Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?

Chương 4

“Nam thần?” Tôi lặp lại, ánh mắt vô thức nhìn xa xăm. Với gương mặt đó của anh… hình như cũng hợp lý thật.

“Wtf luôn…”

Lê Vực ngẩn người vài giây, ánh mắt thay đổi liên tục, sau đó bỗng như ngộ ra điều gì.

“Àaaa, tớ hiểu rồi.”

Cậu chớp mắt đầy ẩn ý:

“Hóa ra trước kia cậu không phải đến tìm Thẩm Mục Phong, mà là lấy cớ để tiếp cận Tạ Tư Diễm đúng không?”

Cậu ấy nháy mắt với tôi:

“Được đó Tiểu Dĩnh, đến Tạ đại thần mà cũng ‘xử lý’ được.”

Rồi cậu như chợt nhớ ra điều gì, nghiêng đầu nói thêm:

“Mà cũng đúng thôi ha, cậu đẹp trai thế cơ mà. Còn được gọi là hoa khôi khoa Mỹ thuật nữa chứ. Hồi trước còn bị đám con trai khoa Thể dục đòi xin WeChat suốt.”

“Hoa khôi?” Tôi hơi cau mày. “Cậu nhầm rồi, tớ là con trai mà?”
TruyenLau
Cậu ấy cười hì hì:

“Thì đúng là con trai, nhưng đẹp quá thì người ta gọi vậy thôi. Da trắng, mặt xinh — cậu không biết người khác ghen với cậu cỡ nào đâu.”

Tôi không trả lời nữa. Tâm trí lại bắt đầu trôi đi chỗ khác.

Tôi từng hay đến tìm Thẩm Mục Phong — nhưng lý do thật sự là để… gặp Tạ Tư Diễm?

Chuyện như vậy, có đúng không?
TruyenLau.com
Nhớ không nổi, tôi bèn tạm gác lại.

5

Những ngày sau đó, tôi và Tạ Tư Diễm gần như dính nhau như hình với bóng.

Tôi cũng dần quen lại với nhịp sống ở trường, làm quen được với bạn bè và thầy cô xung quanh.

Anh học ngành Máy tính, lịch học bận hơn tôi nhiều. Nhưng hễ có thời gian rảnh là anh đều dành hết cho tôi.
Website TruyenLau.com
Chỉ là… có lẽ vì tôi mất trí nhớ, nên dù đã là người yêu, mỗi lần ở cạnh nhau, giữa hai người vẫn tồn tại một cảm giác... không thân thiết như nên có.

Anh rõ ràng đang cố gắng từng chút một vì tôi.

Rất dịu dàng, rất kiên nhẫn. Nhưng tôi vẫn thấy có gì đó khó chịu trong lòng. Có lẽ... là do tôi quá nhạy cảm.

---

Tối đó, chúng tôi đi ăn tối bên ngoài.

Lúc quay lại trường cũng đã hơn 9 giờ.

Trời về đêm lạnh hơn, cơn gió lùa qua làm tôi rùng mình.

Tôi kéo chặt áo khoác, vội bước nhanh về phía ký túc xá.

Tới chân cầu thang, tôi dừng lại, khẽ níu vạt áo Tạ Tư Diễm.

Anh lập tức quay đầu lại, ánh mắt đầy dịu dàng:

“Sao thế, Tiểu Dĩnh?”

Tôi cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu:

“Cho em ôm một cái…”

Anh thoáng sững lại, giọng khàn khàn:

“...Gì cơ?”

Tôi bắt đầu thấy luống cuống. Nhưng lần này tôi không trốn tránh nữa, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh:

“Em muốn ôm… một cái.”

Còn chưa kịp nói hết, anh đã vươn tay kéo tôi vào lòng.

Cánh tay rắn rỏi ôm chặt lấy tôi, bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên sau gáy tôi.

Trong vòng tay anh rất ấm.

Hơi thở dịu nhẹ, nhịp tim đều đều, hương bạc hà lạnh nhè nhẹ quen thuộc bao phủ tôi.

Tôi cứ thế nép vào vai anh, cảm giác như bị cả thế giới tan chảy.

Không biết đã trôi qua bao lâu, Tạ Tư Diễm mới từ từ buông tôi ra.

Tầm này trong sân trường cũng chẳng có ai. Nhưng đúng lúc tôi ngẩng đầu thì nhìn thấy một người — đứng cách đó chừng hơn chục mét.

Thẩm Mục Phong.

Anh ấy đứng đó, không nhúc nhích, ánh mắt khóa chặt lấy tôi và Tạ Tư Diễm, sắc mặt rất khó đoán.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu