Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?

Chương 14

Tôi từng thuận theo thái độ của anh ta khi đó, cứ ngỡ đó là sự đồng thuận giữa hai bên.

Nhưng bây giờ thì sao? Anh ta lại nói mấy lời này là có ý gì?

Còn cố tình chia rẽ tôi với bạn trai mình.

Tôi bắt đầu thấy khó chịu. Đã cảnh cáo anh ta mấy lần, nhưng vẫn cứ làm theo ý mình.

Cuối cùng, tôi dứt khoát không trả lời nữa. Đến một hôm quá phiền, tôi thẳng tay chặn anh ta luôn.

Không ngờ đến chiều hôm đó, anh ta lại đứng chờ tôi dưới khu ký túc xá.

“Tô Dĩ...”

Anh ta nắm lấy tay tôi, giọng đầy chắc chắn:

“Em chưa khôi phục ký ức, giờ chỉ là bị Tạ Tư Diễm lừa thôi.”

“Người em thích từ trước đến giờ luôn là anh. Chúng ta quen nhau từ nhỏ, rất thân thiết.”

Tôi hất tay anh ta ra, ánh mắt lạnh tanh nhìn lại, không nói một lời.

Anh ta bắt đầu kích động:

“Người em tìm khi tới khoa máy tính là anh, bức tranh đó cũng là vẽ cho anh, em vào câu lạc bộ cũng là vì anh!”

“Em và Tạ Tư Diễm trước đó chẳng quen thân, càng không thể nào thích cậu ta!”

Giọng anh ta không nhỏ, từng chữ từng câu như xuyên vào đầu, khiến tôi đau nhức.

Không hiểu sao, đầu tôi đột nhiên choáng váng.

Tôi cau mày, càng thêm bực, phản bác:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Vậy chứng cứ đâu?”

"Thẩm Mục Phong, những lời anh nói bây giờ, hoàn toàn khác với lúc tôi mới tỉnh dậy." – Tôi lạnh nhạt nói – “Anh có cần tôi nhắc lại anh đã từng nói gì không?”

“Đó là vì...”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thẩm Mục Phong nghẹn lại, gương mặt hiện rõ vẻ xấu hổ và hối hận.

Cơn choáng trong đầu ngày càng dữ dội, tôi không còn kiên nhẫn nữa, xoay người định rời đi.

Nhưng anh ta lại vội vàng kéo mạnh tôi lại.
TruyenLau.com
“Tô Dĩ, đừng đi!”

Ngay lúc đó, một cơn đau nhói như kim đâm bất chợt bùng lên trong đầu tôi.

Tôi nhắm mắt lại, rồi mất đi ý thức.



Lớp sương mù mờ ảo tan biến, từng mảnh ký ức cũ hiện về rõ ràng trong đầu tôi.

Tôi đã nhớ lại tất cả rồi.

Tôi lớn lên trong một gia đình không mấy hạnh phúc.

Trong trí nhớ, cha mẹ tôi thường xuyên cãi vã, oán trách lẫn nhau.

Họ dằn vặt nhau suốt mấy năm, cuối cùng thì ly hôn.

Tôi theo mẹ.

Nhưng thực chất, tôi chưa từng nhận được tình yêu đúng nghĩa từ cha mẹ mình.

Có lẽ, họ từng yêu tôi một chút. Nhưng chút tình thương đó, đã bị bào mòn dần bởi sự ghét bỏ giữa họ.

Khi tôi trưởng thành, sau khi cha qua đời, mẹ tôi cũng rời sang nước ngoài.

Gần như không chủ động liên lạc với tôi nữa.

Nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy mình là người may mắn. Dù sao họ cũng để lại đủ tiền cho tôi sống và học hành. Và... ít nhất tôi đã gặp được dì Lâm – người đã cho tôi cảm giác gia đình – cùng với Thẩm Mục Phong, và cha mẹ anh ta.

Họ là hàng xóm của tôi.

Rất lâu rất lâu trước kia, tôi – một đứa bé – ngồi khóc một mình trước bậc thềm nhà.

Là dì Lâm đã “nhặt” tôi về nhà.

Cũng từ lúc ấy, tôi gặp được Thẩm Mục Phong.

Người từng chơi đùa cùng tôi, nghịch ngợm cùng tôi, từng nói "anh sẽ luôn che chở cho em" – Thẩm Mục Phong.

Từ cấp hai, lên cấp ba rồi đại học. Lúc nào tôi cũng vô thức ỷ lại vào anh ấy như một người anh trai thân thiết.

Tôi là người trầm lặng và chậm thích nghi, dù đã vào đại học vẫn luôn dựa dẫm vào Thẩm Mục Phong.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu