Niềm vui hôm nay

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Niềm vui hôm nay

Chương 12: Xe máy

Dịch bởi Tồ Đảm Đang
Tôi tự nói chuyện một mình kể về một số chuyện lúc nhỏ, Giang Phong ngồi bên giường nghe tôi nói, khi nói xong tôi liền đắm chìm vào một khoảng lặng, nhưng tôi lại cảm thấy rất thoải mái rất hài lòng, rồi từ từ tựa đầu vào giường ngủ mất.
Đến khi nghe thấy tiếng xe máy thì mới thức dậy, ông ngoại về rồi.
Tôi đứng ở thềm ba nhảy ào vào lòng ông giống như hồi còn nhỏ:
"Ông ngoại! Con nhớ ông quá."
Ông gần như chẳng thay đổi tí nào cả, vẫn cao to như trước đây, ông giang rộng đôi tay ôm lấy tôi vào lòng, một tay giữ gáy tôi, tay còn lại xoa lên tóc tôi nói:
"Cao vậy rồi sao?"
Giọng phổ thông không chuẩn của ông nay lại càng bị thụt lùi.
Thấy Giang Phong đang ở phía sau tôi ông liền chào hỏi:
"Tiểu Phong đúng không con?"
Giang Phong và ông cao gần bằng nhau, anh còn hơi khom lưng xuống nữa.
"Con chào ông ngoại."
Ông vỗ lên vai anh giống như cách ứng xử với người lớn, rồi lại chìa tay ra, Giang Phong và ông có một màn bắt tay như giữa người lớn với nhau.
"Ngoan." – Ông ngoại nói.
Bữa tối tôi vẫn tiếp tục làm tay sai vặt của bà ngoại, còn ông ngoại và Giang Phong thì ngồi song song với nhau trên ghế mây ở dưới gốc cây tử đằng ngoài sân, không biết rằng họ đang nói với nhau những gì. Bỗng nhiên ông ngoại ngồi dậy đi vào nhà kho lấy ra hai cái xẻng đưa cho Giang Phong một cái, rồi đi ra góc sân bắt đầu đào đất lên.
"Đang đào bình rượu quý của ông con lên đấy, dành bao nhiêu năm rồi mà tiếc không dám mở nó ra." – Bà nhìn ra ngoài cửa sổ một cái rồi giải thích với tôi.
Từ lúc vào nhà đến giờ bà vẫn chưa hỏi tôi bất cứ chuyện gì về Hải Thành hay Giang Hoài Sinh, tôi cũng không muốn nhắc đến.
Nhưng tôi rất cố gắng muốn cho bà biết rằng mấy năm gần đây sống rất là tốt, tôi kể hết về dì Từ và Dương Tiểu Dương cho bà nghe, kể cả việc tôi có một đứa em gái rất dễ thương, và cuối cùng tôi nói với bà rằng anh trai đối xử với tôi rất tốt.
Lúc dùng bữa tối ông khăng khăng đòi uống chút rượu, ông đem bình rượu vừa đào từ dưới đất lên ra rót cho mình một ly, không phải dạng ly uống rượu nhỏ mà là một ly thủy tinh to thường dùng để uống nước ấy.
TruyenLau Tôi nói: "Nhiều quá ông ơi!"
Ông ngoại bảo hôm nay ông vui nên nhất định phải uống, rồi lại lấy ra ba cái ly nhỏ ra rót vào nó, đẩy đến trước mặt chúng tôi, mọi người đều không nói gì cả chỉ cụng ly với nhau thôi.
Tôi chưa từng uống rượu, ngay cả bia cũng chưa từng uống bao giờ, nhưng ông ngoại nói rất đúng, vui thì nên uống chút rượu, thế là tôi ngửa đầu lên đổ thẳng cả ly vào.
TruyenLau.com Ban đầu thì chỉ thấy hơi đắng, sự mát lạnh trượt qua cổ họng rót vào trong dạ dày, đến khi bên trong bỗng chốc có cảm giác như pháo hoa bùng nổ kéo theo tia lửa cháy ngùn ngụt, lục phủ ngũ tạng như đều bị nó thiêu đốt cháy bỏng.
Tôi cầm ly để trên bàn, cảm nhận cảm giác mù mịt vì bị ngọn lửa nuốt chửng.
Bà ngoại đứng dậy đi vào bếp múc canh, ông vẫn còn đang kể cho Giang Phong nghe về chuyện ông gặp sói ở vùng đất tuyết thời còn trẻ, hồi nhỏ ông kể cho tôi nghe vô số lần rồi. TruyenLau
Tôi nhìn ra được ông ngoại rất thích Giang Phong, Giang Phong cũng rất lễ phép đáp lời, đang lúc kể đến đoạn ông bị hai con sói bao vây thì Giang Phong phát hiện ra trạng thái lạ của tôi, thật ra ngoài chóng mặt ra tôi không có cảm giác gì đặc biệt khác cả, có thể là đỏ mặt thôi.
Anh nắm lấy cổ tay tôi, lấy ly ra khỏi tay tôi.
"Không sao, em không sao đâu." – Tôi nói.
Nhưng ông ngoại lại bật cười ha hả, rồi lại nói với Giang Phong hồi nhỏ có lần tôi tưởng rượu nho là nước trái cây nên đã uống nó, kết quả là tôi say bí tỉ suốt đêm, ôm lấy chân ông không chịu thả tay ra.
Ông không kể tôi không biết hồi nhỏ tôi còn uống rượu luôn đấy, nhưng tôi thấy mình bây giờ đúng là không say thật, chỉ là hơi phản ứng chậm một chút thôi.
Bà bưng canh ra, thấy tôi ngã trái ngã phải bà liền múc cho tôi một bát canh cá đầy:
"Con còn nhỏ sao uống nhiều vậy hả?" – Nói rồi, bà liếc ông tôi một cái.
"Con vui mà bà."
Tắm rửa xong tôi vẫn chóng mặt, tôi mở cửa sổ phòng ra to nhất có thể, ngồi ở mép giường thả chân không xuống đất nhìn ra cửa sổ, gió đêm mát mẻ đánh tan đi khí nóng trên mặt tôi.
Không biết đã ngồi bao lâu, sau lưng tôi có tiếng mở cửa.
Thân hình của Giang Phong phản chiếu lại trên cửa sổ, tôi gọi anh:
"Anh hai, anh ngồi đây đi."
Anh ngẩng đầu lên nhìn vào mắt tôi thông cả mặt kính cửa sổ, sau đó đi đến ngồi ở mép giường bên cạnh tôi.
"Sau đó mẹ của ông ngoại đến, hai con sói ấy chỉ là một con sói mẹ và một con sói con mà thôi, thấy mẹ của ông đến ôm ông vào lòng nó liền bỏ đi mất." – Tôi bổ sung thêm phần kết của câu chuyện mà ông ngoại chưa kể xong cho anh nghe.
Tôi không thể nhìn rõ được biểu cảm của anh qua tấm kính ấy, tôi quay đầu lại nhìn góc nghiêng gương mặt anh, dưới mái tóc chưa khô hẳn, nhìn từ lông mày đến sống mũi rồi lại đến đôi môi, sau đó là xương hàm đến xương quai xanh, đường nét lên xuống thật rõ ràng mà lại tinh tế.
Anh lại mặc chiếc áo ba lỗ đen ấy, cổ áo thấp hơn xương quai xanh, những đường nét cùng dừng lại ở đó.
"Tối hôm trước chúng ta vẫn như người lạ." – Tôi nói.
"Thần kỳ thật, anh có thật là anh trai em không? Anh là Giang Phong ư?"
Có lẽ là câu hỏi của tôi quá ngu ngốc, Giang Phong cười một tiếng, các đường nét ấy cũng trở nên sinh động theo, tôi nghe anh nói:
"Chứ sao?"
"Em rất sợ khi tỉnh lại mình vẫn còn ở nhà của Giang Hoài Sinh."
"Không muốn về nữa sao?" – Giang Phong vẫn còn đang nhìn cửa sổ, không để ý đến ánh mắt của tôi, hoặc có thể nói là không ngăn cản tôi tiếp tục nhìn anh.
Tôi vẫn chưa hiểu ý của anh, tôi không biết suy nghĩ là gì nữa rồi, chỉ có thể nói theo bản năng:
"Em không muốn xa anh."
Ánh mắt trong khoảnh khắc này của tôi đã bị rượu chiếm đóng và thiêu đốt, đến khi tôi nghe được giọng nói của mình rồi từ từ ý thức được bản thân đang nói gì đã không còn kịp nữa rồi.
Dù sao anh cũng phải về thôi.
Im lặng thật lâu sau, tôi sửa lại:
"Ý em nói là mấy ngày này anh có muốn đi đâu chơi không? Em có thể chở anh đi bằng xe máy."
Lúc thức dậy tôi có nghe thấy tiếng cổng sân, tôi sực nhớ hôm qua bà có nói sáng nay sẽ đi chợ cùng ông.
Tối qua trước khi ngủ tôi hơi lo lắng Giang Phong không chịu ngủ với tôi, thậm chí tôi đã chuẩn bị cho việc ra ngoài phòng khách ngủ, vậy mà khi nói xong câu cuối cùng tôi lại ngủ trước mất rồi.
Bây giờ Giang Phong đang nằm thẳng người ở ngay bên cạnh tôi, chúng tôi đang đắp cùng một chiếc chăn bông.
Đồng hồ trên bàn hiển thị còn chưa đến sáu giờ, tối qua rõ ràng đã say đến mụ mị đầu óc, vậy mà giờ đây những nét gương mặt nghiêng kia được đôi mắt tôi phác họa tối qua lại lần nữa xuất hiện rõ ràng ngay trước mắt, đang bao trùm lên dáng vẻ lúc ngủ của anh.
Tôi nghĩ, anh hai đúng là đẹp thật đấy.
Tôi rút tay ra khỏi chăn định chống tay định ngồi dậy, tôi hít thở rất chậm rãi vì sợ đánh thức anh, vừa nhúc nhích thì mu bàn tay chạm phải cái gì đó lành lạnh.
Là tay của Giang Phong.
Tôi ngừng cử động, chống khuỷu tay lên giường và áp mu bàn tay của mình lên mu bàn tay anh một lúc, mãi đến khi khuỷu tay tôi đau nhức rồi mới rón rén bước xuống giường.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong tôi đi một vòng vào nhà bếp, giở thau quả đào lên thì thấy quả nhiên ở phía dưới có một chùm chìa khóa.
Nhiều năm như vậy rồi mà nơi cất chìa khóa của ông ngoại vẫn không thay đổi, tôi không cần phải đứng lên ghế mới lấy được nữa rồi.
Tôi móc khoen chìa khóa vào ngón tay rồi xoay nó vòng vòng, đứng hít sâu vài hơi rồi đi đẩy xe ra ngoài, vừa đẩy ra khỏi nhà xe thì Giang Phong đã ra ngoài, tóc mái trước trán anh vẫn còn đọng lại vài giọt nước.
Ngẩng đầu lên tôi liền bắt gặp ánh mắt của anh, trước khi anh cất lời tôi nói thật trước:
"Em muốn đi thăm mẹ em."
Bàn tay đang vuốt tóc của anh khựng lại một chút.
Cho dù tôi đã cao lên rồi nhưng chiếc motor này đối với tôi vẫn hơi nặng, lúc mất tập trung tôi không giữ được thăng bằng mà ngã xuống, Giang Phong bước đến đỡ lấy xe giúp tôi.
"Em biết chạy không?" – Anh hỏi tôi.
"Chắc là ...được ạ."
Giang Phong không nói gì.
Anh đỡ lấy xe rồi leo lên, sau đó hất cằm về phía cổng nói:
"Đi mở cổng đi."
Tôi chạy đi mở cổng, Giang Phong vặn nhẹ tay ga chạy xe ra ngoài, tôi đi ngay theo sau đóng cổng lại rồi vịn tay lên vai anh, leo lên ngồi phía sau.
Anh thay một chiếc áo thun trắng, tôi nhìn bờ vai rộng ấy mà không biết có nên vịn vào hay không.
Trong lúc do dự, Giang Phong quay mặt lại nói với tôi:
"Vịn vào đi."
Sau đó anh vặn tay lái, tiếng motor vang lên, lao vút đi.
Quán tính cực lớn khiến tôi phải đỡ lấy eo anh theo phản xạ tự nhiên, khi xe chạy đã ổn định lại tôi mới buông tay ra mà nắm lấy vạt áo anh.
Giang Phong chạy rất nhanh và ổn định, chớ mắt đã ra khỏi khu dân cư, tiến vào đường dành cho xe chạy.
Đoạn đường này rất dài, xe cộ qua lại rất ít, mùi sương sớm và những hàng bạch dương cao chót vót lướt qua hai chúng tôi.
Gió thổi phồng chiếc áo thun trắng anh bay lên phần phật, đuôi tóc cũng bị thổi ra phía sau, có điều tóc anh là tóc ngắn, không giống như của mẹ tôi, cứ bay tới tấp vào mặt tôi mãi nên sau đó tôi liền ôm eo mẹ bằng một tay, tay còn lại thì nắm lấy đuôi tóc của mẹ không cho nó bị gió thổi bay rối loạn nữa.
Lúc trước khi mẹ tôi nằm viện thường xuyên bà thường ra lệnh cho tôi đi tìm chiếc chìa khóa xe mà ông cất giấu, sau đó nhân lúc ông bà không có nhà liền chở tôi đi đến cái hồ ở tận cuối con đường.
Mùa hè, hai bên con đường này còn có loại có dại mang tên cỏ Mã Lan (cúc hài nhi), mẹ thường hái một nắm hoa rồi thắt lại thành một chiếc vòng đeo lên đầu, đẹp vô cùng.
"Anh hai..."
Tôi gọi Giang Phong chắc vì gió quá lớn mà anh không nghe thấy được.
Tôi đành phải vươn tay ấn lên bụng anh để thử gọi anh lần nữa, cơ bụng ở dưới tay tôi lập tức căng lên, hơi cưng cứng, Giang Phong thắng xe lại.
Tôi vội vàng buông tay ra chỉ tay về phía dải cúc dại ven đường.
"Anh đợi em một chút được không ạ, em muốn hái một ít hoa."
Cầm một nắm hoa trên tay, tôi lại leo lên xe và chỉ về phía chiếc hồ xanh phía trước nói sắp đến nơi rồi.
Hình như chỉ trong tích tắc thôi chiếc hồ ấy đã xuất hiện trước mắt tôi, vẫn là một màu xanh biếc óng ánh như vậy, gió thổi nhẹ mặt hồ liền như nổi lên các nếp nhăn, từng gợn sóng đua nhau tỏa sáng lấp lánh.
Giang Phong ngừng xe lại xuống xe, rất rõ ràng, anh đã nhìn thấy tấm bia mộ ở bờ hồ ấy.
Hi, lâu quá không gặp mọi người, mọi người đừng chờ mình nha. ^^

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu