“...Tạ Tư Diễm anh—!”
"Cái gì?" Tôi cảm thấy mặt mình như bốc cháy.
Anh không buông tha, tiếp tục dụ dỗ bằng giọng khàn khàn quyến rũ:
“Muốn ôm em, muốn hôn em...”
Mặt tôi đỏ rần, không dám nhìn anh, chỉ biết vùi đầu vào ngực anh mà lắp bắp:
“Vậy... anh đừng chỉ nói suông...”
Vừa dứt lời, tôi lập tức bị anh bế ngang lên, đi thẳng lên tầng.
Mặt nước vốn tĩnh lặng, giờ từng đợt sóng cuộn trào.
Tôi bám vào vai anh, đôi mắt mơ màng thấp thoáng ánh trăng bạc soi qua cửa sổ.
Mệt lả, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, đầu óc mơ hồ của tôi bỗng hiện lên một câu hỏi.
“Nếu hôm nay em thật sự đến tìm Thẩm Mục Phong... thì anh sẽ làm gì?” TruyenLau
Tay anh siết nhẹ bên hông tôi:
“Em muốn nghe thật lòng à?”
“Ừ...”
TruyenLau.com
Ánh mắt Tạ Tư Diễm tối lại, sâu thẳm như xoáy nước:
“Anh sẽ kéo em về, nhốt chung vào một phòng...”
“...Rồi trừng phạt em, thật nghiêm khắc.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nói đến đây, anh còn bắt đầu hưng phấn, vừa nũng nịu vừa cường thế, lại ép tôi thêm một lần nữa.
Trăng tròn vẫn sáng tỏ, bao phủ màn đêm dày đặc.
---
24
Sáng sớm, tôi bị tiếng rung của điện thoại đánh thức.
Điện thoại để trong túi quần, mà quần thì đã bị vứt tận đâu — cách giường gần hai mét.
Dù vậy, tiếng rung đều đều kia vẫn lọt vào tai tôi.
Tôi quá buồn ngủ, không muốn nhúc nhích.
Tạ Tư Diễm xuống giường giúp tôi nhặt điện thoại về.
Anh liếc màn hình, khẽ "Ừ?" một tiếng không rõ cảm xúc.
Rồi đưa điện thoại cho tôi:
“Em yêu, có muốn nghe không?”
Không chỉ lần này, tối qua người đó cũng gọi đến nhiều lần. Nhưng tôi hoàn toàn không để ý.
Tôi thấy phiền. Vừa mệt vừa buồn ngủ, chẳng muốn quan tâm.
Thế là tôi lại ném điện thoại cho Tạ Tư Diễm, giọng ngái ngủ:
“Anh nghe giùm em đi...”
Tạ Tư Diễm bật cười khe khẽ, rồi nhanh chóng bắt máy. Giọng anh khàn khàn, đầy đắc ý.
Tôi liếc nhìn màn hình — là Thẩm Mục Phong gọi.
“Tiểu Dĩ còn đang ngủ. Cậu ấy không muốn nghe máy đâu, đừng làm phiền nữa.”
Dù không bật loa ngoài, tôi vẫn nghe rõ tiếng gào giận dữ trong điện thoại:
“Tạ Tư Diễm! Anh đã làm gì với cậu ấy?!”
Tôi vươn tay cúp máy, rồi chuyển sang chế độ im lặng.
Sau đó chui vào lòng Tạ Tư Diễm, dụi dụi:
“Ngủ thêm chút nữa nha.”
Anh ôm lấy tôi, khẽ vuốt tóc tôi dịu dàng:
“Ừ, ngủ đi, bảo bối.”
25
Tôi khẽ gật đầu.
“Ừm...”
Trước đó, anh ta đã nói với tôi rất nhiều điều.
Nói rằng anh ta nhận ra mình sai, rằng người mình thật sự thích là tôi, chỉ là trước kia không nhìn rõ lòng mình.
Nói rằng anh ta rất hối hận vì đã đẩy tôi vào vòng tay người khác.
Nói rằng mỗi khi nhìn thấy tôi bên Tạ Tư Diễm, anh ta lại đau lòng không chịu nổi…
Nhưng... thì sao chứ?
Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.