Dịch bởi Tồ Đảm Đang
Chiếc taxi chạy nhanh trên đường, cửa hàng đồ ngọt quen thuộc ở góc đường, biển hiệu trạm xe bị bỏ lại ở phía sau trong phút chốc, hai bên đường là hàng dài cây ngô đồng rậm rạp không ngừng kêu rít.
Tôi nhìn người đang ngồi ở hàng ghế sau với tôi, Giang Phong, anh ấy ngồi bên trái, giữa chúng tôi là chiếc ba lô đen của anh.
Từ lúc anh sờ lên đầu tôi, thế giới này bỗng như chìm vào một giấc mơ sâu thẳm vậy, im hơi lặng tiếng.
Tôi không kiêng dè nhìn sang gương mặt của anh, thỉnh thoảng ánh nắng chiều xuyên qua bóng cây chiếu vào trong xe, làm sáng lên những đường nét trên khuôn mặt bên của anh.
"Sao thế?" – Có lẽ ánh mắt của tôi quá đỗi trực tiếp, anh quay đầu lại hỏi tôi.
Tôi ngơ ngác nói:
"Giống như một giấc mơ vậy."
Giọng nói Giang Phong mang theo chút nụ cười:
"Em mơ thấy gọi anh là anh hai?"
Bỗng chốc những âm thanh động cơ ô tô, tiếng người trên đường phố và tất cả những tiếng động có thật trên thế giới đều lọt qua khe cửa sổ không đóng kín của tôi, nhắc nhở tôi rằng tất cả những điều này đều là thật.
Tôi tỉnh táo lại và vội vàng sửa những lời ngu ngốc của mình lúc nãy:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Ý em là, tại sao anh lại mua hai vé?"
Giang Phong nói:
"Du lịch tốt nghiệp."
Sau đó lại hỏi thêm:
"Anh đi được không?"
Website TruyenLau.com
"Sao ạ?"
Thậm chí anh còn không tham gia vào chuyến du lịch châu Âu của dì Trần và Giang Tầm, tại sao anh ấy lại muốn đến một thị trấn nhỏ xa xôi?
Nhưng tất nhiên tôi vẫn nói:
"Dạ được ạ."
Tôi sẽ không từ chối anh bất cứ điều gì.
Website TruyenLau.com
Lúc đến sân bay thì chưa tới bảy giờ, tôi đứng cạnh Giang Phong, khi nhân viên đưa thẻ lên máy bay cho chúng tôi, người nọ liếc nhìn mặt chúng tôi rồi cười nói:
"Anh trai đưa em trai đi du lịch à?"
Giang Phong nói "ừ" một tiếng rồi nhận lấy.
Sân bay lúc này không có mấy ai nên nhìn trông vẻ khá rộng lớn mênh mông, tôi mơ hồ nhớ được năm ngoái đã xem tin tức cải tạo sân bay trên kênh tin tức Hải Thành. Nhìn xung quanh thì có vẻ như đúng là mới được xây dựng, mọi thứ đều rất mới lạ đối với tôi, có điều ngay cả khi nó không được xây dựng mới lại thì tôi cũng không nhớ nổi dáng vẻ bảy năm trước của nó là như thế nào nữa rồi.
Lúc chúng tôi lên máy bay thì trời đã tối, chỗ ngồi của tôi vẫn ở bên cửa sổ như bảy năm trước, nhưng người bên cạnh tôi đã đổi từ Giang Hoài Sinh thành Giang Phong. Không biết là vì điều này hay vì khi nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ánh đèn của mọi nhà và những con đường sáng bởi đèn đường và đèn ô tô, như dải ngân hà lúc ảo lúc thực, thậm chí tôi không còn cảm thấy sợ hãi nữa.
Có điều cảnh sắc bên ngoài cửa sổ kém xa so với Giang Phong bên cạnh, anh vừa ngồi xuống liền nhắm mắt lại, vì thế tôi có thể tiếp tục nhìn anh thật chăm chú.
Tôi thầm nghĩ, có lẽ anh không ghét tôi nhiều như tôi nghĩ. Suy nghĩ này quá xa xỉ đối với tôi, đến cả nghĩ thôi cũng phải thật e dè cẩn trọng.
Chúng tôi đi qua nửa đại lục trong đêm.
Khi chúng tôi xuống máy bay đã là rạng sáng, khi bước ra khỏi máy bay, tôi nghe thấy một tiếng "xào xạc", đó là tiếng lá bạch dương tung bay trong gió.
Khác với không khí ẩm ướt ở Hải Thành, không khí ở đây khô ráo thậm chí có chút thô ráp, may mắn là không quá nóng bức. Bởi vì Giang Phong sợ nóng, tôi sợ rằng anh sẽ hối hận vì quyết định xuống máy bay của mình.
Anh đưa tôi đến quầy tư vấn hỏi thăm các khách sạn gần đây, sân bay có xe đưa đón từ sân bay đến khách sạn, ngoài tài xế thì trên xe chỉ có hai người chúng tôi ngồi cạnh nhau ở hàng ghế thứ hai.
Nếu không có anh, chắc tôi đã phải ngồi ở sân bay đến khi trời sáng rồi mới ra bến xe đón khách về Đồng Lí.
Lúc check in tại quầy lễ tân khách sạn, Giang Phong đưa ra hai thẻ căn cước và nói:
"Hai phòng."
"Em có thể ở chung phòng với anh không? Em không buồn ngủ, nên không ngủ cũng được ạ."
Không biết tại sao mà tôi lại buột miệng nói ra như vậy, nhưng tôi có thể cảm nhận được Giang Phong sẽ không từ chối tôi.
Quả nhiên, anh nhìn tôi rồi nói với nhân viên quầy:
"Vậy một phòng đi."
Nhân viên quầy là một chú trung niên, cười hê hê nhận lấy căn cước của chúng tôi rồi làm thủ tục, nói:
"Hai anh em hả, vậy thì chia phòng làm gì, một phòng standard đúng không?" (standard - phòng tiêu chuẩn)
"Vâng."
Khách sạn chỉ có ba tầng, không có thang máy, mở cửa an ninh ra là một cầu thang tối đen như mực, chú lễ tân gọi lại từ phía sau:
"Đèn hư rồi, lên lầu cẩn thật chút nhé."
Giang Phong đi phía trước tôi, anh lấy điện thoại ra bật đèn pin, không chiếu đèn pin về phía trước mà chiếu vào chân mình, vừa đủ chiếu sáng bậc thang trước mặt tôi.
Xung quanh rất tĩnh lặng, chỉ có tiếng bước chân đi lên cầu thang của chúng tôi.
Đồng hồ ở quầy lễ tân điểm ba giờ rưỡi rạng sáng, hôm qua vào lúc này tôi vẫn đang nằm trong căn phòng gỗ nhỏ của tôi, nhìn ra ô cửa sổ vuông nhỏ trên tường, nghĩ cách xem nên nói lời tạm biệt như thế nào, nhưng hôm nay tôi đã đặt chân đến quê hương của tôi rồi.
Tôi lại đưa tay nắm lấy vạt áo phông của Giang Phong, có lẽ anh tưởng tôi không nhìn thấy đường đi nên bước chậm lại một chút.
"Anh hai."
Chúng tôi gần lên đến tầng ba thì tôi nghe thấy mình gọi anh, giọng nói không lớn nhưng vang vọng trong bóng tối rất rõ ràng.
Giang Phong đi chậm một nhịp:
"Ừ."
"Từ nay về sau em có thể gọi anh là anh hai không ạ?"
Tôi cảm thấy hôm nay mình thật sự đã được voi đòi tiên, nhưng ở đây chỉ có hai chúng tôi, không có Giang Hoài Sinh, không có dì Trần, cũng không phải ở Hải Thành.
Sợ anh từ chối, tôi nói thêm:
"Ý em là khi không có người khác."
Thỉnh thoảng tôi tự hỏi, nó chỉ là một cách xưng hô thôi mà, một âm tiết ngắn ngủi mà tại sao nó vẫn luôn lởn vởn trong tâm trí tôi suốt bảy năm qua.
Sách sinh học nói rằng, gen di truyền hỗ trợ cấu tạo cơ bản và tính năng của sự sống, đồng thời lưu trữ tất cả thông tin về chủng tộc, nhóm máu, quá trình mang thai, sinh trưởng và quá trình chết di theo quy trình của sinh mệnh.
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy đoạn này, tôi đã nghĩ đây chính là câu trả lời.
Bởi vì tôi và Giang Phong có cùng một dòng máu, cùng một gen tạo nên máu thịt của chúng tôi, thậm chí còn vì lòng từ bi mà cho chúng tôi có tướng mạo giống nhau.
Vì thế tôi luôn không kìm lòng được muốn được gần anh hơn.
Giang Phong mở cánh cửa an ninh nặng nề ấy ra, đèn trong hành lang là dạng bóng đèn sợi đốt mờ ảo kém chất lượng. Nhưng bước ra từ bóng tối nên nó vẫn khiến tôi bị chói mắt, thảm đỏ màu đỏ sẫm có vài chỗ đã bị giẫm cho đổi màu.
Anh nói:
"Có người ngoài gọi vẫn được."
Tôi giống như một kẻ nghèo hèn keo kiệt chợt có của cải từ trên trời rơi xuống.
Giang Phong đặt thẻ chìa khóa lên ổ khóa từ, cửa "bíp" một tiếng mở ra, mùi mốc thoang thoảng xộc thẳng vào mặt. Ngẩng đầu lên liền nhìn thấy hai chiếc giường đơn rất nhỏ được trải ga giường không quá trắng sáng, đầu giường là một tiếc bàn gỗ lim đã tróc sơn thấp, bên trên có một chiếc điện thoại bàn và một kệ để đồ.
Căn phòng hơi tàn nhưng khá rộng rãi, có cả một cái ban công nhỏ.
Trong ấn tượng của tôi thì Giang Phong luôn sống rất an nhàn sung sướng, tôi không bao giờ quên được dáng vẻ anh đứng dậy từ đàn piano và đi đến trước mặt tôi, lung linh sáng ngời.
Tôi gượng gạo đứng trước cửa phòng, cảm thấy đây không phải nơi anh nên ở, nhưng anh lại đi đến một trong những chiếc giường với vẻ mặt bình thường, đặt ba lô xuống rồi nói:
"Em đi tắm đi."
Tôi sợ nước nóng có hạn nên tôi tắm nhanh chóng rồi ra ngay, còn anh thì đang ngồi ở mép giường cúi đầu nhìn điện thoại.
Tôi nói:
"Anh hai, em tắm xong rồi, anh đi tắm đi ạ."
Trong phòng không có máy sấy tóc, tôi vừa lau tóc vừa đi ra ban công, ngoài cửa sổ có cây cối, từ tầng ba nhìn xuống cũng không thấy gì cả. Tôi mở cửa sổ ra rồi tựa người lên bậu cửa, hít thở thật chậm rãi vài hơi, cố gắng lấy lại cảm giác quen thuộc nào đó, nhưng đều thất bại cả.
Đợi gió thổi cho khô tóc, tôi bước lại giường thì thấy trên bàn đầu giường có một chiếc hộp nhỏ kỳ lạ, trông nhỏ hơn hộp bài poker.
Tôi cầm chiếc hộp có in dòng chữ "siêu mỏng, an toàn" lên, tôi chợt nhận ra đó là gì liền buông tay ngay, chiếc hộp rơi xuống bàn phát ra một tiếng "bịch".
Một cái kệ nhỏ ấy chứa đầy bao cao su, rõ ràng là khách sạn cung cấp mà tôi lại cảm thấy chột dạ một cách vô cớ, ngay cả gò má vừa được gió lạnh thổi qua cũng bắt đầu nóng như thiêu đốt.
Tôi muốn đem chúng đặt lên tủ TV để xa hơn, vừa cầm lên thì cửa phòng tắm phía sau vang lên, tôi khựng lại rồi đặt chúng xuống, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra rồi ngồi ở mép giường.
Giang Phong bước ra khỏi phòng tắm, ngồi lại về chỗ cũ, vừa lau tóc vừa cầm điện thoại lên.
Tôi đoán căn phòng quá hoang tàn nên tự nhiên Giang Phong sẽ thu hút sự chú ý của tôi hơn thôi, anh mặc một chiếc áo ba lỗ đen, để lộ cánh tay mịn màng và bờ vai rộng, với mái tóc hơi ướt vuốt ngược ra phía sau, tỏa sáng ngay dưới ánh đèn.
Xem ra không chỉ tôi bị anh thu hút mà ngay cả đèn trong phòng cũng bị anh thu hút.
Sau khi bấm điện thoại vài lần, anh nói:
"Mười giờ sáng có một chuyến xe."
Thì ra anh đang tìm xe trên điện thoại, tôi nhanh chóng quay đi chỗ khác, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, nói:
"O oh, dạ vâng."
Giang Phong nói xong, anh lấy cáp sạc trong ba lô ra cắm vào ổ cắm trên bàn đầu giường. Rất tự nhiên bỏ qua chiếc kệ khiến tôi đỏ mặt, đặt điện thoại lên chiếc bàn gỗ lổm chỗm màu sơn ấy rồi tắt đèn phòng, chỉ để lại một bóng đèn mắt mèo ở ngưỡng cửa.
"Ngủ đi."
Trong ánh sáng lờ mờ, tôi thấy anh nằm thẳng người trên giường, hai tay chắp sau gáy, không đắp chăn.
Trong phòng không có điều hòa, chỉ có một chiếc quạt cũ gỉ sét màu xanh lá đang hoạt động, cơn gió nhẹ khiến rèm cửa bay lên bay xuống.
Tôi đoán Giang Phong vẫn chưa ngủ, thế là tôi gọi anh một tiếng:
"Anh ơi."
"Ừm."
"Em hơi sợ nên mới muốn ở cùng anh." – Tôi thú nhận.
Khi xuống máy bay và đặt chân lên vùng đất này lại lần nữa, nhưng tôi đã không còn cảm giác "lâu ngày không gặp" mà thay vào đó là cảm giác bối rối và căng thẳng.
"Nhưng emkhông còn sợ nữa." – Tôi nhìn lưng anh mà nói.
Bởi vì mặc dù nơi này xa lạ, Giang Phong và tôi cũng không phải là quá thân thuộc, nhưng anh vẫn là anh trai tôi.
"Ngủ đi." – Anh nói.
Niềm vui hôm nay
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.