Anh siết tôi vào lòng chặt hơn, rồi bất ngờ cúi đầu, cắn nhẹ vào vành tai tôi, giọng khàn khàn như gió thoảng qua lửa:
“Bảo bối...”
Sau đó tôi được anh bế thẳng lên tầng, đặt xuống giường và phủ đầy những nụ hôn — diễn biến ra sao tôi cũng chẳng nhớ rõ nữa.
Cả người tôi đều bị anh hôn đến nóng ran, miệng không kiềm được mà bật ra những tiếng rên khe khẽ.
Hơi thở của hai người hòa quyện, như cùng chìm sâu vào biển mê không lối thoát.
Chúng tôi không thực sự đi đến bước cuối cùng, nhưng cũng không còn cách mấy nữa.
Trời đã rất khuya, thế nên tôi quyết định không về ký túc xá.
Tạ Tư Diễm bế tôi vào phòng tắm tắm rửa một lượt. Lúc ra khỏi phòng tắm, tôi lười nhác nằm lên chiếc giường lớn mềm mại, mắt díp lại.
Mơ mơ màng màng, tôi cảm thấy anh lại bắt đầu động tay động chân.
Mở mắt ra nhìn, thì ra là anh đang bôi thuốc cho tôi.
---
Tôi là kiểu dễ để lại dấu vết.
Bị anh "giày vò" một trận như vừa rồi, phần trong đùi đỏ rực cả mảng, vừa đau vừa rát.
Nhìn mà thấy khiếp.
Tạ Tư Diễm cúi người xuống, cẩn thận thoa thuốc cho tôi bằng động tác dịu dàng đến mức trái tim cũng mềm theo.
Cảm giác tê dại và hơi rát ấy khiến tôi không nhịn được mà rên nhẹ thành tiếng.
“Đỏ hết rồi này.”
Anh chẳng những không thấy có gì, còn cố tình cúi đầu thổi hơi lên chỗ da vừa bị chạm:
“Bảo bối đáng thương quá.”
TruyenLau.com
Tôi cắn môi, khoé mắt lấp lánh nước.
Quá trình bôi thuốc cứ như tra tấn, nhưng cuối cùng cũng xong.
Anh chui vào chăn, rất tự nhiên ôm lấy tôi từ phía sau.
“Ngủ thôi, bảo bối. Mai mình không có tiết.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bị vòng tay quen thuộc bao lấy, tôi nhắm mắt lại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
13
Không lâu sau, kỳ nghỉ lễ ngắn đến.
Câu lạc bộ tổ chức một chuyến dã ngoại đi bộ đường núi, ba ngày hai đêm. Website TruyenLau.com
Tôi và Tạ Tư Diễm vốn chưa có kế hoạch gì cụ thể cho kỳ nghỉ. Không biết trước kia tôi có từng tham gia kiểu hoạt động này chưa, nhưng khi nghe đến nó, lòng lại có chút háo hức.
Huống hồ, Tạ Tư Diễm và người phụ trách câu lạc bộ còn khá thân thiết, là bạn bè.
Vì thế chúng tôi đồng ý tham gia mà không cần suy nghĩ nhiều.
Tổng cộng có mười hai người, năm nữ bảy nam.
Không ngờ Thẩm Mục Phong cũng đi.
Anh ta thấy tôi thì còn chủ động bắt chuyện:
“Tiểu Dĩ, tôi nhớ trước kia em không thích mấy hoạt động kiểu này mà?”
Tôi chớp mắt, nghiêng nhẹ đầu, tựa vào vai Tạ Tư Diễm bên cạnh, nhàn nhạt đáp:
“Cũng không đến mức ghét. Nghe nói lần này khá thú vị.”
“Bảo bối, cho này.”
Tạ Tư Diễm vừa nói, vừa đội lên đầu tôi một chiếc mũ lưỡi trai đã chỉnh sẵn kích cỡ, còn giúp tôi chỉnh lại cho ngay ngắn.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Anh khen luôn, giọng vô cùng nghiêm túc:
“Đẹp lắm.”
Tôi rất thích anh khen mình. Mỗi lần khen đều vừa chân thành vừa tự nhiên, khiến người ta vui tận trong tim.
Tạ Tư Diễm cũng đội một chiếc mũ giống tôi, chỉ khác màu.
Tôi bật cười, mắt cong cong:
“Anh cũng đẹp trai.”
“Bảooo~ bối~”
Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.