Nếu không có tai nạn xe năm đó, e rằng cả đời tôi cũng không ngờ: Thẩm Mục Phong đã chán ghét tôi đến mức nào.
Để thoát khỏi sự “làm phiền” của tôi, anh ta không tiếc dựng lên lời nói dối đó.
Còn về Tạ Tư Diễm – trước đây tôi gần như không có giao tiếp gì với cậu ấy, ngoại trừ việc từng add WeChat vì hoạt động câu lạc bộ.
Vậy khi ấy, Tạ Tư Diễm đã mang tâm trạng thế nào… để chấp nhận lời nói dối đó?
---
Khi mở mắt ra lần nữa, người đầu tiên tôi nhìn thấy là Tạ Tư Diễm.
Cậu ấy đang ngồi bên cạnh, nắm chặt tay tôi. Ánh mắt mang theo sự mệt mỏi rõ rệt.
Cậu đã ở đây bao lâu rồi?
“Tô Dĩ, em thấy sao rồi?”
Giọng cậu vẫn như thường ngày – trong trẻo mà dịu dàng.
Tôi chống tay lên giường, từ từ ngồi dậy.
Tạ Tư Diễm vội vàng đỡ lấy lưng tôi.
“Cảm ơn.”
Tôi hơi hoảng hốt. Phải rồi, Tạ Tư Diễm bây giờ là bạn trai của tôi.
Việc ở bên tôi, là lựa chọn thật lòng của cậu ấy sao?
Nếu cậu ấy biết tôi đã khôi phục ký ức, liệu chúng tôi còn có thể giữ được mối quan hệ như bây giờ không?
TruyenLau
Tạ Tư Diễm đối xử với tôi rất tốt, thực sự rất rất tốt. Ở bên cậu ấy, từng phút từng giây tôi đều cảm nhận được sự chân thành đó.
Nhưng những lời muốn nói, khi đến bên môi, lại bị tôi nuốt trở vào vì một chút sợ hãi mơ hồ.
"Em không sao rồi." – Tôi nói – “Tư Diễm, em đã hôn mê bao lâu?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Mười tám tiếng.”
Bác sĩ kiểm tra thấy cơ thể tôi không có gì đáng ngại, nên hôm sau tôi được xuất viện.
Thẩm Mục Phong vẫn không chịu buông bỏ.
Dù Tạ Tư Diễm đã cố gắng ở bên tôi từng khắc, Thẩm Mục Phong vẫn tìm được cơ hội đến gặp, vào lúc Tạ Tư Diễm đi học vắng mặt.
Website TruyenLau.com
“Xin lỗi, Tô Dĩ… hôm đó là do anh quá kích động.”
Anh ta cụp mắt xuống, vẻ mặt đầy u ám:
“Em thật sự không nhớ gì cả sao?”
Tôi nhìn anh ta với ánh mắt bình tĩnh:
“Nhớ chứ. Em đã nhớ lại tất cả rồi.”
Ánh mắt anh ta sáng lên, nhưng tôi không cho anh ta cơ hội để nói tiếp.
“Thẩm Mục Phong, em thật lòng biết ơn dì Lâm, chú Thẩm, và cả anh vì đã chăm sóc em suốt ngần ấy năm. Cảm ơn anh.”
“Từng có lúc em quá vô tư, gây phiền phức cho anh. Em xin lỗi. Sau này tuyệt đối sẽ không làm vậy nữa.”
“Và có lẽ anh đã hiểu lầm điều gì đó… Em luôn chỉ coi anh là anh trai mà thôi.”
"Anh từng hỏi em một chuyện, giờ em trả lời lại lần nữa:
Người em thích là Tạ Tư Diễm."
Trước đây chúng tôi không thân, ít tiếp xúc thì sao chứ? Bây giờ em rất thích cậu ấy. Vậy là đủ rồi.
Thẩm Mục Phong ngẩn người nhìn tôi, hốc mắt bất chợt đỏ lên.
Tôi nói xong tất cả những điều muốn nói, xoay người rời đi.
Sau lưng mơ hồ vang lên một tiếng thì thầm tuyệt vọng:
“Không thể nào…”
Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.