Niềm vui hôm nay

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Niềm vui hôm nay

Chương 19: Giấc mơ

Dịch bởi Tồ Đảm Đang
Giang Phong lại quay về trạng thái bận rộn của anh giống như hồi trước, thậm chí là ngay cả bữa sáng cũng không dùng tại nhà.
Những tháng ngày ở nhà ông bà ngoại giống như lạc vào chốn tiên vậy, muốn quay trở về thì chỉ có nước không còn lối thoát mà thôi.
Tôi mãi vẫn không đổi chiếc đồng hồ báo thức mới, vẫn thức dậy vào lúc trời còn chưa sáng hẳn, ôm lấy mèo ngồi ngoài ngưỡng cửa đợi cho kịp lúc Giang Phong đeo ba lô đi ra ngoài, để nói với anh câu "chào buổi sáng anh hai" thôi.
Ngày đầu tiên anh nghe thấy giọng nói thì liền dừng bước quay đầu lại, tôi ở bậc tam cấp vậy mà vẫn không cao bằng anh.
Anh nhìn chú mèo con đang cuộn tròn ngủ trên người tôi, hỏi:
"Tiêm ngừa chưa?"
"Dạ rồi ạ."
Những ngày sau đó khi Giang Phong mở cổng xong thì anh cũng đều sẽ nhìn về chỗ tôi trước hết, đợi tôi chào buổi sáng xong anh cũng sẽ trả lời tôi một chữ "chào", rồi đi ra ngoài dưới cái nắng dịu dàng của buổi sáng tinh mơ, tôi vẫn không biết anh đi đâu và làm gì cả.
Chạng vạng, dì Từ nấu cơm xong thì sẽ về nhà mình, dì đã không còn sống ở nhà của Giang Hoài Sinh nữa.
Sau khi dì về tôi liền đặt đũa xuống, như vậy thì tôi sẽ có thể được gặp anh trên bàn ăn, ngồi được lâu thêm một chút nữa.
Liên tục ba ngày liền anh nhìn thấy tôi ngồi ở bàn ăn vào lúc gần 10 giờ tối, cuối cùng anh cũng hiểu không phải dì Từ nấu ăn trễ mà là tôi đang đợi anh.
"Không cần đợi anh, anh ăn rồi."
Vừa nói anh vừa kéo ghế ra ngồi rồi ăn hết bát cháo, không hề có bất cứ ý kiến gì về việc tôi tự ý ngồi ở vị trí trước mặt anh như vậy.
Từ đó về sau, cứ vào khoảnh khắc giao thoa giữa ngày và đêm thì anh luôn như quay lưng lại với bầu trời ráng đỏ ấy bước vào cửa nhà, chào tạm biệt với dì Từ đang vội vã rời đi, rồi ngồi trước mặt tôi dùng bữa tối.
Ngoài việc chào nhau sớm tối hai lần mỗi ngày, tôi bắt đầu nằm trên thảm suốt cả ngày với mèo.
Nó ngủ suốt, lúc nào tỉnh táo thì sẽ chơi đùa quanh tôi.
Tôi thì đọc sách, hoặc có thể nói là dùng việc đọc sách để áp chế cái đầu như bị ngọn lửa thiêu rụi, khiến tôi sắp sụp đổ này lại.
Tôi thấy hơi ngượng miệng khi nói ra, mặc dù suy cho cùng thì chuyện này cũng chỉ là "chuyện ấy" mà nhiều bọn con trai trong trường thường ngầm hiểu. Nhiều đứa sẽ tụ tập lại với nhau trong nhà vệ sinh hoặc khi không có con gái để khoe khoang vài câu, chứng tỏ rằng mình là người có kinh nghiệm phong phú.
Nếu chỉ có "chuyện ấy" thôi thì cũng chẳng có gì để nói, bởi vì tôi quá hiểu nó là hiện tượng sinh lý quá là bình thường, hỏng bét nhất là nguyên nhân của nó kìa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Tôi bắt đầu thường xuyên mơ thấy Giang Phong, là đêm mà chúng tôi ở khách sạn gần sân bay, cảnh tượng anh cầm dây sạc lướt qua chiếc kệ để đầy bao cao su ấy.
Trong giấc mơ, anh đã cầm một hộp trên kệ ấy lên, bên ngoài chiếc hộp được bọc lại kín kẽ bằng lớp nilon lấp lánh nhiều màu sắc như cầu vồng.
Giang Phong dựa vào giường, nhếch môi mỉm cười dưới ánh đèn vàng mờ ảo, lúm đồng tiền không thường thấy ấy lộ ra, anh hỏi tôi có biết thứ anh đang cầm trên tay là gì không. TruyenLau.com
Tôi chưa bao giờ nhìn thấy anh cười như vậy, trông nó rất nguy hiểm nhưng lại có sức hút cực kỳ chí mạng với tôi.
Tôi muốn được đến gần anh hơn, nhưng lại không thể nào vượt qua được khoảng cách không tới nửa bước của hai chiếc giường đơn này, chỉ có thể lóng ngóng tay chân ngồi ở mép giường nóng ruột nhìn anh cúi mắt chơi đùa với chiếc hộp nhỏ ấy, ngắm nhìn yết hầu anh chuyển động cùng làn da bánh mật dưới chiếc áo ba lỗ kia khiến tôi càng thêm rạo rực thèm khát.
"Anh hai..." – Tôi gọi anh, như thể muốn anh ngẩng đầu lên nhìn tôi, cũng có thể là muốn nhìn xem đôi mắt của anh có cháy bỏng như tôi không.
Anh vẫn chưa nhìn tôi mà tôi đã "cháy" đến mức tỉnh giấc rồi. Bụng dưới và hai bên bẹn đều hơi hơi run nhẹ, cảm giác hoan lạc và tội lỗi cực lớn cùng lúc bao trùm lấy tôi.
TruyenLau.com Bình tĩnh mà suy nghĩ thì thật ra đây không phải là giấc mơ lộ liễu gì cả, nhưng tôi lại chìm đắm trong nó hết ngày này qua ngày khác, suýt nữa thì đã bị nó thiêu sạch đi lý trí.
Trong ánh sáng mờ ảo của buổi sáng, tôi nằm nghiêng và đắp lên thân dưới bằng chiếc chăn bông, chờ mọi thứ từ từ bình tĩnh trở lại. Sau đó, tôi lại ra ngoài ngồi ở ngưỡng cửa, chờ đợi để chào anh buổi sáng.
Ngoài tôi ra không ai biết đến những bí mật hoan lạc và tội lỗi ấy cả.
Tôi từng ngạo mạn nghĩ rằng thích Giang Phong chỉ là chuyện của riêng tôi, còn anh chỉ cần làm anh trai tôi là được rồi. Tuy nhiên "dục vọng" là thứ mà mình có thể nhận thức được nhưng không thể kiểm soát được. Một khi đã bất cẩn sụp đổ thì sẽ bị chèn ép như đám mây ùn ùn kéo đến ở nơi chân trời kia.
Tôi sắp xếp tình cảm của mình dành cho anh một cách thật cẩn thận, tỉ mỉ bằng những tia lý trí cuối cùng, thận trọng giấu đi những bí mật không thể nói ra, chỉ khi đêm khuya vắng lặng mới cho phép chúng thoát ra mài răng hút máu, kéo tôi vào đi vào vạn kiếp không thể vãn hồi.
Góp nhặt câu được câu chăng từ những cuộc điện thoại của Giang Phong, tôi biết được rằng dì Trần và Giang Tầm phải đến trước khi khai giảng mới về, ban ngày căn nhà này chỉ còn lại tôi và mèo con, tôi có thời gian rất dài để có thể hoàn thành công trình lớn thế này.
Mùa hè này dài hệt như chẳng có điểm cuối vậy.
Một ngày nào đó vào đầu tháng tám lại có mưa nhỏ, Giang Phong che một chiếc ô màu đen đi ra ngoài.
Trưa, tôi đang nằm trên thảm nhìn ví dụ mà anh viết trên sách toán số thì cửa vang lên.
Thường thì chỉ có dì Từ mới đến gõ cửa phòng tôi, thỉnh thoảng tiếng gõ nhỏ hơn chút thì là của Giang Tầm, nhưng hôm nay họ đều không có ở nhà.
Tôi mở cửa ra, chưa thấy mặt là đã nghe thấy tiếng "em trai à" vang lên, là Lục Chu Du.
"Anh tìm anh trai của tôi à? Anh ấy không có ở nhà." – Tôi nói.
"Không phải, anh tìm cậu đấy." – Lục Chu Du vừa lên tiếng thì mèo con đã chạy lướt qua mắt cá chân tôi đến bên chân của anh ta, cắn vào ống quần.
Con mèo này gần đây đã mập lên không ít, tôi phải bế bằng hai tay mới được.
Lục Chu Du ngồi xổm xuống bế mèo lên bằng một tay rồi lại đứng lên.
Chắc anh ta và Giang Phong cao gần như nhau, tôi cũng phải hơi hơi ngẩng đầu lên nhìn anh ta.
"Tìm tôi làm gì?"
Cho dù là xuất phát từ sự lịch sự hay xuất phát từ việc ở ngoài đang mưa tôi cũng đều nên mở cửa mời anh vào, huống hồ anh ta không phải là người lạ mà là bạn học của Giang Phong, nhưng tay tôi vẫn nắm chặt lấy khung cửa.
Có lẽ tôi và anh ta cũng được tính là tình địch, nhưng mà từ này nghe có vẻ hơi buồn cười và ấu trĩ, hơn nữa chỉ có tôi đang đơn phương tuyên chiến mà thôi.
"Không mời anh vào hả Tiểu Vãn?"
Ngón tay tôi bắt đầu buông nhẹ, cho dù đây là lần thứ hai gặp mặt nhưng tôi đã có thể tin chắc rằng chẳng có ai ghét anh ta cả, bởi vì cách anh ta nói chuyện rất thân thiết, hơn nữa lúc nói chuyện còn hay cười.
Mèo của tôi đã say đắm rồi, nó đang nằm im re trên tay anh ta luôn.
"Ít nhiều gì thì anh cũng đã cho nó ăn giúp cậu mấy ngày đấy." - Anh giơ con mèo lên cười nói, ánh mắt cúi xuống nhìn tôi cũng có chút gì đó gian xảo.
Tôi cứ thế mà để cho anh ta bước vào.
"Chén ăn của mèo đó là anh để sao?" – Tôi mời anh ngồi lên chiếc ghế duy nhất còn mình thì tự ngồi xuống thảm.
Anh miệng thì nói cảm ơn nhưng lại kéo ghế qua một bên rồi cũng ngồi bệt xuống thảm.
"Đúng vậy."
Lại đến lượt tôi cảm ơn.
"Khách sáo cái gì, cậu gọi anh một tiếng "anh trai" đi, anh cũng khá muốn có một đứa em trai như cậu đấy."
Tôi không nói gì, bởi vì không biết nên phản ứng như thế nào để từ chối, kinh nghiệm từ chối thẳng thì quá dễ với tôi, nhưng tôi không muốn mình giống một đứa con nít ương bướng không có chút sức cạnh tranh nào trước mặt anh ta.
Có thể là đã nhìn ra được sự kháng cự của tôi, anh ta cười:
"Chọc cậu thôi."
"Dù sao thì cũng vẫn phải cảm ơn anh."
"Sao có mình cậu ở đây vậy?" – Anh ta chống hai tay sau lưng ngẩng đầu lên quan sát căn phòng của tôi, không thể không thừa nhận rằng anh ta lúc nào kiểu cũng hờ hững mà lại không làm cho người ta ghét được.
Nhìn hết một vòng xong anh ta huýt sáo một cái:
"Ngầu nhỉ, cậu giống như nghệ thuật gia nhỏ tuổi lạnh lùng ấy."
Tiếp tục sống ở đây là vì sau năm lớp bốn dì Trần biết mẹ tôi đã mất, có lẽ dì ấy thấy mình đã thắng hoặc có lẽ là vì thấy tôi đáng thương, dì ấy bảo dì Từ sắp xếp cho tôi một căn phòng trống duy nhất trên tầng hai, nhưng tôi chỉ cảm ơn hai dì rồi từ chối. Bởi vì Giang Hoài Sinh ở ngay bên cạnh, tôi không muốn ở gần ông ấy.
Không ngờ lại nhận được một lời nhận xét như thế này của anh ta, tôi chỉ có thể tiếp tục nói cảm ơn.
"Ai da, quên mất chuyện chính rồi."
Anh ta chống tay về phía trước rồi nghiêng người áp đến gần, trưng ra khuôn mặt tươi cười quen thuộc, nhìn tôi bằng đôi mắt màu hổ phách và chân thành nói:
"Anh muốn mời em làm người mẫu, được không?"
"Hả?"
"Thì là người mẫu vẽ đó. Giống thế này, em ngồi hoặc là đứng không nhúc nhích, ừm, thỉnh thoảng nhúc nhích tí cũng được." – Anh ta tự đưa tay ra minh họa.
"Là anh muốn vẽ sao?" – Tôi hỏi.
"Ừ có anh, với cả mấy người khác nữa, một phòng vẽ có khoảng mười mấy người ấy." – Anh ta chớp mắt.
"Tại sao lại không tìm anh tôi?" – Anh ta chắc phải muốn nhờ Giang Phong mới đúng.
"Sao phải tìm anh trai cậu chứ? Bảo anh cậu làm người mẫu chắc cậu ta đấm tôi té xuống lầu hai luôn quá." – Biểu cảm anh ta trở nên khoa trương.
Tôi suy nghĩ một chút rồi xác định là dám lắm, tôi gật đầu và hỏi thêm:
"Vì tôi và anh tôi giống nhau sao?"
"Nguyên nhân anh đã nói với cậu rồi, nhà nghệ thuật nhỏ à. Có điều cậu và anh cậu cũng giống nhau thật, nhưng anh thích đôi mắt xanh của cậu hơn." – Anh ta nói.
"Chỗ anh trai cậu luyện boxing ở ngay dưới phòng vẽ, thỉnh thoảng cậu ta cũng có đến luyện đấy."
"Được." – Từ này vọt ra khỏi miệng tôi gần như là dính sát với âm cuối của anh ta.
"Cậu thích anh cậu tới vậy sao?" – Đôi mắt anh ta lại trở nên gian xảo.
Cho dù "thích" mà anh ta nói đến là kiểu thích giữa anh em với nhau, nhưng tôi hơi chần chừ một chút rồi vẫn gật đầu thật trịnh trọng, đơn phương chia sẻ bí mật này.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu