Niềm vui hôm nay

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Niềm vui hôm nay

Chương 18: Mèo con

Dịch bởi Tồ Đảm Đang
Thường khi dì Từ nấu xong sữa đậu nành thì cũng đến khoảng 7 giờ rưỡi, Giang Phong sẽ xuống dưới lầu trước lúc này.
Hôm nay đậu vẫn còn đang trong nồi nấu mà anh đã xuất hiện ở bếp, trông có vẻ như sắp ra ngoài rồi.
Giọt nước vẫn còn đọng lại ở mái tóc trước trán, anh đeo ba lô một bên vai, bên trong chứa đầy sách chứ không còn kiểu nhẹ nhàng thoải mái nữa.
Khi anh đi vào nhà bếp tôi đang giúp dì Từ nướng sandwich, nhưng tôi luôn luôn có thể phát hiện ra anh ngay, có điều ngày xưa tôi hay cố ý lẩn tránh còn bây giờ thì không cần nữa rồi.
"Anh hai, chào buổi sáng."
Dì Từ nghe thấy vậy liền quay sang nhìn tôi, tôi cũng nhìn dì rồi lại cười.
Đây là lần đầu tiên tôi gọi anh trong căn nhà này.
"Chào buổi sáng." – Anh đáp lại sau đó nói với dì Từ hôm nay phải ra ngoài sớm nên không ăn sáng, buổi tối mới về.
"Không ăn sáng sao mà được?" – Dì Từ vội vàng lau tay lên tạp dề.
Tiếng máy nướng sandwich "ting" một tiếng, tôi vội vàng lấy ra đặt lên đĩa đưa cho anh.
"Anh hai ăn bánh mì đi ạ."
Giang Phong cầm mẩu bánh mì lên, tay còn lại giơ lên đặt lên đầu tôi, như đang tỏ ý cảm ơn, sau đó đi ra ngoài.
Tôi muốn hỏi anh rằng anh đi đâu, nhưng tôi lại sợ hỏi quá nhiều anh sẽ thấy phiền, bình thường ở nhà ngay cả dì Trần cũng không quản thúc anh mà. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi cầm mẩu bánh mì còn lại trong đĩa lên ngậm trong miệng, dựa vào cửa bếp nhìn Giang Phong rời đi, rồi lại chạy ra cửa sổ bếp nhìn bóng lưng anh biến mất sau một ngả rẽ ở trong sân rồi mới thôi, sau đó đi tráng sạch chiếc đĩa lạnh băng trên tay.
Sau khi dì Từ rời đi thì điện thoại trong phòng khách vang lên, tôi vừa ấn nghe máy thì giọng nói trong trẻo của Dương Tiểu Dương vọng đến:
"Giang Vãn, cậu đi đâu thế hả? Tôi gọi cho nhà câu không biết bao nhiêu cuộc rồi đấy biết không hả?!" TruyenLau
"Đi chơi vài ngày." – Tôi hơi áy náy nói.
"Không sao, hôm nay cậu ra đây được chưa? Thư thông báo nhập học ra rồi đó! Tôi lãnh giúp cậu rồi, hai chúng ta cùng lớp đấy!"
Câu nào của Dương Tiểu Dương cũng như đang mang theo dấu chấm thang vậy, cách chiếc điện thoại mà tôi còn tưởng tượng được cả biểu cảm của cô ấy luôn. Website TruyenLau.com
Tôi nói hôm nay tôi phải đi thú y để tiêm ngừa cho mèo.
"Cái gì?! Cậu nuôi mèo rồi hả?" – Dương Tiểu Dương kinh ngạc hô lên.
"Tính là vậy đi."
"Ôi trời ạ, Giang Vãn! Cậu nuôi mèo luôn đấy hả?"
Tôi cứ tưởng cô ấy kinh ngạc vì mèo, nhưng không ngờ lại là vì tôi nuôi mèo.
"Tôi không nuôi được sao?"
"Không phải không phải, chỉ là tôi không tưởng tượng được dáng vẻ cậu nuôi mèo là thế nào ấy. Cậu biết dẫn mèo đi bằng cách nào không?" – Dương Tiểu Dương cười xong rồi hỏi ngược lại tôi.
"Bỏ vào ba lô."
"Tôi không tin cậu nuôi được mèo nữa rồi đó." – Dương Tiểu Dương nói.
"Có một thứ được gọi là ba lô mèo, chuyên dùng để chứa mèo đấy cậu biết không?"
Chưa đợi tôi trả lời thì cô ấy lại nói tiếp:
"Không thôi tôi đi cùng cậu đi, nhà tôi có."
Một tiếng sau tôi cầm thẻ ra vào đi ra cổng khu dân cư thì đúng lúc nhìn thấy cô ấy đang đeo ba lô đang chuẩn bị qua đường.
Hôm nay Dương Tiểu Dương mặc một chiếc đầm màu trắng, hai búi tóc sừng dê nay đã được buông xuống để ở hai vai, nó vẫn tung bay theo từng nhịp bước của cô nàng.
"Hi, Giang Vãn!" – Chưa đến gần là đã nghe giọng cô nàng trước rồi.
"Hi." – Tôi mở cổng ra đợi cô nàng đến.
Mèo đang ăn cơm trong sân, dì Từ nói thức ăn cho mèo đó không phải của dì cho, tôi nghĩ có thể là hàng xóm gần đó thấy nó đáng thương nên đã để ở đây.
"Đây là mèo của cậu hả?" – Dương Tiểu Dương bước vội sang cúi người sờ lên đầu nó.
"Ừm."
Sau khi vào phòng khách tôi rót cho cô ấy một ly nước cam.
"Nghỉ ngơi xíu đi."
"Không sao." – Cô ấy luôn thích mỉm cười bảo không sao.
"Mình đi tiêm ngừa trước đi! Ngày nghỉ chắc đông người lắm đó."
"Được." – Tôi đưa chiếc túi đã chuẩn bị xong cho cô ấy.
"Cho cậu đấy." – Dương Tiểu Dương lại kinh ngạc hô lên một tiếng.
"Giang Vãn, cậu làm sao thế, cậu vẫn là cậu đúng không?"
"Hm?"
"Hết nuôi mèo rồi lại tặng quà, cậu hạ phàm rồi hả?" – Cô nàng khen ngợi nói.
Tôi không hiểu ý cô ấy lắm.
Cậu có biết con gái lớp mình đều nói sau lưng rằng cậu không luôn không mặc kệ sự đời không? Lúc nào cũng lạnh như băng." – Vừa nói Dương Tiểu Dương vừa mở túi ra xem, lại hô lên.
"Cả túi đều là chocolate này, tặng hết cho tôi luôn sao?"
Nói xong liền túm miệng túi lại ôm trước trược:
"May mà tốt nghiệp rồi đó, chứ nếu không cậu trở nên thế thương thế này không bị bọn con gái lớp mình bóc sạch mới lạ đó."
Cô nàng trước giờ nói chuyện rất khoa trương, tôi chẳng để ý, ẵm mèo đi ra ngoài cùng cô ấy.
Trong lúc điền thông tin đăng ký bác sĩ hỏi tôi mèo tên gì.
"Không có tên. Cứ viết là "mèo" đi ạ." – Tôi nói.
Ở thú y người và thú đều rất nhiều, hai người chúng tôi cầm túi lớn túi nhỏ các loại đồ dùng dành cho mèo đi ra khỏi đó thì cũng đã là buổi chiều.
Vừa nãy Dương Tiểu Dương ôm mèo nên chân váy chạm đất, chiếc váy màu trắng đã bị bẩn đi một mảng to.
"Không sao." – Cô ấy lại cười.
"Tôi tiễn cậu về trước nhé, nhiều đồ thế này cậu cầm không xuể đâu."
Tôi nói không cần nhưng cô ấy đã trực tiếp gọi taxi rồi.
"Tuần nào cậu cũng phải đưa tôi về nhà kìa."
Cô ấy lên xe ngồi trước và để cửa đợi tôi lên xe.
Sắp xếp cho mèo xong xuôi chúng tôi mỗi người ăn một hộp mì ăn liền.
"Cậu biết đàn đàn dương cầm nữa sao?" – Sợi mì trên miệng còn chưa cắn đứt, cô ấy vừa ăn vừa hỏi tôi.
Giữa nhà ăn và phòng khách có đặt một chiếc đàn dương cầm, nó luôn nằm ở đó, tôi đã quen đến nỗi gần như có lúc hoàn toàn phớt lờ nó luôn rồi.
"Không biết, cái đó của anh trai tôi."
"Khụ...khụ..." – Dương Tiểu Dương nghe thấy liền sặc một cái, tôi đi đến tủ lạnh rót ly nước cam rồi đưa cô ấy.
"Cậu có anh trai sao?" – Nuốt mì xuống, cô nàng hỏi tôi.
Tôi gật đầu.
"Anh ruột sao?"
"Ừm."
"Oh..." – Mặc dù bình thường cô nàng hay nói nhiều, nhưng chưa bao giờ hỏi đến việc riêng của tôi.
Tôi không cố ý giấu cô nàng, chỉ là trước đây Giang Phong là người mà tôi không thể gọi là "anh trai".
Có thể thấy được cô ấy khá hiếu kỳ về Giang Phong, thường hay quay đầu nhìn sang chiếc đàn dương cầm ấy.
"Tối anh ấy về, cậu có muốn ở lại ăn tối không?" – Tôi hỏi.
"Hả, nhưng tôi đã hứa tối nay đi trông cửa hàng giúp chị rồi, tiếc quá, lần sau nha."
Ăn mì xong Dương Tiểu Dương nói với tôi một loạt chuyện cần phải chú ý khi nuôi mèo, sau đó lại uống thêm một ly nước cam rồi ôm túi kẹo chocolate mà tôi tặng tung tăng đi về nhà.
Lúc ở thú y họ đã tắm cho mèo rồi, tôi thử bắt mèo vào phòng rồi đặt nó xuống đất, nó cào tấm thảm xong lăn vài vòng rồi nằm luôn không nhúc nhích nữa, tôi lấy quyển sách giáo khoa trung học phổ thông của Giang Phong ra rồi nằm cạnh nó bắt đầu xem bài trước.
Sách của Giang Phong cuốn nào cũng đều sạch sẽ, hơn nữa ngay cả ghi chú cũng rất đầy đủ, chữ anh viết tôi có thể học thuộc không sót một chữ nào, nên vấn đề rốt cuộc là tôi thích học hay là thích học bằng sách của Giang Phong là vấn đề không có lời giải trong suốt nhiều năm qua.
Mèo nằm một lúc rồi đến liếm ngón tay tôi, sau đó ngậm trong miệng luôn, tôi thửu rút ra nhưng bị nó cắn nhẹ một cái.
"Ngon không?" – Tôi bất giác hỏi nó.
"Meow~"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu