Niềm vui hôm nay

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Niềm vui hôm nay

Chương 4: Rách

Dịch bởi Tồ Đảm Đang
Chiếc hamburger trong tay còn chưa ăn xong thì cổng lớn nhà Giang Hoài Sinh đã mở.
Trước tiên là một bé gái chạy vào, chắc là đứa em gái Giang Tầm của Giang Phong. Cô bé cởi hết giày ra chạy thẳng vào rồi lao vào chân Giang Phong, ôm chặt lấy hông anh.
"Anh hai ơi em về rồi nè!"
Giang Phong đặt bánh hamburger xuống rồi khoác tay ôm lấy vai cô bé.
"Sao lại về thế? Mẹ đâu?"
Giang Hoài Sinh đang ngồi đó bỗng dưng đứng phắt dậy, động tác quá mạnh nên đẩy ngã luôn ghế, ghế gỗ đập mạnh xuống nền đá cẩm thạch tạo ra âm thanh chối tai, làm cô bé trong lòng Giang Phong giật mình rung lên.
Giang Phong ôm cô bé chặt hơn.
"Ba làm gì vậy?"
Lời vừa dứt thì cánh cửa lại mở ra, tôi nghe thấy Giang Phong gọi một tiếng "mẹ".
Thế là tôi hoảng loạn đứng dậy, dùng giấy gói bừa lại chiếc hamburger còn chưa ăn xong rồi để lại trên bàn. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Quay đầu sang liền thấy mẹ Giang Phong đang đi đến.
Bà nhất định là người đẹp nhất mà tôi từng thấy sau mẹ tôi, một tay đẩy hành lý tay còn lại đang xách túi da, vừa cúi đầu sắp xếp lại túi vừa nói:
"Có bão tuyết nên chuyến bay bị hủy rồi, lần sau đi."
Nói xong ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi, ánh mắt dừng chưa tới nửa giây đã dời đi nơi khác, bình tĩnh nói với Giang Phong:
"Giang Phong, con dẫn em gái lên lầu đi." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giang Hoài Sinh dựng ghế dậy, nói:
"Dẫn em trai con lên luôn đi."
Mẹ của Giang Phong bỗng nhiên quăng túi trên tay xuống đất, dây kéo bằng kim loại đập xuống mặt đất như muốn đập vỡ nền, bà gào lên:
"Em trai gì? Giang Phong không có em trai! Nhanh lên, dẫn em gái lên lầu!"
Nguồn copy từ TruyenLau.com Giang Tầm trong lòng Giang Phong bị tiếng tranh cãi đột xuất này dọa cho khóc gào lên, Giang Phong khom người xuống bế em gái lên, không hỏi nhiều nữa mà đi thẳng lên lầu.
Tôi nhìn thấy bóng lưng ấy của anh mà bỗng nhiên cũng rất muốn khóc to, muốn gọi một tiếng "anh hai", nhưng mà tôi biết tôi không thể làm vậy, tôi đã không còn tư cách đó nữa rồi.
Chỉ có thể nắm chặt lấy vạt áo chờ đợi "người vợ chân chính của Giang Hoài Sinh" xử trí tôi.
Giang Phong đi hai bước lại quay đầu nói với tôi:
"Lên đây với tôi."
Tôi chớp mắt một cái, hai hàng nước mắt bất cẩn tuôn rơi, cái lạnh trượt dài trên gò má, tôi không để ý chuyện lau không lau nữa mà lập tức đi theo sau anh.
Giang Phong bế Giang Tầm bằng tay phải rồi đưa tay ra nắm tay tôi.
Lòng bàn tay tôi toàn là mồ hôi, tay anh vẫn cứ khô ráo mát mẻ như thế, tôi không khỏi nắm lấy chặt hơn nữa. Mẹ anh bỗng nhiên hét lên ở phía sau:
"Giang Phong! Thả nó ra! Mày biết nó là ai không hả?"
Một tia sét bỗng nhiên xé toạt tầng mây, chiếu rọi hết từng ngóc ngách trong căn nhà trong chớp mắt, bao gồm cả Giang Phong đang nắm tay tôi ở góc cầu tang ấy.
Ngay sau đó là tiếng sét nặng nề vang lên, không ai nói thêm gì nữa, ngay cả tiếng khóc của Giang Tầm cũng dừng lại.
Tôi rất sợ hãi, sợ hơn cả khi mẹ tôi giao tôi vào tay Giang Hoài Sinh, hơn cả khi ngồi trên máy bay nhìn nền tuyết càng lúc càng xa xôi.
Tôi muốn bảo Giang Hoài Sinh trả tôi lại cho mẹ tôi, hoặc là bảo dì này vứt thẳng tôi vào rừng sâu đi.
Bởi vì tôi sợ, sợ lời bà ấy sắp nói ra, sợ Giang Phong biết được tôi không phải người em trai "thật sự" của anh ấy, tôi sợ anh thả tay tôi ra.
Thế nhưng bà ấy vẫn gào lên, một tia sét không báo trước lại lần nữa giáng xuống, tôi không phân biệt rõ được là giọng nói của và tiếng sét cái nào lớn hơn.
"Nó là con của con hồ ly tinh kia, Giang Phong! Buông nó ra!"
Nói xong liền sải bước dài tới lôi tôi lại.
"Mẹ con không phải..."
Tôi cúi đầu chỉ muốn nắm lấy tay Giang Phong, nhưng không biết có phải vì tay tôi có quá nhiều mồ hôi không mà trơn quá không nắm được, nên tách ra rồi.
"Trần Mạn! Con ở đây hết mà cô nói cái gì vậy!" – Giang Hoài Sinh tức giận vô cùng, lại đá chiếc ghế vừa mới đỡ lên kia.
"Tôi nói sai à?! Mấy năm nay tôi nhắm cho qua, anh còn dẫn cho nó về à?!"
Đôi tay mẹ Giang Phong đè lên vai tôi lay dữ dội, câu nào nói ra cũng khiến tôi vô cùng kinh ngạc, thì ra họ đã sớm biết đến mẹ tôi và tôi.
Giang Phong không đến kéo tôi lại nữa, cũng không quay đầu nhìn xuống bất cứ ai dưới lầu nữa, chỉ nói nhỏ một tiếng:
"Con đưa Giang Tầm lên phòng."
Tôi bị giữ chân lại ở trong phòng ăn bừa bộn, bên tai là tiếng gào thét điên cuồng, mọi thứ trên bàn đều bị hất hết xuống đất, ly trà bình hoa đều vỡ đầy đất.
Có một mảnh thủy tinh bay qua cắt lên má phải tôi, tôi không để ý, nhặt nửa chiếc bánh hamburger dưới chân lên rồi quay người chạy ra ngoài.
Mưa bên ngoài ùn ùn kéo đến như thác trời trút nước xuống,.
Tôi không khỏi ngẩng đầu muốn nhìn xem có phải trên trời đã bị xé rách một đường rồi hay không, tia sét chui ra từ khe nứt ấy, chiếu sáng cả sân vườn nhà Giang Hoài Sinh.
Cách đó không xa là một chiếc hồ bơi xanh biếc đầy mê hoặc, xanh giống như đôi mắt của mẹ vậy.
Tôi đi qua đó giống như bị mê hoặc, ngồi xuống thành hồ chạm tay vào màu xanh ấy, không rõ là nước mưa hay là nước mắt đang nhiễu xuống tạo thành những đóa hoa nước trên mặt hồ.
"Mẹ ơi, Hải Thành không vui gì cả, con muốn về nhà quá."
***
Buổi tối vào một tuần trước khi nhìn thấy nhà Giang Hoài Sinh trên TV, tôi không bị mẹ đuổi về làm bài tập mà là cùng nằm với bà trên giường.
Trong bóng tối, mẹ vỗ về tóc tôi nói, sau này trưởng thành rồi nhớ phải về nhà thăm ông bà ngoại.
Tôi hỏi mẹ muốn tôi đi đâu.
Mẹ nói Hải Thành. Bà nói rằng cả đời này chưa từng đi đến đó, con đi xem giúp mẹ có được không.
Bà ngoại là người phương nam, gả cho ông ngoại là người Nga, sau đó định cư ở vùng biên giới xa xôi này.
Chắc mẹ tôi là người con lai xinh đẹp nhất, di truyền cặp mắt xanh của ông ngoại, trong veo sáng ngời giống như hồ Baikal vậy, mẹ cũng thừa hưởng đôi lông mày lá liễu gương mặt như đóa phù dung, và cả mái tóc đen mượt của người phương đông.
Bà ngoại nói những thanh niên khắp nơi đều muốn bước qua được cửa nhà chúng tôi lắm luôn rồi.
Nếu không có Giang Hoài Sinh thì chắc là mẹ vẫn là cô gái đẹp nhất ở chốn biên giới ấy, cưỡi con xe máy của ông ngoại, dẫn tôi đi xuyên qua các hàng bạch dương cao chót vót đến bên bờ hồ câu cá, tiếng cười của chúng tôi có thể làm rúng động đàn sơn tước suốt quãng đường đi. Đến khi trời sắp sụp tối thì nổi lửa lên nướng hết thu hoạch của ngày hôm nay.
Đương nhiên, nếu không gặp Giang Hoài Sinh thì cũng sẽ không có tôi rồi.
Chín năm trước công ty của Giang Hoài Sinh phát triển xuất khẩu, một nhóm người đi ra vùng biên giới khảo sát, ông ta gặp mẹ tôi thế đó. Nói dối mình độc thân, khảo sát ba tháng theo đuổi mẹ tôi hai tháng hai mươi chín ngày, ngày cuối cùng thì đêm xuân nở rộ, trước khi đi còn chỉ tay lên trời thề thốt bảo mẹ tôi đợi ông ta quay lại.
Sau đó thì có tôi.
Giống như vở kịch bà ngoại tôi nghe vậy: Người lên kinh chẳng tin chẳng tức, tôi tựa cửa tre mong ngóng ngày đêm. (1)
Mẹ tôi không nghe theo sự phản đối của bà ngoại, sinh ra tôi vào một tối tuyết rơi đầy trời vào cuối tháng mười hai.
Sau đó tôi nghe bà ngoại nói hôm đó cửa phòng khám còn bị gió bấc thổi tung ra ba lần, mẹ ngẩng đầu lên ba lần xem thử có phải Giang Hoài Sinh quay lại rồi hay không, kết quả là chỉ có gió lạnh tràn ngập khắp nơi trong căn phòng, rồi cũng để lại mầm bệnh từ đó.
Sáng sớm tôi được ông ngoại đưa đến bệnh viện thăm mẹ, người cha trong TV ấy bỗng nhiên xuất hiện ở cửa phòng bệnh.
Mẹ tôi vừa mới sáng sớm đã "đuổi" ông bà ngoại đi, mẹ gọi tôi đến bên giường bệnh, nhìn ngắm đôi mắt xanh, vuốt ve mái tóc đen nhánh giống hệt mẹ của tôi. Mẹ hôn lên má tôi, nhịn khóc hỏi một lần nữa:
"Thay mẹ đi Hải Thành một lần xem có được không?"
Sau đó thì mặc kệ tiếng khóc khản cả của tôi mà giao tôi cho Giang Hoài Sinh.
Hải Thành không tốt chút nào cả.
Tôi nghe thấy giọng nói của chính mình trong tiếng sấm vang trời:
"Mẹ ơi, con nhớ mẹ quá." – Sau đó rơi ầm vào trong hồ bơi.
Cuối cùng cũng yên tĩnh, tiếng sấm sét, tiếng mưa và tiếng cãi vã không còn nữa, chỉ có những cơn ho bị vùi lấp trong nước và tiếng ngạt nước trong hồ của tôi.
Tôi cố gắng mở mắt ra, muốn có thể nhìn thấy đôi mắt của mẹ một lần nữa, nhưng trước mắt chỉ toàn là một màu đen tăm tối, ngay cả tia sét cũng không còn nữa rồi.
Trong lúc hỗn loạn, có người đến nắm lấy tay tôi, lạnh băng như nước trong hồ vậy.
💌 Lời nhắn có tâm:
Vì là ngôi thứ nhất nên có thể khó nhìn được góc độ tình cảm của Giang Phong, nên khi đọc truyện mọi người có thể chú ý những chi tiết nhỏ để hiểu rõ về Giang Phong hơn nha. (Chiều chuộng em bé Tiểu Vãn 1000% luôn á)
Chú thích:
(1) 你上京一去无音讯, 我盼你日夜倚柴门: Câu này cũng lấy từ trong vở kinh kịch "Trát Mỹ Án", không rõ bối cảnh nên tui chỉ dịch tạm thôi nha.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu