Dịch bởi Tồ Đảm Đang
Bốn mùa ở Hải Thành đều rất ôn hòa, từng năm trôi qua, tôi vẫn không phân biệt được sự thay đổi thời tiết ở nơi đây, xuân đến rồi mà đông vẫn còn ở đó, chuyện dĩ nhiên giống như mặt trời mọc rồi lại lặn.
Dương Tiểu Dương đi bên cạnh tôi cảm thán:
"Không ngờ mình đã đồng hành bảy năm rồi đấy, nếu được vào cùng một trường cấp ba thì tốt rồi, thêm ba năm nữa!"
Chị ấy vừa đi vừa huơ tay.
"Đời người có bao cái mười năm đâu..."
Sau mùa đông mà Giang Hoài Sinh dẫn tôi về Hải Thành ấy qua đi, tôi được ông ấy sắp xếp vào lớp ba của một trường tiểu học của Hải Thành. Bạn cùng bàn lúc đó của tôi là cô gái tên Dương Tiểu Dương có hai bím tóc sừng dê.
Chị ấy biết mình lớn hơn tôi một tuổi, trong lúc tôi bị bọn con trai trong lớp mắng là đồ yêu quái mắt xanh thì chị ấy đẩy bọn nó ra nói, chỉ có hoàng tử trong tivi mới có đôi mắt thế này thôi, tụi bây là đồ xấu xí.
Tôi không quên được đôi tay giang rộng ra trước mặt tôi lúc ấy, chỉ cao đến mũi tôi thôi, chị mặc bộ đồng phục tiểu học, tay áo dài quá nửa bàn tay, hai bím tóc giật giật.
Chúng tôi là bạn cùng bàn tiểu học với nhau mãi đến khi học hết cấp hai.
Lúc tôi tiễn chị ấy đến đoạn đường phải chào tạm biệt, chị xác nhận lần nữa với tôi:
"Cậu điền nguyện vọng vào Trường Trung Học Số 1 sao?"
Tôi gật đầu với chị nói hẹn gặp vào lúc khai giảng, sau đó quay người đi về hướng ngược lại.
Hôm nay là ngày tuyển sinh báo nguyện vọng, đa số trường tôi đều chọn tuyển thẳng vào phân nhánh cấp ba của trường, bởi vì phân nhánh cấp ba này là trường trung học trọng điểm của Hải Thành, nói thẳng ra là đã "bước một chân được vào cánh cửa đại học" rồi.
Nhưng tôi đã từ bỏ tư cách được tuyển thẳng, không ngờ rằng Dương Tiểu Dương cũng bỏ theo tôi, nói bằng lời của chị ấy thì là "không ngồi cùng bàn với cậu thì chán chết".
Tôi rất cảm kích chị ấy từ đầu đến cuối đều không hỏi tôi nguyên nhân vì sao, không giống như giáo viên chủ nhiệm của lớp chúng tôi, thậm chí còn gọi điện thoại cho phụ huynh của tôi nữa.
Giang Hoài Sinh không thèm quan tâm tôi đâu, mấy năm nay ông ấy ăn nên làm ra, hai năm gần đây đã phát triển đến mức định cư lâu dài ở nước ngoài luôn rồi.
Chắc là dì Trần vì cái vết xe đổ là tôi đây nên ngày nào cũng gọi điện thoại cho ông ấy, còn thường xuyên bay sang đó để kiểm tra đột xuất ông.
Hơn nữa tất cả những thông tin về phụ huynh tôi đều điền dì Từ.
Thật ra bình thường dì ấy rất chừng mực và dịu dàng, chưa bao giờ nói gì quá đáng trước mặt tôi cả. Thỉnh thoảng có những lúc không thể không trao đổi với nhau thì tôi sẽ gọi dì ấy. TruyenLau
Tôi men theo con đường quen thuộc về nhà Giang Hoài Sinh, chẳng bao lâu thì những hạt mưa tí tách rơi xuống, mặt trời vẫn còn đang treo lơ lửng trên cao, là cơn mưa hè.
Tôi luôn khó khăn trong việc phân biệt bốn mùa ở Hải Thành bằng nhiệt độ, thế là mưa li ti là mùa hè, sấm sét mãi là mùa đông, hoa diên vĩ trong vườn nở rộ là mùa xuân, tàn hết thì mùa thu đã đến.
Ngay ngã rẽ là một cửa hàng đồ ngọt, tủ trưng bày rộng rãi sáng sủa, một hình bóng quen thuộc đứng trước tủ trưng bày nhìn thấy tôi liền gọi: Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Vãn Vãn..."
Tôi bước nhanh sang đó, Giang Tầm nhìn thấy tôi, đôi mắt to tròn cong lên, con bé búi tóc củ tỏi, vẫn đang mặc đồng phục tiểu học mà đã đứng cao đến ngực tôi rồi.
Nếu tôi nhớ không lầm, tôi hỏi con bé:
"Em đã dự lễ tổng kết xong rồi mà?"
"Đúng rồi, nhưng hôm nay em có hẹn với bạn về trường chụp hình cuối cấp." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi nghĩ em đứng đây là vì trời đột nhiên có mưa, cho dù rất nhỏ nhưng vẫn sẽ ướt tóc. Tôi cởi áo khoác ra che mưa cho em, mặc cho em có từ chối.
"Vãn Vãn, cảm ơn anh, cho anh cái này nè."
Em nhét chiếc bánh kem nhỏ đang cầm trên tay cho tôi, trùm áo khoác lên rồi chạy vào trong mưa, chạy được vài bước em liền quay lại, đứng dưới tôi một bậc thang ngẩng đầu nhìn nói nói nhỏ:
"Anh trai về rồi."
Tôi không biết em có còn nhớ cái đêm em vì trận cãi nhau của dì Trần và Giang Hoài Sinh mà khóc toáng lên, sau đó được Giang Phong bế lên lầu hay không.
Lúc tôi vào lớp bốn thì Giang Tầm cũng vào tiểu học, dì Trần căn dặn em nhất định phải tránh xa tôi ra, chúng tôi luôn đi tách xa nhau mỗi lần đi xe buýt trường.
Mãi đến một ngày nọ vị trí em thường ngồi bị một cô bé lớp lớn hơn chiếm lấy, trên xe không còn chỗ nào nữa cả, em nắm quai đeo cặp đứng ở giữa lối đi luống cuống, tôi đi tới kéo em vào chỗ ngồi của tôi rồi thắt dây an toàn lại cho em.
Em đung đưa đôi chân kéo vạt áo tôi lại thấp giọng nói:
"Cảm ơn Vãn Vãn."
Sau đó ngày nào chúng tôi cũng ở trên xe buýt trường nói với nhau vài câu, em sẽ khoe với tôi hôm nay em được bông hồng nhỏ, nhưng khi vào sân rồi thì lại ăn ý tách nhau ra.
Đôi lúc em cũng sẽ đến gõ cửa phòng tôi, lén lén lút lút chia sẻ điểm tâm hoặc đồ chơi của em giống như một đặc công nhỏ.
Em luôn gọi tôi là Vãn Vãn, trong lòng tôi luôn xem em là em gái.
Giang Tầm là một cô bé lương thiện, có lẽ em biết chuyện gì đã xảy ra nhưng khi nhắc đến Giang Phong em chưa bao giờ gọi là "anh hai của em" mà là "anh hai".
Tôi nhìn theo, em chạy ra bên đường đối diện rồi chợt quay đầu lại huơ tay với tôi rồi mới đi vào trạm tàu điện ngầm.
Bảy năm của tôi trôi qua một cách mờ nhạt, nếu không nói về Giang Phong thì chắc đến đây đã ngưng được rồi.
Tôi từng ôm lấy đầu gối nấp mình sau chậu cau kiểng vào một đêm mùa đông quang đãng, trong lòng tràn ngập nỗi tuyệt vọng và một chút ý muốn trả thù mà nghĩ rằng, tôi và Giang Phong sẽ không bao giờ làm hòa được nữa rồi. Thế nhưng giữa chúng tôi chưa từng tranh cãi qua bao giờ, chỉ là đúng lúc bỏ lỡ qua mà thôi.
Hồi tôi vào trường tiểu học thì anh đã được nhập học vào trường cấp hai rồi, tôi được vào cùng trường cấp hai của anh thì anh đúng lúc bước vào trường cấp ba. Bây giờ tôi lại báo danh vào trường cấp ba anh đang học, nhưng anh vừa mới kết thúc xong kỳ thi cuối cấp.
Kể từ lúc tôi gật đầu xác nhận với Giang Hoài Sinh rằng tôi muốn học lớp ba, là giống như tôi đã đẩy ngã trước một quân bài domino vậy. Mà ý của tôi vốn dĩ chỉ là muốn được gần với anh hơn một chút thôi.
Thỉnh thoảng tôi nghĩ nếu đêm đó Giang Tầm và dì Trần không đẩy cánh cửa ấy ra mà đợi cho Giang Hoài Sinh nghĩ xong cái cớ, hoặc là trước đó nữa, tôi không mở chiếc tivi cũ trong phòng bệnh ấy của mẹ tôi lên thì sẽ không nhìn thấy Giang Hoài Sinh, mẹ tôi cũng sẽ không muốn đưa tôi đến Hải Thành, vậy thì tất cả đều sẽ khác đi.
Vốn dĩ tôi và Giang Phong đã có thể trở thành một đôi anh em thực thụ như một lẽ đương nhiên. Con người không thể cứ canh cánh mãi trong lòng những chuyện có thể sẽ xảy ra trong quá khứ, tôi nghĩ không hẳn là tôi canh cánh trong lòng, chỉ là thấy hơi tiếc nuối mà thôi.
Mưa dần trở nên dày đặc, rời khỏi vỉa hè ấy, tôi men theo dải cây xanh bên vệ đường mà đi tiếp, hàng cây ngô đồng um tùm che hết phần lớn lượng mưa cho tôi. Ánh mặt trời chen chúc qua những kẽ hở lá cây ngô đồng chiếu xuống mặt đất, tiếng mưa tí tách rơi lên tán lá ngô đồng.
Mấy năm trước, Giang Phong cũng giống như tôi lúc ấy vậy, phải đi đến bệnh viện mới được gặp mẹ mình. Chúng tôi không trở mặt thành kẻ thù mà chung sống với nhau dưới một mái nhà đã là may mắn lắm rồi.
Nhưng lòng người thì luôn tham lam, tôi theo mãi con đường mà anh từng đi qua, học cấp hai, lên cấp ba, đuổi theo anh từng bước từng bước ở tít phía sau, ngay cả chính tôi cũng không biết tôi đang làm gì. Có lẽ là ôm ấp chút một ít hi vọng thầm kín, cũng giống như khi trốn ở sau chậu cau kiểng năm ấy thôi.
Quẹt thẻ đi vào khu dân cư, tôi đi vào khu chứa rác thải ở bên phải cửa chính như một thói quen.
Khu dân cư nhà của Giang Hoài Sinh là một khu biệt thự cao cấp của Hải Thành, ngay cả rác thải cũng đã được phân loại, rác thải tái sử dụng thường chất đầy bình nhựa và thùng giấy.
Tuần nào tôi về nhà cũng đều đi nhặt một ít sau đó giấu ở phía sau chậu cau kiểng, khi trời tối rồi lại mang đi bán.
Tôi từng nhân lúc học vi tính ở phòng máy nhà trường mà tìm hiểu về chuyến bay từ Hải Thành về nhà tôi, tiền vé là 1300 tệ (~4.458.065VNĐ, 2024.2.6), tôi để dành sắp đủ rồi. Có điều đi máy bay phải có thẻ căn cước, căn cước của tôi ở chỗ của Giang Hoài Sinh.
Tôi ôm thùng giấy chứa đầy chai nhựa, vừa đi đến cổng sân liền nghe thấy có tiếng nói, rất náo nhiệt.
Vừa dừng bước chân thì nghĩ đến Giang Tầm nói câu "Anh hai về rồi."
Có lẽ đã nửa năm chưa gặp Giang Phong rồi.
Từ năm anh lên cấp hai đã bắt đầu ở ký túc xá trường, chỉ có tối thứ bảy mới gặp được ở bàn ăn, sau khi lên cấp ba thì lại càng hiếm khi về nhà, lần trước gặp nhau hình như là lúc ăn tết.
Tôi giữ chặt thùng giấy đi vào trong sân, định sẽ trực tiếp đi vòng qua hồ bơi về phòng của tôi, nhưng lại không ngờ rằng họ lại bày ra hai chiếc bàn ở bên cạnh hồ bơi, còn che loại dù che nắng mà các tiệm đồ uống lạnh hay sử dụng, trên bàn bày ra đầy đủ các loại chai nước có ga bằng thủy tinh và túi đồ ăn của McDonald.
Ai nấy cũng đều trông có vẻ rất hào hứng.
Tiếng cổng sân vang lên, tất cả mọi người đều yên tĩnh lại, quay đầu sang nhìn tôi.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy Giang Phong đang ngồi ở vị trí hơi bên trong một chút trong nhóm người ấy, tôi luôn có thể nhìn thấy anh ngay từ ánh mắt đầu tiên.
Anh mặc chiếc áo thun màu đen, tay đang cầm chai coca, thậm chí tôi còn có thể nhìn thấy được cả giọt nước trên chai thủy tinh ấy men theo đầu ngón tay anh mà nhỏ xuống.
Anh cũng nhìn về phía tôi, ánh mắt giống như có chứa cả chai thủy tinh ấy, vừa đen vừa sáng.
Anh nhìn khiến tôi quên mất phải cử động, cứ ôm lấy thùng giấy đứng ngây ngốc tại chỗ.
Nam sinh bên cạnh anh bỗng nói rằng:
"Giang Phong, đây là thằng nhóc em trai đó của cậu sao, giống cậu ghê đấy."
Tôi kinh ngạc bởi câu nói của anh ta, thậm chí còn hơi không dám tin, chuyện Giang Phong từng nhắc đến tôi là em trai của anh khiến tôi không nhấc chân đi nổi.
Tôi muốn nghe Giang Phong sẽ trả lời như thế nào nhưng anh lại không nói gì.
Bảy năm qua đúng là tôi càng lúc càng giống Giang Phong, mũi, môi chúng tôi quả thực là giống nhau như đúc, chỉ là hình như mỗi lần anh về đều cao hơn một chút, giống như cây bạch dương cao lớn trong giấc mơ của tôi.
Nam sinh bên cạnh Giang Phong bước đến, nhìn thấy tôi cầm thùng giấy liền hỏi:
"Em trai, mang nhiều lọ rỗng thế này làm gì đấy?"
Giờ tôi mới như vừa tỉnh khỏi giấc mộng đáp:
" Là rác nhặt bên đường."
Nói rồi tôi liền quay người vứt hết chúng vào thùng rác, tiếng leng keng vang lên, sau đó tôi không nhìn ai nữa mà đi thẳng về phòng mình.
Tôi ngồi vào bàn học lấy sách giáo khoa cấp ba của Giang Phong mà dì Từ mang đến ra, nhưng lại chẳng xem lọt được chữ nào.
Tiếng họ cười nói vui vẻ không ngừng vọng vào phòng tôi qua ô cửa cổ, trong đầu tôi quanh đi quẩn lại đều là câu nói của nam sinh ấy. "Đây là em trai cậu sao?"
Tôi lật đến trang bìa sách nhìn cái tên Giang Phong đã thuộc nằm lòng từng nét bút từ lâu, sau đó lấy bút ra cẩn thận viết dưới tên của anh hai chữ "anh trai" như bị ma xuôi quỷ khiến.
Có tiếng gõ cửa bỗng vang lên, tôi vội vàng đóng sách lại đi mở cửa, là nam sinh lúc nãy, anh ta vừa nhìn thấy tôi liền cất lời trước:
"Em trai."
Tôi nói tôi không phải em trai anh, tôi tên Giang Vãn.
Anh cười không để ý lời nói mất lịch sự của tôi.
"Tiểu Vãn có muốn ra ngoài chơi với bọn anh không?"
Tôi ngờ nghệch ngẩn đầu nhìn, anh ta hơi khom người xuống nhìn tôi:
"Anh chưa tự giới thiệu, anh là Lục Chu Du, Chu Du đó đó, em biết Chu Du chứ nhỉ? Trong quyển Tam Quốc ấy."
Tôi bị lời nói của anh cắt đứt luồn suy nghĩ, ngơ ngác gật đầu:
"Biết, là kẻ bị làm cho tức chết."
"Ha ha ha ha ha sao em dễ thương thế, đi nào."
Anh ta cười rộ lên định đến nắm tay tôi, tôi đang định lùi ra sau tránh đi thì anh lại nói:
"Anh trai em và bọn họ đang đợi kìa."
Niềm vui hôm nay
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.