Sau vụ tai nạn, tôi tỉnh lại trong bệnh viện nhưng bị mất trí nhớ.
Khi ấy, có hai người đàn ông đến gặp tôi. Họ nói một người là bạn thanh mai trúc mã, người còn lại là người tôi thích.
Thẩm Mục Phong đẩy Tạ Tư Diễm về phía tôi, dõng dạc nói:
“Đây là người em thích.”
Tôi nhìn gương mặt tuấn tú, lạnh lùng của người kia mà thầm nghĩ — đúng là gu của mình.
Thế là tôi nghiêm túc bắt đầu mối quan hệ yêu đương với anh ấy.
Cho đến một hôm, khi bị Thẩm Mục Phong bắt gặp tôi và Tạ Tư Diễm đang thân mật ôm nhau.
Ánh mắt anh đỏ ngầu, gằn giọng không chịu buông tay:
“Tiểu Dĩnh, người em thích rõ ràng là anh mà…”
---
Đây là ngày thứ ba kể từ khi tôi tỉnh lại sau tai nạn.
Tôi vẫn chẳng nhớ nổi gì về quá khứ.
Ký ức như bị bao phủ bởi một tầng sương mù dày đặc — dù tôi cố gắng thế nào cũng không chạm tới được, không thể xua tan.
Hôm nay, hai người họ lại đến.
Ngay ngày đầu tôi tỉnh lại, họ đã tự giới thiệu: người tên Tạ Tư Diễm, người tên Thẩm Mục Phong.
Cả hai đều nói có quan hệ thân thiết với tôi, nhưng thân đến mức nào thì tôi hoàn toàn không biết.
“À đúng rồi, Lê Dĩnh, trước anh chưa nói rõ với em.” TruyenLau
Thẩm Mục Phong lên tiếng.
“Anh và em lớn lên cùng nhau, là… bạn rất thân.”
Anh nhấn mạnh hai từ “bạn thân”.
Tôi gật gật đầu.
“Còn Tạ Tư Diễm, chính là người em thích.” TruyenLau.com
Thẩm Mục Phong nói rồi đẩy người bên cạnh tiến lại gần giường tôi.
Tôi chớp mắt, ngơ ngác.
Khác hẳn vẻ rạng rỡ, dễ gần của Thẩm Mục Phong, người tên Tạ Tư Diễm có ngũ quan sắc sảo, khí chất lạnh lùng đầy cuốn hút — một kiểu đẹp trai gây ấn tượng mạnh, mang nét nguy hiểm khó rời mắt.
Tôi hình như… đúng là thích kiểu người như vậy thật.
TruyenLau
Nhưng vì hoàn toàn không nhớ gì nên tôi hơi chần chừ hỏi lại:
“Thật sao?”
“Dĩ nhiên rồi, anh lừa em làm gì?”
Thẩm Mục Phong vội vàng xác nhận.
“Lê Dĩnh, em từng thích cậu ấy đến mức phát cuồng. Trước còn tặng đủ thứ quà, ngày nào cũng muốn dính lấy cậu ấy cơ mà.”
“Giờ em mất trí nhớ nên không nhớ được, nhưng em phải tin anh,”
Thẩm Mục Phong nhìn tôi, ánh mắt kiên định:
“Anh tuyệt đối sẽ không lừa em. Dù sao tụi mình cũng lớn lên bên nhau.”
Tôi cảm thấy phản ứng của anh có chút là lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Thẩm Mục Phong như thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười mang theo vẻ giải thoát.
Anh vỗ nhẹ vai Tạ Tư Diễm, nói:
“Thôi, hai người cứ nói chuyện đi, anh có chút việc phải đi trước.”
Nói rồi, anh quay người rời khỏi phòng.
Trong phòng bệnh giờ chỉ còn lại tôi và Tạ Tư Diễm.
Tôi bắt gặp ánh mắt anh. Đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng điều gì đó khó hiểu khiến tôi không dám đối diện quá lâu.
Tôi né đi, tay vô thức nghịch mép chăn.
“Uống chút nước đi.”
Anh rót một ly nước ấm, đưa qua cho tôi.
Tôi nhận lấy: “Cảm ơn.”
Uống được vài ngụm, tôi khẽ hỏi:
“Vậy... còn anh?”
“Gì cơ?”
Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.