Đã vào trong rồi, Lý Văn Bân vẫn còn hỏi thêm một câu: "Rõ ràng cậu đang nhìn lên lầu, mèo hoang ở đâu ra?"
Chu Húc chẳng buồn để tâm, nhún vai, khóe miệng cong lên: "Ồ, chắc nó mọc cánh bay đi rồi."
Hai cảnh sát ôm cặp hồ sơ vội vàng chào một tiếng rồi chuồn thẳng, hành lang lập tức trống trải. Tường quét sơn xanh đến nửa người, góc ngoặt có bảng tuyên truyền dán khẩu hiệu, Lý Văn Bân vừa đẩy cửa vừa chửi: "Ngày nào cũng toàn nói nhảm... Nhổ kẹo singum ra!"
Chu Húc đã ngồi phịch xuống sofa, nghe vậy liền kéo một bên khóe miệng ra, ngoác rộng: "Nhìn thêm lần nữa đi?"
"Nhìn cái gì?"
"Loét miệng chứ gì," Chu Húc buông tay, cánh tay hợm hĩnh gác lên lưng ghế, "tôi ngậm viên ngậm không được à, sao lại không vì dân phục vụ như thế?"
Cả người hắn toát lên vẻ tự nhiên như về nhà mình, cũng chẳng thèm nhìn cái lưng tức tối của Lý Văn Bân nữa. Trên nóc tủ hồ sơ sắt có một chậu lan treo, cành lá èo uột rũ xuống, khẽ đung đưa. Hắn gác chân chữ ngũ chờ một lúc, bên ngoài cuối cùng cũng có động tĩnh.
"Chuyện này chưa xong đâu!"
"Ra ngoài tao giết chớt mẹ nó, con chó nào lắm chuyện thế!"
Cùng lúc đó, giọng Lý Văn Bân vang lên như sấm: "Mấy thằng kia mồm sạch một chút! Đây là cục Cảnh sát! Muốn làm gì hả?"
Chu Húc ngồi yên trên sofa, không nhúc nhích, thậm chí còn rảnh rỗi bóc mép da ghế rách, suýt nữa moi cả ruột mút xốp ra, vội vàng nhét lại trước khi cảnh sát phát hiện.
Đúng lúc ấy, căn phòng nhỏ đã đầy kín người. Lý Văn Bân kéo cà vạt: "Trước tiên hòa giải đã."
Chu Húc vẫn không phản ứng.
Gã đứng đầu tiên mặt đầy thịt, trán sưng tím một mảng lớn, sau khi đảo mắt nhìn quanh phòng liền bước thẳng về phía Chu Húc, giơ ngón tay chỉ trỏ: "Mày chính là người nhà nó..." TruyenLau.com
Chu Húc ngẩng đầu: "Đứng yên đó."
Gã chưa kịp phản ứng: "Gì cơ?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Tao nói," Chu Húc nhìn gã, "mày đứng yên đó cho tao."
Hắn lúc này mới đứng dậy khỏi sofa, từng bước tiến đến trước mặt đối phương. Thân hình cao lớn rắn rỏi mang theo áp lực cực mạnh, gần như ép người ta dính vào tường, giọng trầm khàn: "Tao bảo mày động chưa?"
Câu này vừa thốt ra, cả phòng im phăng phắc, không khí căng như sắp đánh nhau. Một cảnh sát trẻ đã bước lên, cố dùng cặp hồ sơ ngăn giữa hai người: "Đừng ai nóng vội."
"Không nóng," Chu Húc đứng bất động, "quy trình làm thế nào thì làm, hôm nay tôi đến cũng không phải để đón người về. Tự mình gây họa thì tự gánh, đừng mơ tôi đi theo chùi đít. Nhưng..." TruyenLau.com
Hắn cười khẩy một tiếng.
"Tiền bồi thường một xu cũng không thiếu, mày muốn bao nhiêu tao đưa bấy nhiêu, ngồi mấy ngày cũng được. Nhưng lần sau gặp lại đám súc sinh chúng mày, tao vẫn đánh, đánh xong vẫn bồi thường, vẫn ngồi, tao chống lưng cho nó."
"Rắc" một tiếng, hẳn là Chu Húc cắn vỡ viên ngậm trong miệng.
Không đúng, viên ngậm làm gì có âm thanh này, rõ ràng là kẹo cứng.
Đến cục Cảnh sát rồi mà vẫn còn tâm trạng ăn kẹo!
Ánh mắt Chu Húc lúc này mới rời đi, dừng trên người một thiếu niên gầy gò đứng bên cạnh. Cậu ta cúi gằm đầu, da đầu cạo xanh lè, hai má căng cứng, cả người cứng đờ như ma-nơ-canh trong siêu thị, ngay cả tròng mắt cũng đông cứng, mãi đến khi nhận ra ánh nhìn của hắn mới run bần bật một cái.
Sống lại rồi.
Quá trình thương lượng không dài, phòng hòa giải thông gió kém, khiến Chu Húc liên tục nhíu mày. Thật ra chuyện cũng đơn giản: thằng bé này là nhân viên phụ việc trong quán hắn, tên A Lượng, chưa đầy mười tám tuổi. Ban ngày ở ga tàu gặp một đám người câm điếc, cổ đeo bảng "Đại ái vô cương", "ô ô a a" kéo áo người qua đường, giơ quyển sổ cho mọi người xem.
Trên đó chi chít tên người và số tiền: năm đồng, mười đồng, không nhiều, chỉ là chút tấm lòng.
Loại quyên góp này ở ga tàu rất phổ biến, người qua đường không muốn chậm trễ hành trình, đa phần tiện tay nhét vài đồng cho xong chuyện.
Chỉ có A Lượng lao lên.
Trong lúc tranh chấp, cậu bị vây đánh. Thằng nhóc hăng máu liều mạng vung nắm đấm, xông thẳng vào gã đàn ông đứng cuối cùng đang lạnh lùng chỉ huy.
Dưới ánh đèn đường, Chu Húc ném tàn thuốc xuống đất, giẫm mạnh một phát.
Rồi đá một cước vào mông thằng nhóc.
A Lượng lảo đảo, lại đứng vững.
"Không sợ chết hả, một đánh bốn mày giỏi lắm hả?"
Lại một cước nữa.
"Còn không dám nói với anh, nếu không phải cục trưởng Lý gọi cho anh, mày định tự ngồi trong đó chịu phạt luôn đúng không? Mày đúng là muốn bị tạm giam hả, hả?"
A Lượng mím chặt môi, mắt nhìn chằm chằm Chu Húc.
Đêm hơi lạnh. Không biết nhà nào tầng trên quên thu quần lót mùa thu, bị gió quật vào máy lạnh ngoài cửa sổ, "bộp bộp" như đang quất con quay. Quất lâu, gió cũng mệt, cũng chán, chậm lại một cách dịu dàng, lướt qua khuôn mặt đẹp đẽ, tựa như thổi nhăn một hồ xuân thủy lấp lánh.
Phương Bỉnh Tuyết chỉnh gương chiếu hậu, vẻ mặt rất nghiêm túc.
Nhưng ánh mắt lạnh như băng.
Xem ra, Chu Húc không phải bị dẫn vào thẩm vấn. Chưa được bao lâu, hắn đã nghênh ngang bước ra khỏi cục, bên cạnh còn có một thằng nhóc bị thương. Ban đầu Phương Bỉnh Tuyết không định đào sâu, dù sao anh đã nhận việc, ngày mai hỏi là biết.
Phương Bỉnh Tuyết chỉ là đột nhiên nhớ ra trong xe còn cái mền lông chưa lấy, định mang về phòng, trải tạm lên sofa ngủ một đêm.
Kết quả lại nhìn thấy bóng dáng Chu Húc.
Ra tay nặng thật.
Nhìn đến mức Phương Bỉnh Tuyết nhíu chặt mày, má cũng nóng rát, anh biết đối phương tính tình không tốt, nhưng sao có thể ra tay đánh người giữa đường thế được?
Anh giả vờ chỉnh gương chiếu hậu, lặng lẽ quan sát. Chỗ này khá kín đáo, đèn đường trên đầu lại hỏng, anh và hơn nửa thân xe đều ẩn trong bóng tối.
Cho đến khi bóng người dần lớn lên, dừng ngay phía sau.
Rời đi lúc này đã thấy không tự nhiên.
"Này."
Giọng lạnh cứng vang lên: "Cậu làm gì đấy?"
Ngón tay Phương Bỉnh Tuyết khựng lại một chút, vô thức xoa nhẹ lên mép trên cùng của gương, sạch bong, không chút bụi.
Anh không quay đầu, ậm ừ: "Xe hơi bị vấn đề chút."
"Vậy à," Chu Húc đút túi, khuỷu tay đã nghiêng nghiêng tựa lên nắp capo, "sao tôi không biết xe của tôi có vấn đề nhỉ?"
Trong khoảng lặng ngắn ngủi, yết hầu Phương Bỉnh Tuyết khẽ động đậy.
Nhưng không phải căng thẳng hay xấu hổ, mà là một chút dục vọng chinh phục mơ hồ cùng ý muốn đấu đá, tim thậm chí còn đập nhanh hơn. Anh chậm rãi quay người, nghiêng đầu nhìn ra sau lưng Chu Húc: "Sao anh lại đánh người thế?"
Chu Húc híp mắt, không đáp.
Phương Bỉnh Tuyết trực tiếp bước qua hắn, vẻ mặt rất kinh ngạc nhìn cậu thiếu niên: "Trời ơi, cậu cần đến bệnh viện không?"
Thằng nhóc không nói câu nào, chỉ lặng lẽ đứng đó.
Da đầu cạo nhẵn, xương lông mày và cằm đều có vết máu bầm, áo cotton có lẽ bị xé rách, cổ áo rộng thùng thình đã biến dạng, lộ ra một mảng lớn vết bầm tím, đầu gối quần jeans rách toạc, máu lẫn đất cát dính chặt vào phần tua chỉ.
Nhìn ngây ngô đến ngẩn người.
Phương Bỉnh Tuyết tiếp tục: "Cậu đánh nhau với người ta à?"
Nhưng thằng nhóc vẫn không nói, chỉ chăm chú nhìn anh.
Trong lòng Phương Bỉnh Tuyết dâng lên một cảm giác kỳ quái khó tả, như thể có thứ gì sắp bật ra khỏi miệng. Anh ngẩn ra một chút, quay đầu nhìn Chu Húc.
"Ừ," Chu Húc cũng đang nhìn anh, "A Lượng không nói được, nó là người câm điếc."
Phương Bỉnh Tuyết há miệng.
"Nhưng nó đọc được một ít khẩu hình miệng, cũng biết ra dấu, chỉ là hồi nhỏ không được học bài bản, ngôn ngữ ký hiệu cũng lộn xộn... đánh nhau gây chuyện, tôi đến đón người."
Chu Húc tiếp tục nói: "Chỉ đơn giản thế thôi, nên đừng dùng ánh mắt ấy nhìn tôi."
Hắn lúc này mới đứng thẳng dậy, dưới hàng mi ngắn dày là đôi đồng tử đen nhánh: "Làm như tôi là tội phạm gì ấy..."
Phương Bỉnh Tuyết cúi đầu, "phì" một tiếng bật cười.
Rồi trơ mắt nhìn Chu Húc lạnh lùng quay người, vẫy tay, dẫn A Lượng lên một chiếc mô-tô phân khối lớn đậu bên đường.
Phương Bỉnh Tuyết trợn mắt: "Ơ, anh không phải nói..."
Anh đang nói đến chiếc xe hơi này, sao không lái xe mà đi?
Chu Húc trèo lên xe, đang đeo găng tay bảo hộ, đôi chân dài nghênh ngang chống đất, tư thế lười nhác, ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm: "Lừa cậu đấy."
A Lượng thì tay chân luống cuống trèo lên, đội mũ bảo hiểm cẩn thận, nắm chặt tay vịn sáng loáng phía sau, mới rụt rè nhìn Phương Bỉnh Tuyết một cái. Nhưng chưa kịp có phản ứng gì, Chu Húc đã vặn ga, tiếng động cơ gầm rú vang lên, gào thét giữa trấn nhỏ Tây Bắc trong đêm khuya.
... Để lại cho Phương Bỉnh Tuyết một luồng khói đuôi xe nồng nặc mùi dầu máy.
Anh nghiến răng nhìn hai bóng lưng dần nhỏ lại, chỉ hận không thể báo cáo ngay lập tức: Người lái không đội mũ bảo hiểm, vi phạm luật!
Trừ điểm, phạt tiền!
Ghi vào hồ sơ!
Tốc độ xe quá nhanh, lúc dừng lại A Lượng còn hơi choáng, tháo mũ bảo hiểm ra, chân đi cũng mềm nhũn. Vào đến đại sảnh bệnh viện, Chu Húc bảo cậu tìm chỗ ngồi, còn mình đi đăng ký.
A Lượng đi theo sau, ra dấu tay, lắc đầu.
"Yên tâm," Chu Húc không dừng động tác, "không tốn bao nhiêu tiền đâu, hơn nữa còn bắt đám kia đền bù được, chúng sẽ phải trả lại hết."
Nhưng A Lượng vẫn gấp gáp lắc đầu.
Đêm khuya, bệnh viện chỉ còn khoa cấp cứu, trong không khí thoang thoảng mùi thuốc khử trùng nhàn nhạt. Chu Húc cảm ơn y tá, ngoảnh lại: "Anh biết, bọn chúng chắc chắn không chỉ làm có thế."
Môi A Lượng mím thành một đường thẳng.
Ngoài việc giả dạng người khuyết tật ép quyên tiền, đám kia còn phân công ăn cắp ví tiền người đi đường. Nhưng mắt A Lượng đâu phải máy quay, không chụp được chứng cứ. Cậu vừa gấp vừa tức, chỉ biết phát ra những tiếng gầm gừ kỳ quái.
Khiến người qua đường đều tránh xa.
"Anh cũng biết, mày không phải loại chủ động gây sự," Chu Húc cầm tờ đăng ký, dẫn A Lượng về phòng khám, "nên anh đánh mày không chỉ vì mày ngang ngược đối đầu với chúng, còn..."
Chu Húc thở dài, có chút không nói tiếp được.
Hắn đưa tay, qua quýt xoa đầu trọc của A Lượng: "Thôi, nếu là anh cũng không thể chịu nhục mà không đánh lại. Xin lỗi."
A Lượng "bộp" một tiếng rơi nước mắt, luống cuống ra dấu: 【Anh không đánh mạnh, không đau.】
Cửa phòng khám đóng lại, bác sĩ rửa vết thương ở đầu gối, có lẽ lớn tuổi, ánh mắt không đành lòng: "Đau thì ráng chịu chút nhé, lát là xong."
A Lượng lặng lẽ lắc đầu, nhưng dù sao vẫn là trẻ con, trán đã lấm tấm mồ hôi.
Chu Húc tựa cửa: "Sao, nói vài câu cho khuây khỏa?"
【Anh ơi,】 A Lượng ra dấu, 【người vừa rồi là ai vậy?】
Chu Húc khựng lại, hiếm khi bị nghẹn lời.
Vì hắn thật sự còn chưa biết người ta họ gì tên gì.
A Lượng dùng ngón cái và ngón trỏ tay phải vẽ một vòng tròn từ má trái xuống cằm, vẻ mặt tán thưởng: 【Anh ấy đẹp lắm.】
Chu Húc cười phá lên: "Ồ, còn biết nhìn mặt nữa cơ à, có tiến bộ đấy."
【Thế rốt cuộc là ai?】
Mùi cồn lan tỏa, hơi lạnh thoang thoảng.
Chu Húc im lặng một lúc, đột nhiên cười mắng: "Không biết... thằng nhóc con tò mò cái gì!"
Hắn nhướn mày, giọng điệu tùy ý.
"Dù sao thì, người ta có người yêu rồi."
Tác giả có lời muốn nói: Anh Húc độc thân, anh Húc chỉ có một cái mũ bảo hiểm, anh Húc ít khi chở người, sau này muốn chở Bánh Tuyết đi xe máy thì phải đi mua mũ mới cho người ta.
"Mua màu hồng!"
"Không thể nào, thích thì tự đội!"
Thế là chúng ta sẽ được thấy anh Húc đội mũ hồng ngầu lòi phóng xe chở Bánh Tuyết [thỏ cụp tai]
Tây Bắc có căn nhà nhỏ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.