Niềm vui hôm nay

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Niềm vui hôm nay

Chương 8: Chiếc kén

Dịch bởi Tồ Đảm Đang
Bị ép phải nhìn thẳng vào mắt anh, tôi không khỏi nhớ về ngày đầu tiên gặp nhau vào bảy năm trước, hai tay anh bưng lấy mặt tôi và nhìn thẳng vào đôi mắt xanh của tôi.
Lúc đó đôi mắt anh cũng vừa đen vừa sáng như vậy, bên trong phản chiếu lại gương mặt tôi.
Chỉ là lần này mắt tôi cũng có màu đen giống như anh thôi.
Anh nhìn tôi đến mức mất tự nhiên, tôi vươn tay gảy lên mắt mình nói thẳng:
"Em đeo kính áp tròng màu đen."
Nếu Giang Phong hỏi tôi tại sao lại đeo thứ này có lẽ tôi sẽ nói bởi vì sau khi đeo lên sẽ rất giống anh. Tôi muốn biết anh sẽ có phản ứng thế nào, có lẽ cũng chỉ là "ừ" một tiếng không cảm xúc gì thôi.
Giang Phong kéo cổ tay tôi để xuống, không noi gì cả.
Lúc ăn cơm tối dì Trần tuyên bố trên bàn ăn rằng kỳ nghỉ hè sẽ đưa Giang Phong và Giang Tầm đi châu Âu tham gia trại hè. Kỳ nghỉ đông mỗi năm bà đều sẽ đưa Giang Tầm đi tham gia các hoạt động, nhưng Giang Phong không tham gia bao giờ cả, mùa hè anh thường nói quá nóng, mùa đông thì nói quá lạnh, chỉ muốn ở lại Hải Thành thôi.
Dì Trần hơi bất mãn nói:
"Thi đại học xong rồi sao không chịu đi câu cả vậy? Lần này chúng ta có thể đi đến chi nhánh của ba con xem thử mà."
Nghe dì ấy nhắc đến Giang Hoài Sinh tôi liền không khỏi ngẩng đầu lên nhìn Giang Phong ở phía bên bàn đôi diện. Sau đêm ấy, ngay cả tôi cũng có thể cảm giác ra được khoảng cách giữa anh và Giang Hoài Sinh.
Mấy năm gần đây Giang Hoài Sinh rất ít khi về nhà, nhưng mỗi lần về đều mang rất nhiều quà, cũng có phần tôi nữa.
Tôi đặt chúng trên bàn ăn và chưa từng nhận nó bao giờ, Giang Phong cũng như vậy, mãi đến mấy ngày sau mới được dì Từ dọn hết vào kho.
Mỗi lần tôi nhìn hai phần quà được để ngay ngắn trên bàn tôi đều cảm thấy chúng đang nhắc nhở tôi, Giang Phong không thích Giang Hoài Sinh bao nhiêu thì không thích tôi bấy nhiêu, thậm chí còn hơn như vậy nữa.
Dì Trần thấy Giang Phong không nói gì liền thở dài một tiếng, bảo Giang Tầm đi vào phòng khách xem phim hoạt hình.
Dì ấy đổi giọng hòa nhã hơn:
"Dù sao thì ông ấy cũng là ba con."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Tôi không có ý muốn nghe họ thảo luận việc nhà, lập tức bỏ bát xuống rời khỏi bàn ăn.
Bên cạnh thùng rác trong sân có thêm một chiếc sọt vuông bằng nhựa, chai thủy tinh được xếp ngay ngắn bên trong, chắc là của nhóm Giang Phong uống xong vứt đi hồi chiều.
Chai thủy tinh có thể mang đến cửa hàng đồ uống đổi lại một chai một tệ.
Trong sân không có ai, tôi đi qua đó bưng sọt nhựa lên, chai thủy tinh nặng hơn chai nhựa rất nhiều. Tôi mất rất nhiều sức lực để bỏ chúng ra phía sau chậu cau kiểng, sau đó ngồi xuống dựa người vào chiếc sọt, giống như đêm tôi ôm lấy chân mình vào buổi tối vào bảy năm trước vậy.
Tôi tính thử số tiền mình tự để dành cùng với số chai coca này chắc là sẽ đủ để mua một tấm vé máy bay.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Ý định về nhà này của tôi đã tồn tại suốt bảy năm qua, tôi hơi không dám tin rằng mình sắp làm được rồi, không khỏi nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu.
Rời xa quê hương đã bảy năm rồi, trên người tôi có còn mùi hương của những cây bạch dương và cây thông cao vút kia không?
Không lâu sau tôi bỗng ngửi thấy được mùi khói thuốc, tôi mở mắt ra nhìn xuyên qua những kẽ hở của lá cau, không biết Giang Phong đã đứng ở cửa từ lúc nào, ánh đèn vàng ở đỉnh đầu bao trùm lấy anh.
TruyenLau.com Anh đang hút thuốc, khói thuốc lượn lờ bay lên rồi lại bị gió cuốn đi mất.
Tôi hơi hối hận vì lúc nãy đã ngồi ở đây, bây giờ không đi ra được, chỉ có thể tiếp tục bó gối nhìn về phía cửa, nói đúng hơn là nhìn Giang Phong đang đứng ở cửa.
Anh đã mười tám tuổi rồi, đã bắt đầu có vóc dáng của một người trưởng thành, cao to rắn rỏi, đường nét cơ bắp cánh tay vừa phải dưới ánh đèn nhưng cũng không làm mất đi nét thon gầy của tuổi trẻ.
Ánh đèn trên cao chiếu xuống làm nửa trên gương mặt anh đều ẩn dưới tầng tóc mái, chỉ có thể nhìn thấy được đường xương hàm sắc sảo.
Không thể không thừa nhận rằng anh thật sự rất tuấn tú, lại còn điềm tĩnh, nên được thích là chuyện đương nhiên, bất kể là con gái hay là... con trai.
Trong lúc ngắm đến mất hồn, dưới chân tôi có cảm giác ấm ấm mềm mịn, tôi giật mình ngã ra phía sau, sọt chai va đập vào nhau tạo lên kiếng leng keng.
Tôi cả kinh, cúi đầu xuống thì nhìn thấy một cục gì đó bé bé, sau đó là tiếng "meo" đầy yếu ớt. Thì ra là một con mèo, nghe tiếng kêu ấy thì chắc là vẫn còn nhỏ.
Tôi thử chạm vào nó, cảm nhận được hơi ấm mềm mại, nó sợ hãi run lên bởi hành động của tôi nhưng không bỏ chạy.
Còn chưa chạm và lần thứ hai thì mùi thuốc bỗng trở nên nồng hơn rồi, giờ tôi mới nhớ ra rằng Giang Phong vẫn còn đang ở đây. Tôi ngẩng mạnh đầu lên thì thấy anh đang đi về phía này.
Trong lúc rối loạn tôi liền bế mèo con dưới chân lên đi vòng ra ngoài chậu kiểng, đúng lúc đứng mặt đối mặt với Giang Phong. Gương mặt không rõ nét dưới ánh đèn lúc nãy đã xuất hiện ngay trước mặt tôi.
Bảy năm trước tôi chỉ đứng cao tới ngực anh, bây giờ đã cao đến mũi rồi.
Anh không hề có biểu cảm gì khi nhìn thấy sự xuất hiện đột ngột của tôi, bàn tay cầm điếu thuốc tránh ra xa hơn một chút, hỏi:
"Ở đây làm gì?"
Tôi đưa con mèo lên, nương theo ánh đèn đường ngoài sân mới thấy được đây là một chú mèo con màu cam, co tròn thân mình lại trong lòng bàn tay tôi.
"Em nghe thấy tiếng nên đến xem xem." – Tôi nói, bản năng không muốn cho anh nhìn thấy sọt chai thủy tinh ấy.
Giang Phong gật đầu, giống như cũng chỉ nghe thấy tiếng nên đi đến xem thử, rồi lại quay người đi, hình bóng được ánh đèn đường kéo ra rất dài.
Chiều hôm sau tôi ngồi trên bàn học, nghe thấy tiếng kéo hành lý trong sân, đồng thời nghe thấy giọng nói giòn tan của Giang Tầm:
"Tạm biệt anh hai nha!"
Đến giờ ăn tối, chỉ còn lại tôi và Giang Phong ngồi bên hai đầu của chiếc bàn. Kỳ nghỉ hè và nghỉ đông mọi khi anh thường tham gia các đợt tập huấn hoặc là các lớp kỹ năng rất ít khi về nhà, tôi ít khi có cơ hội được một mình ở cạnh anh.
Dì Từ dọn thức ăn lên trên bàn, lau tay lên tạp dề rồi phá vỡ sự im lặng:
"Sáng mai hai con muốn ăn gì, dì Từ làm cho các con."
Giang Phong không trả lời, tôi không muốn dì Từ phải ở một bên chờ đợi đành phải nói:
"Con sao cũng được."
"Tiểu Phong thì sao?"
"Đều được."
"Được. Hai đứa ăn xong để đây là được, sáng mai dì đến dọn dẹp."
Con dâu của dì Từ dạo này sắp sinh, ngày nào cũng phải đi đi về về giữa nhà Giang Hoài Sinh và bệnh viện.
Dì ấy vừa đi thì trong phòng liền chỉ còn lại tôi và Giang Phong, trong phòng khách không còn mở tiếng tivi như mọi khi, tiếng va chạm giữa muỗng và chén sứ lúc này trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Tôi cố ý ăn rất chậm, muốn đợi Giang Phong uống nhanh rồi về phòng nhưng không ngờ sau khi anh bỏ bát xuống thì vẫn ngồi đó không nhúc nhích.
Nếu không phải vì gấp rút về cho mèo ăn thì chắc tôi sẽ tiếp tục cùng anh ngồi trong sự tĩnh mịch này rồi, dù sao thì cũng chỉ có hai người chúng tôi.
Trong lúc tôi chuẩn bị đứng dậy thu dọn chén đũa thì anh chợt hỏi:
"Tại sao lại đeo cái đó?"
Tôi không ngờ anh sẽ hỏi vấn đề này, hồi chiều tôi còn nghĩ nếu anh thật sự hỏi thì tôi sẽ nói là vì rất giống anh, nhưng bây giờ thế nào cũng không nói được.
Tôi cầm chén đứng bên cạnh bàn, cố gắng bình tĩnh nhìn anh:
"Vì có người cứ nói mắt em rất kỳ quái."
Thật ra, nói chính xác hơn là tôi cũng không phải đang nói dối.
Tôi mong đợi Giang Phong có thể nói thêm gì đó, nhưng anh chỉ đặt bát đũa xuống rồi lên lầu.
Đến khi hình bóng anh biến mất ở cầu thang tôi mới thu hồi tầm mắt.
Sau khi dọn dẹp xong nhà bếp, tôi bưng bát cháo nhỏ rồi lại lấy thêm một cây xúc xích trong tủ lạnh đi ra sân cho mèo ăn.
Nhân lúc trời tối, tôi lấy sọt chai bên sau chậu cây cảnh ra đếm, nhìn sơ thì có khoảng gần năm mươi chai.
Thêm cả sọt thì tổng cộng đổi được khoảng năm mươi hai tệ, tôi không đi theo đường cũ về nhà mà là đi về phía trường học. Gần trường có rất nhiều con hẻm mở quán net chui, không cần căn cước cũng có thể vào được.
Khói thuốc trong quán net lượn lờ, có rất nhiều người vừa đập bàn phím vừa mắng chửi, sự ồn ào như thể chẳng ai quanh họ khiến tôi cảm thấy yên tâm. Tôi tiêu mất hai tệ mua một tiếng đồng hồ, sau đó đi qua nhóm người ấy để vào vị trí máy trong cùng nhất ngồi xuống, tôi mở ra trang web mình đã thuộc nằm lòng ra, tra tìm vé máy bay từ Hải Thành về đến thành phố quê hương tôi.
Mạng quán net rất nhanh, không giống như máy tính trường phải đợi rất lâu trang web mới hiển thị từng chút một.
Tôi vừa bấm nút tìm kiếm thì trình duyệt đã cho hiển thị ra, thậm chí là không để tôi có thời gian để chuẩn bị, trực tiếp trả kết quả sáng sớm hai ngày sau là có một vé máy bay với giá đã giảm chỉ còn 900 tệ.
Trái tim tôi đập điên cuồng như sắp vỡ lồng ngực, bình tĩnh một lúc, tôi lấy giấy bút từ trong túi ra viết lại số hiệu chuyến bay và thời gian, tay tôi vẫn hơi run.
Trên đường về nhà Giang Hoài Sinh, mưa đã tạnh, tôi nhảy qua những vũng nước đang hắt lại ánh đèn neon trên vỉa hè, tôi hơi ngẩn ngơ nên không cẩn thận giẫm lên một vũng nước đọng, đánh tan đi những màu sắc rực rỡ trên mặt nước ấy.
Tay tôi vẫn vân vê tờ giấy ấy trong túi mình, thấy tay ra mồ hôi rồi tôi mới không dám cầm nó nữa, chỉ dám vò lấy nó bằng đầu ngón tay.
Ngay cả căn cước tôi còn không có, nhưng Giang Hoài Sinh và dì Trần không có ở nhà, tôi có thể đi vào phòng họ tìm, nhất định là có.
Đến tôi nằm trên giường tôi vẫn còn đang nghĩ về chuyện này.
Nghĩ rằng tôi nên chào từ biệt Dương Tiểu Dương như thế nào, mấy hôm trước còn hứa với chị ấy khai giảng gặp lại mà; rồi lại nghĩ xem tôi nên chào dì Từ như thế nào, tôi tin rằng nếu tôi noi thật với dì ấy tôi muốn về nhà thì chắc chắn dì ấy sẽ không đi mách lại với Giang Hoài Sinh đâu, còn sẽ chuẩn bị cho tôi rất nhiều đồ ngon nữa; thậm chí tôi còn thấy hơi tiếc nuối vì ngày hôm đó lúc Giang Tầm đi tôi đã không đứng lên ghế nhìn con bé qua ô cửa sổ một lần; và cả con mèo ấy, sẽ có người cho ăn chứ.
Qua ô cửa sổ trên bức tường ấy, tôi dường như nghe thấy tiếng ầm vang của động cơ máy bay, hoặc có thể là tiếng rít gào của tàu hỏa, đó là tín hiệu tôi phải về nhà.
Bây giờ tôi mới ý thức được rằng, cho dù tôi chưa từng coi Hải Thành là nhà mình, nhưng cho dù tôi có muốn hay không thì trong bảy năm qua, tôi vẫn có vô vàn những sự gắn bó chặt chẽ với nơi này, như một lớp kén quấn lên người tôi một cách lặng lẽ, nhẹ nhàng.
Trong lúc mơ hồ, tôi nghĩ, ngày mai sau khi tìm được căn cước xong thì chính thức nói tiếng tạm biệt với Giang Phong thôi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu