nhanh.”
Phương Bỉnh Tuyết không chút do dự: “Tại tay anh to quá thôi.”
Câu này nghe kỳ kỳ, trước sau không ăn nhập. Chu Húc cũng không tiếp tục, vẫy tay đi ra ngoài, chân đi đôi dép nhựa trong phòng, đôi giày bẩn nhét vào túi ni lông, dùng ngón trỏ móc lại. Đến gần cửa thì quay người: “À đúng rồi, cái hũ tro cốt cậu ôm hôm đó là thế nào?”
Phương Bỉnh Tuyết đã ngồi lại lên giường, xoa trán: “Hũ tro cốt gì cơ?”
Chu Húc nheo mắt, ánh nhìn trầm xuống, nhưng lúc này hắn không phán đoán được đối phương là giả ngu hay mình thật sự nhìn nhầm. Đã nói đến đây rồi, không cần tiếp tục nữa, ngón cái đầy chai xơ chạm vào tay nắm cửa: “Sau này đừng uống nhiều thế, đặc biệt là trắng với bia trộn lẫn, dễ say nhất.”
Dù đối phương không nói, nhưng nhìn sắc mặt là biết, giờ chắc vẫn còn khó chịu.
Mà lúc khó chịu nhất còn chưa tới, sáng mai tỉnh rượu mới thật sự đau không muốn sống.
Phương Bỉnh Tuyết ngẩng mặt: “Cảm ơn… sao tôi cứ cảm ơn anh mãi thế này, ngại quá đi.”
Chu Húc không đáp, cũng không nhúc nhích.
“Còn gì nữa không,” Phương Bỉnh Tuyết cười, rất dịu dàng, “nói luôn một thể đi.”
Chu Húc lúc này mới quay người, như vừa nhớ ra: “Ờ đúng, suýt quên…”
“Cậu… tên gì nhỉ?”
Tây Bắc có căn nhà nhỏ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.