Tạ Tư Diễm khẽ xoa đầu tôi, giọng dịu dàng:
“Có chuyện gì thì cứ gọi cho anh.”
---
Buổi tối, tôi nằm trên giường lướt điện thoại.
Không hiểu vì sao trước đây tôi lại ghim khung chat của Thẩm Mục Phong lên đầu, còn Tạ Tư Diễm thì không.
Nhấn vào khung trò chuyện với anh, lịch sử tin nhắn rất ít, vài cái là lướt hết.
Hồi còn trong bệnh viện, tôi từng hỏi anh chuyện này. Anh nói là do trước đó làm tôi giận, nên tôi đã xóa sạch tin nhắn giữa hai người.
Đúng lúc đang suy nghĩ, tin nhắn từ Tạ Tư Diễm hiện lên màn hình.
Giờ đây, đoạn chat với anh đã trở thành khung trò chuyện duy nhất được ghim, nên vô cùng nổi bật.
【Tiểu Dĩnh, ngủ ngon. Mai gặp em.】
Trong đầu tôi lại hiện lên gương mặt anh — điển trai, trầm ổn, khiến người ta thấy yên tâm.
Tôi đáp lại: 【Ngủ ngon, mai gặp.】
---
4
Sáng hôm sau có tiết lúc 8 giờ.
Tôi vốn đã quen dậy sớm, nên từ sớm đã hẹn ăn sáng cùng Tạ Tư Diễm.
Anh dẫn tôi đến một quầy ăn quen thuộc.
Ở đó có món bánh kếp sốt và xíu mại — đúng món tôi từng rất thích.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Anh nhớ trước đây em hay ăn cái này.”
Tạ Tư Diễm đưa phần ăn sáng qua cho tôi, cười nói:
“Thử xem, giờ còn thích không?” Website TruyenLau.com
Tôi nhận lấy, cắn một miếng to.
“Cái này em nhớ. Em vẫn thích.”
Tạ Tư Diễm nhìn tôi, trong mắt phản chiếu hình ảnh tôi đang ăn ngơ ngác như con mèo nhỏ.
Tôi bối rối tránh đi ánh nhìn nóng rực đó, tim đập thình thịch không kiểm soát nổi.
TruyenLau.com
---
Lớp học của chúng tôi không cùng tòa.
Ăn sáng xong, Tạ Tư Diễm đưa tôi tới tận cửa lớp, hẹn trưa cùng đi ăn rồi mới quay người rời đi.
---
Không lâu sau, Lê Vực bước vào lớp đúng lúc chuông reo, ngồi xuống chỗ tôi đã giữ hộ.
Giữa tiết, cậu ấy ghé sát lại thì thào hỏi:
“Này, ủa, từ khi nào cậu với Tạ Tư Diễm thân thế?”
Tôi ngẩn ra: “Bọn mình không thân từ trước sao?”
“Thân á?”
Lê Vực gãi đầu, mặt đầy nghi hoặc:
“Trước cậu toàn tới khoa Máy tính tìm cái cậu bạn nối khố tên Thẩm Mục Phong còn gì…”
Nói tới đây, cậu đột nhiên im bặt, như có gì đó không tiện nói ra.
Tôi chớp mắt, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác mơ hồ khó tả.
“Nhưng... người tớ thích là Tạ Tư Diễm, bọn tớ đang yêu nhau rồi.”
“Cái… gì cơ?!”
Lê Vực suýt nữa hét to, may mà nhớ đang trong lớp nên vội vàng hạ giọng xuống.
“Cậu nói… cậu đang quen Tạ Tư Diễm á?”
Giọng cậu ấy đầy ngạc nhiên, như thể vừa nghe thấy chuyện động trời:
“Cái anh nam thần khoa Máy tính đó? Người ta đồn là kiểu không thích nam cũng chẳng thích nữ gì đó... có khi là vô tính luôn ấy???”
Tôi hơi ngập ngừng rồi gật đầu: “Là anh ấy.”
Thật ra khi còn trong bệnh viện, Tạ Tư Diễm đã nói rằng anh không ngại công khai chuyện yêu đương.
Mà Lê Vực lại là bạn thân, sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi, giấu cũng không giấu được.
Chỉ là tôi không ngờ Tạ Tư Diễm lại có cái “tiếng” như vậy…
Nam thần? Với gương mặt đó… cũng đúng là xứng danh thật.
Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.