Dịch bởi Tồ Đảm Đang
"Anh trai em và bọn họ đang đợi kìa."
Từ nhỏ tôi đã biết "đánh rắn phải đánh bảy tấc" ( điểm yếu chí mạng của rắn ), ba chữ "anh trai em" này có lẽ là điểm yếu chí mạng của tôi rồi.
Nhân lúc tôi ngẩn người Lục Chu Du bèn kéo tôi ra chỗ bàn của bọn họ, còn để tôi ngồi bên cạnh Giang Phong.
Đã rất lâu rồi tôi không được ngồi gần anh như thế này, cho dù là ngồi cùng một bàn cũng chỉ là ngồi hai bên của bàn ăn thôi.
Trong sân có mười mấy người ngồi ba bàn, mỗi người ai nấy cũng đều mang nét mặt thư giãn thoải mái sau kỳ thi cuôi cấp.
Lục Chu Du vỗ tay ra hiệu mọi người nhìn anh ta, sau đó lấy ra một bộ bài poker, gỡ hộp lấy bài ra chia thành hai xấp trộn bài lên.
Động tác của anh ra vô cùng thành thạo, đặt bộ bài đã được xào xong đặt trên bàn sau đó hỏi tôi:
"Tiểu Vãn, biết chơi trò nói thật hay mạo hiểm không?"
Tôi gật đầu.
Trò chơi này rất đơn giản, chỉ cần rút bài là được.
Đến khi có một cô gái rút phải lá bài nhỏ nhất, bị đám đông hùa lên bắt phải uống rượu giao bôi với Giang Phong thì tôi mới ý thức ra được có lẽ trò chơi này chỉ là một cái cớ.
Khi cô gái có tên Hồ Điệp ấy đỏ mặt đi đến gần Giang Phong, mọi người đều ngầm hiểu ý mà "ồ" lên.
Hồ Điệp vuốt tóc, đỏ mắt nhìn Giang Phong nâng ly lên:
"Giang Phong, ..."
Trong lúc xung quanh là tiếng huýt sáo reo hò đập bàn, Giang Phong cầm chai coca đã uống được một nửa lúc nãy lên lắc đầu:
"Các cậu thật là." TruyenLau
Nói xong liền vòng tay qua cánh tay của Hồ Điệp, tạo dáng một cách thờ ơ thậm chí còn chẳng chạm vào tay áo của chị ấy, nâng chai lên bên môi nói:
"Uống đi."
Anh đang mặc một chiếc áo thun ngắn, cánh tay có một tầng cơ mỏng, trông rất khỏe khoắn mỗi khi có động tác di chuyển. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiếng reo hò còn to hơn lúc nãy, xen lẫn thêm vài tiếng hét vang.
Tôi quay đầu đi hướng khác, nhưng lại vô tình nhìn thấy biểu cảm khác biệt với người khác của Lục Chu Du, anh ta hơi mất tập trung.
Anh ta thích chị Hồ Điệp, tôi đoán vậy, nên trông mới buồn bã đến thế, bởi vì nếu là người thì ai nhìn cũng biết được chị Hồ Điệp thích Giang Phong. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sau hai vòng Lục Chu Du cũng rút trúng lá bài nhỏ nhất, anh ta khôi phục lại sức sống, cao giọng xin hạ thủ lưu tình mà chọn "nói thật". Cô gái rút được bài tây hỏi anh có thích cô gái nào không.
"Không có." – Lục Chu Du cười híp mắt nói.
Nhớ lại biểu cảm của anh ta lúc nãy tim tôi như ngừng lại một nhịp, nhìn anh ta chằm chằm quên cả quay đi, Lục Chu Du quay đầu lại nhìn tôi nháy mắt một cái.
Từ lúc bắt đầu chơi trò chơi ấy tới bây giờ tôi luôn rút phải những lá bài không lớn không nhỏ, nếu không phải là hiếm khi được ngồi cạnh Giang Phong thì chắc tôi đã về phòng tiếp tục đọc sách rồi.
Nhưng không ngờ rằng tới ván này lật ra lá bài trên tay tôi là lá át cơ. Tôi nhìn chằm chằm trái tim màu đỏ trên lá bài, trong lòng như có dự cảm mà nhìn sang bài của Giang Phong.
Quả nhiên, anh rút ra một trong xấp bài trên bài, là lá Joker đỏ.
Tôi không biết mình có cảm giác gì nữa, thấp thỏm mong chờ nhiều hơn cả sự căng thẳng.
Anh đặt tấm Joker ấy xuống bàn, gõ ngón trỏ lên mặt lá bài, cúi đầu nghĩ một lúc rồi lại ngẩng đầu lên nói:
"Tạm thời chưa nghĩ đến, hay là cứ để đó đợi tôi suy nghĩ đã."
Ngay lập tức có người nói:
"Không nỡ phạt em trai cậu à, không được thiên vị đâu nhé."
Giang Phong không để ý gì nhếch miệng lên, nhét lá bài lại vào trong xấp bài.
"Không phải."
Không biết qua bao lâu sau, mãi đến khi mọi người đều đang đổ xô đến bên bờ thành hồ bơi tôi mới nhận ra mình vẫn đang ngồi ngẩn người tại chỗ.
Giang Phong cũng đang ngồi, anh quay đầu về phía tôi, vai chạm vào cánh tay tôi đang gác trên bàn, ấm ấm.
Tôi tưởng rằng anh muốn đứng dậy nên vội vàng tránh ra một chút.
Nhưng anh lại giữ lấy cằm tôi và áp đến gần:
"Để anh xem mắt của em xem."
Niềm vui hôm nay
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.