Niềm vui hôm nay

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Niềm vui hôm nay

Chương 1: Hôm nay

Dịch bởi Tồ Đảm Đang
Bảy năm sau, tôi và Giang Phong đã gặp lại nhau.
Khi tôi đang dắt lớp 1-2 ra khỏi trường, anh đang đứng ở vị trí trước nhất ở khu vực đón con của phụ huynh, mắt sâu mày rậm, giày da áo vest, tóc đều chải ngược về phía sau, đang cúi đầu nhìn đồng hồ.
Tôi không biết tại sao mình lại có thể nhìn thấy anh ngay trong dòng người như vậy, cũng không biết vì sao chỉ nhìn nửa gương mặt cúi đầu xuống ấy mà đã có thể tin chắc rằng đó chính là Giang Phong. Có điều đúng là tôi làm được thế thật, từ nhỏ đến lớn đều như vậy.
Anh khác hẳn với những ông bà nội đang đứng đợi xung quanh, không giống như đang đón con mà là giống như đang chuẩn bị tham gia cuộc họp lớn gì đó hơn.
Cho dù hiện giờ tôi có là giáo viên ngữ văn đi nữa thì cũng rất khó để diễn tả cảm xúc của tôi ngay một cách chính xác được. Bước chân chợt khững lại, thậm chí tôi còn muốn quay đầu chạy luôn, song đã muộn mất rồi, anh ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào tôi không chút lệch hướng. Đôi mắt ấy vẫn đen như thế, nồng đậm như màu mực.
Cô bé đang nắm tay tôi bỗng nhảy cẫng lên, tiếng gọi thanh lảnh: "Ba Giang ơi!"
Sau đó nắm lấy tay tôi chạy về phía trước.
Hôm nay là ngày đầu tiên đi học, là một giáo viên ngữ văn mới nhậm chức là tôi đây quả thật là tắc trách, lúc này đây tôi chỉ nhớ mang máng hình như cô bé này tên là Giang Nguyệt.
Thì ra Giang Phong đã có con rồi, tôi nghĩ.
Bảy năm rồi, chắc cũng tầm tuổi này.
"Ba Giang, sao ba lại đến đón con á?" Cô bé đã kéo tôi đến trước mặt Giang Phong, tay vẫn chưa buông. Tay còn lại lại nắm lấy tay Giang Phong, cất giọng giòn giã giới thiệu tôi với anh.
"Đây là thầy chủ nhiệm và giáo viên ngữ văn của con, thầy Giang..."
Còn chưa nói xong thì cô bé lại hô lên: "Wa... hai người đều họ Giang luôn!"
Kể từ khi Giang Phong ngẩng đầu lên nhìn tôi, tôi đã cúi đầu xuống mãi không nhìn anh nữa, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt của anh đặt lên người tôi.
Hôm nay là ngày đầu tiên làm giáo viên của tôi, lúc này đây trưởng phòng giáo vụ nhất định là đang khoanh tay đứng ở trước cổng trường quan sát, xem người mới đến đơn vị là tôi đây có thể đảm nhận được công việc này hay không.
Thế là tôi cúi người xuống, cố gắng ổn định lại hơi thở của mình hết sức có thể, nói với Giang Nguyệt bằng giọng điệu chậm rãi mà dịu dàng: "Đây là ba của em sao? Về nhà đi nhé, thầy phải đi tiễn các bạn khác rồi."
Nói xong tay trái của tôi hơi hơi giật nhẹ khỏi bàn tay nhỏ bé của cô bé. Lúc này tôi mới phát hiện ra rằng trong lòng bàn tay của tôi đều là mồ hôi, vừa ướt vừa dính, đầu ngón tay không nhịn được mà vê vào lòng bàn tay.
Sau khi giao Giang Nguyệt cho Giang Phong, tôi giao lần lượt từng bé còn lại cho các phụ huynh khác, gắn nụ cười tiêu chuẩn mà tôi đã luyện trước gương ba ngày để trò chuyện với phụ huynh, tiện thể khen mấy nhóc tỳ mà tôi vẫn chưa nhớ tên được này. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đến khi tôi tiễn xong cháu nội của một bà cụ tóc bạc phơ, nụ cười trên gương mặt tôi đã hơi cưng đờ.
Không cần quay đầu tôi cũng biết, Giang Phong vẫn đứng ở đó.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Tôi nên trực tiếp bỏ đi giống như bảy năm trước, nhưng chân tôi giống như mọc rễ vậy, đan xen lẫn nhau, không thể nhúc nhích được.
Hơn nữa, nhà giáo viên trùng hợp lại là ngay hướng đó.
Chiếc Mercedes Benz trước cổng trường lọt vào tầm mắt, một người phụ nữ mặc quần áo công sở màu đen bước xuống xe nắm tay Giang Nguyệt lên xe, trước khi đóng cửa Giang Nguyệt còn hô to: "Thầy Giang ơi! Tạm biệt ạ!"
Nói tạm biệt với Giang Nguyệt xong Giang Phong quay người bước về phía tôi, nói không căng thẳng thì là nói dối, nhưng gương mặt tôi vẫn còn giữ nguyên nụ cười chưa kịp cất đi, mở lời một cách thật thể diện. Website TruyenLau.com
Tôi nói với anh: "Lâu rồi không gặp."
Giang Phong nghe thế thì cau mày lại, trực tiếp nắm tay trái của tôi, tách những ngón tay đang bấm vào lòng bàn tay của tôi ra, sau đó tóm chặt lấy cổ tay tôi lại, không nói không rằng kéo tôi đi về phía chiếc Mercedes Benz màu đen khác đang dừng bên lề đường.
Đầu tháng chín nét hạ của Xuân Thành vẫn chưa tan, vẫn là cái ẩm nóng ngột ngạt, giống như lòng bàn tay của tôi vậy.
Nhiệt độ trong xe chỉnh rất thấp, cửa xe kín mít, mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người Giang Phong tản ra bao bọc lấy tôi, khiến tôi không tự chủ rùng mình. Tôi lại lén lút bấm móng tay vào tay phải mình, khiến bản thân tỉnh táo trở lại, nhưng vẫn uổng công mà thôi.
Cửa kính xe hạ xuống một kẽ hở khoảng hai tấc, tôi nhìn cây long não đang gào thét bên ngoài cửa sổ, hít sâu một hơi khí nóng mới cố gắng bình tĩnh cất lời:
"Trùng hợp thật, gặp lại anh ở đây, sao anh lại đến Xuân Thành?"
Anh vẫn không nói gì, cũng chẳng nhìn lấy tôi một cái, chỉ hạ cửa kính xe bên anh hai tấc rồi chuyên tâm lái xe.
Nửa tiếng sau xe đi vào một khu biệt thự trong thành phố, rẽ vào một con đường trồng đầy tường vi rồi dừng lại bên ngoài một căn biệt thự. Giang Phong đẩy cửa xuống xe bằng động tác tao nhã.
Tôi đang cúi đầu cởi dây an toàn thì bị anh tóm lấy cánh tay lôi xuống xe, sau đó dập cửa xe đóng lại thật mạnh bạo.
"Anh làm gì..."
Còn chưa nói xong thì dây cà vạt lỏng lẻo đã bị kéo xuống, hai cánh tay bị kìm chặt lại rồi bị trói ngược ở phía sau ngay lập tức.
Anh làm một loạt động tác không dừng lại một khắc nào, đến khi tôi hoàn hồn lại thì đã bị xô đẩy đến giường ngủ trong phòng rồi. Bỗng chốc hương thơm nồng đậm hơn cả trên xe bao vây lấy tôi, tôi quên cả việc vùng vẫy nên cả chân cũng bị anh trói lại bằng chính dây cà vạt của mình.
Tôi bị đánh vào mông một phát bất ngờ, tôi không tự chủ kêu lên một tiếng nhưng âm thanh bị chìm vào trong gối.
Tôi giống một con cá đang liều mình giãy giụa, tôi lắc đầu muốn tránh khỏi bàn tay đang đè lên cổ tôi của anh, hét lớn:
"Giang Phong! Anh làm cái gì vậy!"
Anh nghe thấy câu này liền dời tay sang mặt tôi, đẩy mặt tôi ngẩng lên một chút, sau đó cúi người xuống nhìn thẳng vào mắt tôi, thấp giọng nói:
"Ngoan ngoãn đợi ở đây đi."
Nói xong anh liền buông tay mặc tôi đập đầu vào gối mà đứng dậy rời đi.
Tiếng đóng cửa "cạch" vang lên, sau đó là tiếng động cơ xe vang từ gần đến xa.
Tôi cố sức ngẩng đầu dậy khỏi chiếc gối thấm đẫm mồ hôi, nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, đã là 11 giờ tối rồi.
Tôi muốn đi vệ sinh, muốn từ lâu lắm rồi.
11 giờ 20, dưới lầu vang lên tiếng xe.
Không quá một phút thì cửa phòng ngủ mở ra, tôi nằm trên giường quay đầu lại không chút sức lực, chỉ nói:
"Em muốn đi vệ sinh."
Tiếng bước chân vang lên từ phía cửa, bước thứ chín, bên ven giường lún xuống một ít, anh quỳ một gối lên, hai cánh tay chen vào khe hở giữa nệm và tôi.
Tay anh hơi lạnh, khi áp vào da thịt khiến bụng dưới tôi không nhịn được căng chặt.
"Giang Phong, anh thả em ra trước đi, có gì một lát nữa rồi nói."
Cuối cùng thì tôi vẫn phải xuống nước trước, lần đầu tiên gặp mặt sau bảy năm, thật sự tôi không thể nào chấp nhận được mình chật vật tiểu trên giường anh như vậy.
Anh ngoảnh mặt làm ngơ, đè cả cơ thể lên lưng tôi.
Mùi thuốc lá nồng nặc đánh úp đến khiến tôi không thở nổi.
"Em gọi tôi là gì?"
Giọng nói khàn tới mức giống như bị giấy nhám mài qua vang bên tai tôi, thổi tôi run rẩy một trận.
"Giang Phong, xin anh đấy, cho em đi vệ sinh đi."
Thậm chí tôi cảm thấy giọng nói mình còn mang giọng dịu khóc than nữa.
"Gọi tôi là gì cơ?"
Anh lại cất lời, vẫn lặp đi lặp lại câu nói đó, chỉ là giọng nói thấp đi một chút.
"Giang Phong..."
Tiếng cười ngắn truyền đến bên tai, Giang Phong lật người tôi lại đối mặt với anh.
Tôi nghĩ biểu cảm của tôi nhất định rất là nhếch nhác, nhưng lại không chỗ nào che đậy được, chỉ có thể nhắm mặt tự lừa mình dối người thôi.
Hơi thở của anh tiến đến gần, ngón tay áp lên gò má đón lấy giọt nước mắt tràn ra:
"Khóc cái gì?"
Một lúc lâu sau, tay chân đã được giải thoát, tôi mở mắt chậm rãi, thấy anh đang ngồi bên ven giường đưa lưng về phía tôi, không biết đã châm lên điếu thuốc tự lúc nào.
Tôi ngồi dậy cực nhanh, chạy chân không vào nhà vệ sinh, khi bước ra anh vẫn ngồi với tư tế đó bên giường, thấy tôi đi ra thì vùi điếu thuốc vào gạc tàn trên đầu giường, giọng khàn khàn nói:
"Qua đây."
Tôi đi chầm chậm lại gần như bị mê hoặc, hoàn toàn quên mất vừa rồi mình đã bị anh trói lấy.
Vừa đi đến bên giường cánh tay đã bị nắm lại, nơi bị trói ấy đã bầm lên một vòng.
Anh không ngừng xoa lên vết siết ấy, hỏi:
"Đau không?"
Nhất thời tôi giống như một chiếc bong bóng bị vỡ, tất cả những khí thế ban đầu đều biến thành nước mắt lăn dài.
Giang Phong cúi đầu liếm lên giọt nước mắt bên môi tôi.
"Đừng khóc nữa."
Môi hơi ngưa ngứa, tôi không kìm được đưa lưỡi ra liếm, mằn mặn man mát, rồi chạm vào lưỡi anh.
Sau đó nữa là bị lưỡi anh bắt lấy, đưa thẳng vào trong, giống như đang kiểm tra răng miệng vậy, liếm từng chiếc răng của tôi, sau đó là đến hàm trên, bên dưới lưỡi, vách trong khuôn miệng, và cuối cùng là cuốn chặt lấy đầu lưỡi của tôi.
Có lẽ là tôi choáng váng mất rồi, cả người lảo đảo muốn ngã.
Giang Phong ôm chặt lấy tôi, trông giống như một cái ôm lâu ngày không gặp vậy, thật ra tôi cũng chẳng nhớ chúng tôi có từng chính thức ôm nhay hay chưa nữa.
Anh rút lưỡi ra rồi lại lau nước mắt cho tôi, thấp giọng nói: "Em nên gọi tôi là anh hai."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu