Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?

Chương 5

6

… Hình như bị bắt gặp rồi.

May là người quen.

Tôi hơi ngượng, mặt nóng bừng, nhưng vẫn lịch sự cười nhẹ với anh ấy.

Không ngờ Thẩm Mục Phong sải bước nhanh tới, giọng có phần gấp gáp:

“...Hai người đang làm gì thế?”

Câu đầu tiên đã là chất vấn.

Tôi hơi sững người, vô thức cau mày.

Tạ Tư Diễm vẫn giữ vẻ bình tĩnh, đáp lại bằng giọng điềm nhiên:

“Vừa đi hẹn hò về thôi, có gì lạ sao?”

Phản ứng của anh ấy... rất kỳ quái.

Chẳng lẽ Tạ Tư Diễm chưa nói cho anh biết chuyện chúng tôi đang yêu nhau?
Website TruyenLau.com
Vừa nghĩ đến đó, tay tôi đột nhiên bị nắm chặt.

Thẩm Mục Phong thoáng sững sờ:

“...Hai người?”

Tôi bắt đầu thấy mệt, cũng không muốn đứng đây dây dưa. Website TruyenLau.com

Thế là tôi khẽ nghiêng người, dựa sát vào cánh tay Tạ Tư Diễm, như để thể hiện rõ thái độ.

Tôi nói:

“Ừ, bọn em đang yêu nhau.”

Trước đây cũng chính Thẩm Mục Phong là người nói tôi thích Tạ Tư Diễm. Website TruyenLau.com

Giờ biết hai người bọn tôi thành đôi rồi, anh chắc cũng không quá bất ngờ.

Nhưng… phản ứng của anh lại rất khác lạ.

Anh nhìn chằm chằm vào tay hai người đang nắm lấy nhau, rồi lại ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt như muốn nhìn thấu điều gì đó ẩn sâu bên trong.

Anh không biểu lộ cảm xúc gì, gương mặt lạnh như thường.

Nhưng trong đáy mắt lại ánh lên một tia sáng khó đoán.

Còn tôi, chỉ bình tĩnh nhìn anh.

“Thật sao?”

Anh bỗng hạ thấp giọng, hơi lạnh. Khóe môi lại nhếch lên một nét cười chế nhạo:

“Vậy thì... chúc hai người bền lâu.”

7

Chuyện gặp Thẩm Mục Phong tôi không để tâm nhiều.

Từ lời kể của Lê Vực và vài đoạn tin nhắn cũ còn sót lại, có thể đoán trước kia tôi và anh ấy khá thân.

Nhưng từ lúc tôi tỉnh lại, anh ấy luôn tỏ ra như đang né tránh tôi.

Lần cuối gặp nhau ở bệnh viện, anh rời đi rất nhanh — giống như cuối cùng cũng thoát được một gánh nặng phiền toái nào đó.

Tôi cũng không có lý do gì để tự rước lấy khó xử.

Huống chi giờ tôi đã ở bên Tạ Tư Diễm, lại càng không cần phải chủ động tìm đến anh ấy nữa.

---

Chiều thứ Hai có tiết học chung.

Đây là lớp học công khai toàn trường, cả tôi và Tạ Tư Diễm đều chọn cùng một thầy — cũng là tiết duy nhất trong tuần chúng tôi học chung.

Vừa ngồi xuống chưa lâu, tôi còn đang nhỏ giọng nói chuyện với anh, thì có mấy người bước vào hàng ghế trước mặt.

“Bộp” — tiếng va đập vang lên khá rõ khi người ngồi phía trước tôi đặt mạnh cặp xuống bàn.

Tôi ngẩng đầu — đúng lúc người đó xoay lại.

Thẩm Mục Phong.

Anh khẽ gật đầu với tôi như chào hỏi.

Tôi cũng gật nhẹ đáp lại.

“Ê, Lạc Dĩnh,” người ngồi cạnh anh ấy quay đầu lại hỏi, “sao hôm nay cậu không ngồi với Phong ca nữa?”

Hẳn là bạn anh, nhưng tôi không nhận ra cậu ta.

Tôi chỉ lắc đầu, không nói gì.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu