Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?

Chương 12

Buổi tối, khung cảnh lại mang một vẻ lãng mạn rất riêng, như được phủ lên một tầng sương mỏng nhẹ nhàng.

Tôi và Tạ Tư Diễm ngồi trên tảng đá lớn lúc ban ngày, cùng nhau ngắm trăng.

Gió lạnh thổi qua từng đợt, khiến tôi khẽ rùng mình.

Thấy thời gian cũng không còn sớm, cậu nắm tay tôi đứng dậy, chuẩn bị về lều nghỉ ngơi.

Đi được vài bước, cậu đột nhiên dừng lại.

Tôi lắc nhẹ tay cậu:

“Sao thế?”

"Cảnh đêm đẹp quá." – Cậu nghiêm túc nói – “Anh muốn hôn em.”

Dù gì chúng tôi cũng chẳng phải mới hẹn hò một ngày hai ngày, hôn chỗ nào chẳng từng thử rồi.

Nghĩ vậy, tôi vòng tay ôm cổ cậu.

Tạ Tư Diễm thuận thế cúi đầu hôn tôi.

Môi lưỡi quấn quýt, hơi thở giao hòa.

Một lúc sau, cuối cùng cậu cũng chịu dừng lại, nhưng vẫn không chịu lùi ra, hơi thở phả vào cổ tôi vừa ngứa vừa nóng.

Tôi đang định lên tiếng thì chợt nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ phía sau.

Khoảnh khắc sau, tôi bị ai đó kéo mạnh ra sau. Nguồn copy từ TruyenLau.com

“?!”

Quay đầu lại, tôi bất ngờ khi nhìn thấy… Thẩm Mục Phong.

Hắn nắm chặt cổ tay tôi, mắt đỏ rực: Website TruyenLau.com

“Tô Dĩ, người cậu thích rõ ràng là tôi...”

"Người cậu thích là tôi!" – Hắn lớn tiếng nói, gần như gào lên – “Sao cậu có thể yêu người khác? Sao cậu có thể hôn người khác...”

Tôi nhíu mày:

“Anh đang nói cái gì vậy?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ngay lúc đó, Tạ Tư Diễm tiến lên, nắm lấy cổ tay Thẩm Mục Phong.

“Buông ra.”

Thẩm Mục Phong hất tay tôi ra, ánh mắt chuyển sang nhìn chằm chằm Tạ Tư Diễm, giọng lạnh như băng:

“Tạ Tư Diễm, đừng có quá đáng.”

"Có bị gì không đấy?" – Trong mắt Tạ Tư Diễm ánh lên tia tối – “Thẩm Mục Phong, tránh xa bạn trai tôi ra.”

“Ha.”

Thẩm Mục Phong bật cười:

“Đừng quên, lúc đầu tôi chỉ nhờ cậu giúp một chuyện thôi.”

Tạ Tư Diễm mặt lạnh tanh:

“Chúng ta thân thiết đến mức đó à? Tôi đâu có nghĩa vụ giúp anh.”

“Vậy tại sao—”

Thẩm Mục Phong ngập ngừng, như vừa hiểu ra điều gì, trợn mắt gào lên:

“Cậu cố tình phải không?! Mẹ kiếp, cậu ngay từ đầu đã có ý với Tô Dĩ rồi chứ gì?! Cậu—”

“Thẩm Mục Phong!”

Tôi bước lên, chắn trước mặt Tạ Tư Diễm, cắt ngang lời hắn.

“Muộn rồi, chúng tôi phải đi nghỉ. Anh nên bình tĩnh lại, đừng trút giận lên người khác.”

Vì không hài lòng với thái độ và giọng điệu của hắn, tôi cũng chẳng giữ được bình tĩnh nữa, giọng hơi lạnh đi vài phần.

Thẩm Mục Phong sững người, không thể tin nổi.

“Tôi trút giận?! Tô Dĩ, cậu đang bênh cậu ta?”

Chứ chẳng lẽ tôi bênh anh?

Không muốn nói thêm, tôi nắm tay Tạ Tư Diễm, xoay người bỏ đi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu