Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?

Chương 2

Tôi chăm chú nhìn mặt nước trong ly, vì tay run nên sóng nước khẽ lay động.

“Anh có thích em không?”

“…Có.”

Giây phút chờ câu trả lời còn căng thẳng hơn tôi tưởng.

Tạ Tư Diễm nói:

“Lê Dĩnh, anh thích em.”

Giọng anh trầm thấp khàn khàn, từng chữ rơi vào tai mà khiến tim tôi khẽ rung lên.

“Vậy…” Tôi mím môi, ngập ngừng: “Vậy bọn mình đã từng… yêu nhau chưa?”

“Chưa.”

Anh đón lấy ly nước từ tay tôi.

Chưa từng bên nhau?

Tôi cụp mắt. Đã thích nhau rồi, vậy vì sao lại chưa ở bên nhau?

Là chưa đủ thích, hay còn lý do gì khác?

Trong lúc tôi còn đang nghĩ ngợi lung tung, Tạ Tư Diễm đột ngột cúi người sát lại.

“Anh vốn định tỏ tình,” giọng anh nhẹ nhàng:

“Không ngờ em lại xảy ra chuyện.”

Tôi ngước mắt, nhìn thẳng vào ánh mắt anh. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Anh nói tiếp:

“Không biết bây giờ có được tính là đúng lúc không, nhưng…”

“Chúng ta ở bên nhau nhé?” Website TruyenLau.com

Tôi nhìn gương mặt anh — gương mặt điển trai đến mức tim tôi hẫng một nhịp.

Sau đó tôi khẽ cong môi, cười:

“Vâng.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

---

Những ngày nằm viện sau đó, đều là Tạ Tư Diễm chăm sóc tôi.

Còn người được nói là bạn nối khố — Thẩm Mục Phong, ngoại trừ ngày đầu tiên và ngày thứ ba thì hoàn toàn không xuất hiện nữa.

Giữa khoảng thời gian đó, các bạn cùng phòng cũng đến thăm tôi vài lần. Trong số đó, người tên Lê Vực đặc biệt quan tâm và nhiệt tình.

Tạ Tư Diễm nói, cậu ấy là bạn thân của tôi.

Bố mẹ tôi đã ly hôn và đang sống ở nước ngoài.

Khi biết tin tôi gặp tai nạn, họ cũng chỉ gọi điện hỏi thăm qua loa vài câu.

Tôi không nói với họ chuyện mình bị mất trí nhớ. Có lẽ trong thâm tâm, tôi cũng chẳng muốn nói chuyện với họ nhiều.

---

Xuất viện rồi, Tạ Tư Diễm đưa tôi quay về trường.

Chúng tôi đều học ở Đại học A Bắc Thành, năm nay là sinh viên năm hai.

Tuy học khác ngành — anh học Công nghệ Thông tin, tôi học Mỹ thuật — nhưng ký túc xá lại cùng tòa, chỉ khác tầng.

Những kiến thức trong đầu tôi vẫn còn nguyên, chỉ là những chuyện đã xảy ra trước kia thì hoàn toàn không thể nhớ nổi.

Vừa về trường, Tạ Tư Diễm liền kiên nhẫn dẫn tôi đi một vòng, giới thiệu sơ lược các khu vực trong trường.

“Rẽ trái phía trước tầm hai trăm mét là thư viện…”

Anh nói tiếp:

“Dù em không nhớ cũng không sao, sau này anh sẽ từ từ dẫn em đi làm quen lại.”

Xung quanh người qua lại tấp nập, tiếng nói chuyện, tiếng còi xe, tiếng gió… tất cả quyện lại thành một âm thanh ồn ào khiến tôi thấy bất an.

Tôi vẫn chẳng nhớ ra được điều gì.

Gần như theo bản năng, tôi đưa tay nắm lấy tay người bên cạnh.

Tạ Tư Diễm sững người.

Tôi chớp mắt, sau đó mới nhận ra mình làm gì, vội nhỏ giọng hỏi:

“Xin lỗi… nhưng… em có thể nắm tay anh không?”

Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười khẽ.

Bất ngờ, bàn tay tôi bị anh nắm chặt lại, không cho cơ hội rút về.

“Đương nhiên rồi.”

Tạ Tư Diễm đưa tôi về tận cửa ký túc xá.

Đến nơi, anh dừng lại:

“Tiểu Dĩnh, anh không vào đâu.”

Tôi nhìn xuống đôi tay hai người đang nắm lấy nhau, rồi khẽ buông tay anh ra.

“Vâng.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu