Niềm vui hôm nay

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Niềm vui hôm nay

Chương 11: Về nhà

Dịch bởi Tồ Đảm Đang
Ở trạm xe khách, đủ các loại người khác nhau đang đeo túi lớn túi nhỏ vội vội vàng vàng, có người từ các nơi quê xa xôi đến cả tỉnh thành hoặc là xa hơn thế nữa đến đây kiếm sống, cũng có người xách theo đặc sản của vùng trời nam đất bắc về quê nhà.
Tôi và Giang Phong đang xếp hàng ở chỗ mua vé.
Người phụ nữ đứng trước mặt tôi đang buộc theo một đứa bé trên lưng, dì ấy đang cố quay đầu lại nhìn chúng tôi, tôi suy nghĩ, kéo ba lô sau lưng lên phía trước, lấy ra một cây kẹo mút mà trước đây Dương Tiểu Dương nhét vào từ chiếc túi bên hông ra.
Tôi đưa kẹo cho con bé, con bé ê a cười lên.
Còn một cây nữa, tôi quay người lại đưa cho Giang Phong:
"Anh hai, anh ăn kẹo không?"
Anh nói không ăn, tôi vẫn xé bao bì ra đưa đến bên miệng anh.
"Ăn đi ạ, không biết khi nào mới đến lượt nữa."
Sau khi nhận lấy hai chiếc vé xe màu hồng chỉ bé bằng nửa bàn tay, chúng tôi đi tìm khu đợi xe theo bảng chỉ dẫn trong sảnh lớn.
Cho dù vẻ mặt của những người nơi đây chẳng có biểu cảm gì, nhưng tôi vẫn nhận ra được gần như tất cả những người đi ngang qua Giang Phong ai cũng đều phải dừng mắt vào anh vài giây, thậm chí là lâu hơn nữa.
Anh thật sự không hề ăn khớp với nơi này, giống như một vật thể phát sáng từ trên trời rơi xuống.
Tôi đi phía trước, khi đến lần thứ ba tôi bị hành lý của người đi trước va phải, Giang Phong liền đặt hai tay lên vai giữ cho tôi đứng yên tại chỗ, sau đó nắm chặt lấy cổ tay tôi giống như những bậc cha mẹ khác dắt con trong sảnh.
Trong trí nhớ có hạn của tôi, thật sự tôi chưa từng được xem là trẻ con như vậy, lúc nhỏ ông ngoại luôn thích cho tôi ngồi lên vai, hoặc cõng tôi trên cổ, lớn thêm chút nữa thì đến nhà của Giang Hoài Sinh, hình như trực tiếp bỏ qua luôn giai đoạn tuổi thơ.
Nên đối với tôi mà nói động tác này quá đỗi xa lạ và xa xỉ.
Tôi tức tốc nhìn xung quanh bốn phía, học theo những đứa nhỏ được dắt đi ấy đi chậm nửa bước phía sau lưng anh. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đến khi ngồi vào chiếc xe khách trông như sắp rã linh kiện kia rồi Giang Phong mới thả tay ra, đặt đồ lên trên hộc chứa đồ ngay chỗ ngồi của mình.
Hai chúng tôi ngồi vào chỗ hai người sát cửa sổ, chỗ ngồi chật chội, chân anh chỉ có thể miễn cưỡng nhét vào trong.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Chiếc xe lắc lư mạnh, tôi mở cửa sổ xe ra một chút cho gió luồn vào.
Cảnh vật bên ngoài thay đổi rất nhanh, Đồng Lý là nơi xa nhất của tỉnh thành, người trên xe lục tục xuống xe, tôi tỳ đầu vào cửa sổ xe nhìn hàng cây bạch dương lướt nhanh bên đường, lắc lư đến chóng mặt.
"Anh hai." – Tôi nói.
TruyenLau.com "Lỡ như ông bà không nhận ra em nữa thì phải làm sao ạ?"
Giang Phong tựa như suy nghĩ một lúc:
"Em không thay đổi gì mấy."
"Anh vẫn nhớ em lúc nhỏ ạ?" – Tôi cố ép mình phải dời đi sự chú ý, mong anh có thể trò chuyện với tôi thêm một chút nữa, để tôi có thể phớt lờ đi nỗi sợ hãi khiến tim tôi run lên.
"Ừm." – Anh nói.
"Em cũng nhớ đến anh hồi nhỏ." – Tôi đáp.
"Lúc đó không tính là nhỏ nữa rồi."
"Sao không tính được, anh cũng chỉ lớn hơn em ba tuổi mà thôi."
Duyên phận đúng là một thứ rất kỳ diệu, chỉ cần đổi xưng hô một chút thôi tôi lại thấy mình và Giang Phong lại cách nhau gần đến vậy, giống như được thân thiết với nhau suốt từ nhỏ đến lớn vậy.
"Anh hai ơi." – Tôi nghĩ tôi đã nghiện gọi anh mất rồi.
"Anh định học đại học ở đâu?"
"Đại học Hải Thành."
"Oh."
Tôi muốn nói sau này tôi có thể đi thăm anh không, nhưng lại giống lời chia tay quá, tạm thời tôi không muốn nghĩ đến chuyện anh sẽ phải về lại Hải Thành.
Trước nhà tôi có một cây bạch dương, hồi nhỏ mỗi lần đến sinh nhật ông ngoại đều dẫn tôi ra đứng đó rạch một đường vào thân cây, xem tôi có cao lên hay không.
Bà ngoại hay ở bên cạnh nói:
"Cái này không có chuẩn đâu, Tiểu Vãn cao lên cây cũng phải mọc cao lên mà."
Ông ngoại liền cười hê hê sờ đầu tôi:
"Tiểu Vãn lớn nhanh hơn cây nữa."
Tôi đứng bên ngoài hàng rào, nhìn cây bạch dương quen thuộc và cả hoa loa kèn đua nở rủ xuống rậm rạp bên bờ tường, tôi noi với Giang Phong:
"Anh hai, đây là nhà em."
Vừa dứt lời, tôi nhìn thấy cánh cửa được đẩy từ bên trong qua hàng rào, một bóng dáng với mái tóc hoa râm, mặc chiếc áo màu chàm, lưng hơi khom khiến trống ngực tôi đập liên hồi không yên.
"Bà ngoại!" – Tôi nghẹn ngào kêu to lên.
Bóng dáng của bà chợt dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn sang, chiếc thau inox trên tay rơi xuống đất "keng" một tiếng.
Bà bước qua bậc thềm rơi vải đầy quả dưa, bà chạy từng bước nhỏ hơi chao đảo đến, mái tóc bạc của bà chuyển động dưới ánh nắng khiến tôi muốn khóc.
Tôi vội vàng đẩy cửa rào ra ôm chặt lấy bà.
Bà nhỏ gầy hơn so với tưởng tượng của tôi quá nhiều, tôi vươn tay ra liền có thể ôm trọn lấy bà vào lòng, xương vai bà cọ vào ngực khiến lòng tôi đau nhức từ trong đến ngoài.
Ngay giờ phút này, những nỗi sợ hãi và bất không thể diễn tả đều được xóa sạch theo mây khỏi chỉ với một câu "Tiểu Vãn" của bà.
Bà vuốt ve từ vai đến tay tôi bằng bàn tay nhăn nheo nhưng ấm áp của mình, rồi lại xoa đến bắp tay, cánh tay, cuối cùng là nắm bàn tay tôi lên vuốt ve đến từng ngón tay.
"Lớn như vậy rồi sao!"
Rồi bà lại vươn tay lên lau nước mắt cho tôi.
"Cháu ngoan, sao khóc vậy con."
Mắt của bà dường như cũng có nước mắt, nhưng mái tóc trắng của bà dưới ánh nắng quá lóa mắt, tôi không nhìn rõ được.
Tôi vội vàng lau nước mắt rồi cười lên, ấp bàn tay nhăn nheo của bà vào trọn lòng bàn tay mình.
"Con nhớ bà quá, ông đâu rồi ạ?"
"Ăn cơm trưa xong là đi ra hồ câu cá rồi, chút nữa mới về. Đây là?"
Bà nhìn ra phía sau tôi.
Giang Phong vẫn đang sau lưng tôi, tôi buông tay bà ra rồi nghiêng người sang giới thiệu với bà:
"Đây là anh hai con đó ngoại, anh đến tiễn con ạ."
Tôi vẫn nhớ rằng hồi nhỏ bà thường nắm tay tôi, vừa nghe vở kịch "Trát Mỹ Án" từ chiếc radio tín hiệu kém của bà vừa than ngắn thở dài, Trần Thế Mỹ là một con chó (1), rồi lại chỉ chó mắng mèo, nói họ Giang còn không bằng nổi họ Trần, như thể quên mất tôi cũng là một đứa họ Giang.
Tôi sợ bà vì Giang Phong cũng họ Giang mà có ấn tượng không tốt với anh, liền coi chuyến du lịch tốt nghiệp này của anh đổi thành "đến tiễn con".
Nói xong Giang Phong tiến lên phía trước, anh quá cao nên nói chuyện với bà phải khom người xuống.
"Chào bà ngoại, con là anh trai của Tiểu Vãn, con tên là Giang Phong."
Anh cũng gọi "bà ngoại" giống như tôi, còn gọi tôi là Tiểu Vãn, đây là lần đầu tiên anh gọi tôi là Tiểu Vãn, tôi sững người một chút nhìn anh.
Lúc đang khom lưng nói chuyện với bà ngoại anh còn cười nữa, bỗng nhiên tôi lại muốn khóc rồi.
"Ui trời, cháu trai ngoan quá." – Bà đưa bàn tay khô gầy của mình nắm lấy tay Giang Phong.
"Nhìn giống y như Tiểu Vãn."
Lúc bà ngoại nói câu này, hai chiếc bông tai hai bên liền rung theo chuyển động của bà.
"Ơ kìa, đứng đó làm gì nữa, mệt mỏi suốt cả đường đi rồi đúng không, vào nhà ngồi đi nào."
Tôi và Giang Phong nhặt trái cây rơi ở cửa cho vào thau, bà nhận lấy và bảo chúng tôi vào trong trước, còn bà đi rửa lại.
Mở cửa ra, trong phòng khách vẫn còn bộ sofa bằng gỗ lim ấy, được phủ bằng một lớp vỏ sofa bằng ren do bà tôi may.
Bên cạnh phòng khách vẫn còn một chiếc bàn ăn tròn nhỏ, trên đó bày đĩa chưa dọn, tivi chưa tắt, nó đang chiếu vở kịch mà bà tôi thích, "ý ý à à", tất cả không có gì thay đổi.
"Anh hai, anh ngồi đi ạ."
Tôi mời Giang Phong ngồi trên sofa, bà đặt đĩa trái cây lên bàn rồi lại muốn đi chuẩn bị cơm nước cho chúng tôi, bà vẫn thế không thể để bản thân rảnh rỗi được. Tôi nói ăn gì cũng được cả, bà liền trừng mắt:
"Đang lớn mà sao ăn tùy tiện được."
Tôi chọn ra một quả táo lớn đưa cho Giang Phong, bảo anh xem tivi trước rồi đứng dậy đi vào phòng bếp giúp bà.
Tôi cũng đi theo sau bà như hồi còn nhỏ, nghe theo lời sai của bà, bóc tỏi, thái hành, hoặc là canh chừng nồi canh để canh không bị tràn, thực ra đó là những việc không đáng kể nhưng từ nhỏ tôi đã luôn thích đi theo sau để giúp bà như vậy.
Khi cảnh cuối cùng của bộ phim "Con công bay về hướng Đông Nam" chiếu trên tivi kết thúc, tôi và bà ngoại đã bày ba món ăn và một món canh lên bàn ăn.
Bà không ngừng gắp đồ ăn cho chúng tôi, hỏi chúng tôi đến khi nào, đến bằng gì, có mệt hay không.
Sau khi dùng cơm xong tôi chủ động đứng dậy rửa bát, trong tiếng nước chảy, tôi nghe thấy bà ngoại hỏi Giang Phong bao nhiêu tuổi, học lớp mấy, Giang Phong trả lời hết tất cả từng câu một.
Đợi đến khi tôi rửa xong bát, bà ngoại đang nắm tay Giang Phong bùi ngùi:
"Học đại học thì tốt, có tương lai."
Bà ngoại nhìn thấy tôi liền nói:
"Tiểu Vãn dẫn anh ngủ một lúc đi con, cả ngày rồi chưa được nghỉ ngơi đúng không."
Cửa vừa mở, mọi thứ vẫn như trước đây, chiếc giường gõ lim một mét tám đặt ở giữa, tấm trải giường có mùi thơm của nắng, nhất định là bà thường xuyên thay nó cho tôi.
Trong lòng tôi chua xót vô cùng, giống như miếng bọt biển bị phủ bụi lâu năm trong lòng lại bị thấm đầy nước lạnh.
Bà ngoại luôn đợi tôi trở về, vậy mà tôi đi biền biệt suốt bảy năm trời.
Tôi không thể khóc trước mặt Giang Phong mãi được, thế là chuyển ngay chủ đề:
"Hồi nhỏ em ngủ không ngoan, hay bị té xuống sàn, có lần lúc lăn đến dưới đáy giường luôn mà vẫn chưa tỉnh, bà ngoại vào gọi em dậy thì không thấy em đâu, rồi cùng với ông đi ra ngoài tìm rất lâu."
Tôi từ từ nhớ lại.
"Sau đó ông ngoại liền tìm người làm cho em một cái giường to này, còn nói nó đủ cho em lăn thoải mái."
Giang Phong ngồi cách tôi không xa, không nói gì mà chỉ im lặng lắng nghe. Tôi nhìn anh, liền thấy tim mình như mất đi một mảnh, mềm nhũn đầy chua xót."
"Anh hai, cảm ơn anh."
"Cảm ơn điều gì."
"Nếu không có anh thì bây giờ em vẫn chưa về được đâu."
"Không có anh em cũng có thể về được mà." – Anh nói.
(1) Nguyên văn là "狗戳", tui đoán là chửi Trần Thế Mỹ là đồ chó, không thể chó hơn nữa....

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu