Cuối tuần, trung tâm thương mại đông nghịt người.
Chúng tôi chọn xem một bộ phim hành động – trinh thám khá ổn. Không có gì quá đặc biệt, nhưng cũng đủ giải trí.
Đèn trong rạp dần tắt, cả không gian chìm vào bóng tối mờ mờ, chỉ còn ánh sáng nhấp nháy từ màn ảnh.
Tạ Tư Diễm bất chợt nghiêng đầu nhìn tôi.
Tôi đang ăn bắp rang, vừa nuốt xuống đã nghiêng sang:
“Có chuyện gì sao?”
Anh không nói gì.
Chỉ cúi xuống — hôn tôi.
Rất nhanh, nhanh đến mức tôi còn chưa kịp phản ứng.
Trong bóng tối, ánh mắt anh vẫn nóng rực.
“…Ngọt lắm, bảo bối.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chỉ một câu, tim tôi đập loạn.
Tôi đưa tay lên chạm môi, cả người bỗng như tan ra.
Cả bộ phim tôi xem mà chẳng vào đầu được gì.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
---
Ra khỏi rạp, trời đã tối.
Tôi lơ mơ bước đi bên cạnh anh, trong đầu vẫn ong ong.
“Xin lỗi, Tiểu Dĩnh.”
Giọng anh vang lên, trầm thấp, đầy áy náy.
TruyenLau
“Anh có làm em sợ không?”
“Không có!”
Tôi lập tức dừng lại, ngẩng đầu nhìn anh. Giọng còn hơi run:
“Chỉ là… lúc đó… em không kịp cảm nhận… nhanh quá…”
“Vậy thì” anh cúi sát xuống, khẽ nói bên tai tôi:
“...Chúng ta làm lại một lần nữa, được không?”
Tôi nhắm mắt, nhẹ giọng đáp:
“…Được.”
Cằm bị nâng lên, hơi thở ấm nóng phủ sát.
Nụ hôn này, không còn là thoáng qua.
Anh hôn tôi thật sâu — không chút dè dặt, không chút do dự.
Môi chạm môi, đầu lưỡi quấn lấy nhau. Cảm xúc như sóng trào.
Tay anh ôm lấy tôi, đặt nơi eo — nóng rực như lửa cháy.
Anh hôn rất lâu.
Tới khi buông ra, tôi suýt không thở nổi, phải dựa vào ngực anh để lấy lại nhịp tim đang loạn cả lên.
“Bảo bối, ngoan lắm.”
...Lại gọi tôi như vậy.
Tim tôi vừa ổn định chưa được bao lâu, giờ lại rối tung lên lần nữa.
10
Bài tập vẽ người thật trong lớp ký họa cơ thể còn ba tuần nữa là đến hạn nộp.
Tôi cũng nên bắt đầu chuẩn bị rồi.
Nhưng chọn mẫu vẽ thế nào vẫn khiến tôi băn khoăn. Chẳng ai thích hợp để nhờ cả.
Nghĩ đi nghĩ lại…
Bạn trai tôi, Tạ Tư Diễm, chẳng phải là một mẫu hoàn hảo còn gì?
Tôi ngập ngừng hỏi thử.
Anh chẳng hề do dự:
“Được thôi.”
Ánh mắt anh dừng trên người tôi rất lâu, sâu trong đáy mắt dần dâng lên một tầng tối màu khó đoán.
---Ban đầu tôi định tìm một xưởng vẽ bên ngoài, nhưng Tạ Tư Diễm bảo ở nhà anh có sẵn rồi.
Cuối tuần này, tôi mang theo cọ, màu và các vật liệu cần thiết đến nhà anh.
Từ cách ăn mặc đến nếp sống thường ngày, tôi đã đoán được anh xuất thân từ gia đình có điều kiện.
Nhưng khi đến nơi, tôi mới nhận ra — điều kiện ấy, vượt xa sức tưởng tượng của tôi.
Trước mắt là một căn biệt thự sang trọng, nằm ở khu vực đắt đỏ và... chỉ mình anh ở.
Tất nhiên, thường ngày anh vẫn ở ký túc, hiếm khi về đây.
Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.