Ngay sau đó, Thẩm Mục Phong gõ nhẹ lên bàn, giọng hơi cau có:
“Trương Vân Phi, vào học rồi đấy.”
“Rồi rồi~”
Cậu kia cười toe rồi quay về phía trước.
“Tiểu Dĩnh”
Tạ Tư Diễm khẽ siết lấy tay tôi dưới gầm bàn, giọng anh trầm khàn như thấm nước, vô cùng mê hoặc:
“Tối nay mình ra ngoài ăn nhé? Hôm trước em bảo thèm lẩu mà?”
Tôi lập tức bị kéo lại sự chú ý:
“Ừa, được chứ.”
“Thế mình ghé qua quán bánh hôm trước nữa nhé, em muốn ăn bánh ngọt.”
Giờ học đã bắt đầu, chúng tôi vẫn nói chuyện thì thầm.
“Ừm. Mình mua thêm trà sữa nha?”
“Mua luôn.”
Bất chợt, từ hàng ghế phía trước truyền đến một tiếng “chậc” rõ ràng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tôi ngẩng lên, ánh mắt có phần nghi hoặc, nhưng cũng không để tâm.
8
Buổi tối, khi chuẩn bị rời khỏi trường, Tạ Tư Diễm chợt nói có thứ để quên ở ký túc xá.
“Giờ chắc ký túc không có ai đâu. Tiểu Dĩnh, em muốn về cùng anh không? Tiện thể tham quan luôn chỗ ở của bọn anh?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi gật đầu:
“Ừmm, đi thôi.”
____
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bàn học của Tạ Tư Diễm được dọn dẹp sạch sẽ, mọi thứ sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.
Tông màu chủ đạo là đen và xám lạnh — đúng như cảm giác từ anh.
Chỉ có một điểm khiến người ta không thể không chú ý — một bức tranh sặc sỡ sắc màu được đặt ở nơi dễ thấy nhất.
Tôi hơi sững người:
“Cái này là...?”
Giọng anh từ phía sau vang lên:
“Là bức tranh Tiểu Dĩnh từng tự tay vẽ tặng anh đấy.”
Anh đứng ngay sau lưng tôi, bóng dáng cao lớn gần như phủ kín. Khoảng cách rất gần. Gần đến mức gần như không còn khoảng cách.
Tai tôi lập tức nóng bừng.
Vài giây sau, Tạ Tư Diễm đưa tay khẽ chạm vào tóc tôi rồi bình tĩnh lùi lại.
“Xong rồi, mình đi thôi.”
“…Ừm.”
Tôi thở phào, trong lòng như được gỡ bỏ một nút thắt.
Nét vẽ kia đúng là của tôi — tôi nhận ra phong cách ấy.
Quả nhiên, người tôi thích... là anh.
9
Ngày qua ngày, thời gian cứ chầm chậm trôi.
Tôi và Tạ Tư Diễm vẫn ở bên nhau như mọi cặp đôi bình thường: cùng học, cùng ăn, cùng chơi…
So với sự ngại ngùng ban đầu, giờ đây chúng tôi đã có thể tự nhiên mà nắm tay, ôm nhau bất cứ lúc nào.
Chỉ là…
Gần đây, tôi phát hiện tần suất vô tình gặp Thẩm Mục Phong dường như... tăng lên.
Ở thư viện, ở sân thể dục, ở căn tin, thậm chí trong các buổi sinh hoạt câu lạc bộ.
Ngoài tiết học công cộng, tôi — Tạ Tư Diễm — và cả Thẩm Mục Phong cũng tham gia chung một CLB.
Mỗi lần tham gia hoạt động, tôi đều cảm giác có một ánh mắt nóng rực đặt lên người mình. Mang theo cảm xúc khó nói thành lời.
Nhưng mỗi lần tôi quay lại nhìn, Thẩm Mục Phong đều lặng lẽ dời mắt như chưa từng nhìn tôi.
Tôi cảm nhận được một lực siết nhẹ nơi tay — ngẩng lên, là ánh mắt sâu thẳm của Tạ Tư Diễm đang nhìn tôi.
Đôi mắt đó, dù đã nhìn bao lần, vẫn khiến tôi như muốn đắm chìm.
“Tiểu Dĩnh, cuối tuần mình đi xem phim nhé?”
Tôi gật đầu, mỉm cười:
“Ừ, được.”
Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.