Đột nhiên có người sà tới, khoác vai Tạ Tư Diễm đầy trêu chọc:
“Anh Tạ dạo này tình cảm ghê ha? Sao ngọt quá vậy trời?”
Chưa kịp để Tạ Tư Diễm trả lời, cậu ta lại quay sang nhìn tôi, cười tít mắt:
“Thì ra là chỉ ngọt với bạn trai thôi~”
Người vừa đến là Hàn Cảnh, bạn thân của Tạ Tư Diễm và cũng là người tổ chức chuyến đi lần này.
Tạ Tư Diễm liếc cậu ta một cái:
“Biết còn hỏi.”
Đúng lúc đó, một giọng nói chen ngang:
“Anh Thẩm, anh không khỏe à? Trông sắc mặt không ổn lắm…”
Tôi quay đầu lại — là Dư Nhạc Trác, đàn em năm nhất, dường như khá thân với Thẩm Mục Phong.
Thẩm Mục Phong... hóa ra vẫn đứng cạnh tôi, vừa nãy tôi không để ý.
“Không có gì.”
Anh ta đáp, nhưng giữa hàng mày thoáng qua chút bực bội khó che giấu.
Rồi anh ta chủ động nắm tay Dư Nhạc Trác, giọng lập tức trở nên dịu dàng:
“Tiểu Trác, tụi mình qua bên kia trước nhé.”
Tôi có hơi ngạc nhiên. Quan hệ của hai người này... hình như không đơn giản.
Chỉ hơi tò mò một chút thôi, chứ trong lòng cũng chẳng gợn sóng gì.
14
Đến điểm xuất phát, dưới sự hướng dẫn của người dẫn đường, cả nhóm bắt đầu hành trình leo núi.
Tôi và Tạ Tư Diễm bước đều nhịp, vừa đi vừa tán chuyện linh tinh.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cảnh vật hai bên không ngừng thay đổi, gió lướt qua khiến tóc mai bay nhẹ, mang theo chút se lạnh dễ chịu.
Lúc đầu đi còn thấy ổn, nhưng càng lên cao, đường núi càng gồ ghề, cộng thêm đã đi được mấy cây số, ai nấy bắt đầu cảm thấy đuối sức.
Thể lực của Tạ Tư Diễm tốt hơn tôi rất nhiều.
Anh cố tình chậm lại để đi cùng tôi, nắm tay dắt tôi leo những đoạn dốc cao, lâu lâu còn nhắc nhở tôi dừng lại nghỉ một chút…
Dù mệt, nhưng có người mình thích bên cạnh, lại được ngắm nhìn cảnh sắc thiên nhiên đẹp đến nao lòng — chuyến đi này quả thật rất đáng giá.
Website TruyenLau.com
---
Cuối cùng, chúng tôi cũng đến được điểm dừng chân trong ngày, cũng là nơi hạ trại cho đêm nay.
Một hồ nước trong vắt, nằm ẩn giữa núi rừng xanh ngút ngàn.
Mặt hồ phẳng như gương, nhẹ nhàng bốc lên làn sương mỏng. Cỏ xanh rì, điểm xuyết những đóa hoa dại rực rỡ chẳng rõ tên. Xa xa là dãy núi trập trùng, từng đỉnh núi như ẩn như hiện trong mây mù lượn lờ.
Vừa yên bình, vừa kỳ ảo.
TruyenLau
Lâu lắm rồi tôi mới được chiêm ngưỡng một khung cảnh vừa trực quan vừa choáng ngợp đến vậy. Nhìn đến ngẩn cả người.
Tạ Tư Diễm giơ tay bế tôi lên, đặt ngồi lên một tảng đá lớn.
Anh nói:
“Tiểu Dĩ ngồi nghỉ một lát đi, anh đi xem thử chỗ nào thích hợp để cắm trại.”
Tôi gật đầu, tính ngồi thêm năm phút rồi sẽ đi tìm anh.
Tiện tay lấy máy ảnh chụp lấy liền ra để chỉnh thông số thử.
Giữa Hai Người, Em Chọn Ai?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.