Niềm vui hôm nay

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Niềm vui hôm nay

Chương 17: Lúm đồng tiền

Dịch bởi Tồ Đảm Đang
Khi ra khỏi sân bay trời đã tối hẳn, may mà bên ngoài khu nhà ở của Giang Hoài Sinh vẫn còn cửa hàng McDonald mở cửa 24/24, nhân viên là một người phụ nữ trung niên, vừa nhận order vừa cười hỏi:
"Tối ra ngoài ăn đêm đấy à?"
Toàn thân chúng tôi mang theo cái ẩm ướt mà ngọn gió của Hải Thành mang lại, không hề nhìn ra được năm tiếng trước chúng tôi còn đang ở nửa kia của đại lục.
Có thể vì để tiện cho việc vệ sinh nên ghế ngồi của những bàn khác trong cửa hàng đều được úp ngược lại trên bàn ăn, chỉ còn lại hàng ghế tròn ở cạnh cửa sổ là ngồi được.
Tôi và Giang Phong ngồi đối diện nhau vị trí đó, cách nhau một chiếc bàn ăn nhỏ, vì ba lô quá nặng nên tôi dứt khoát để luôn xuống đất, Giang Phong cũng chuẩn bị để dưới đất thì tôi đã nhanh tay lẹ mắt đưa tay về phía anh.
"Anh, đưa em đi." – Tôi đặt ba lô của anh lên trên ba lô của tôi.
Tôi cũng không biết tại sao lại làm như vậy, tôi chỉ chợt nhớ hết hồi học cấp hai trường chúng tôi tổ chức du xuân, tôi, Dương Tiểu Dương và hai người ngồi bàn trước cùng một nhóm.
Cô gái mặc một chiếc váy tutu màu trắng bên trong chiếc áo đồng phục trường, lúc ngồi trên bãi cỏ cắm trại thường hay sợ vụn cỏ sẽ dính lên váy, cậu bạn bàn trước liền cởi áo khoác của mình ra trải xuống bảo cô ấy ngồi lên.
Làm xong việc ấy tôi liền nhớ lại Giang Phong cũng từng tham gia du xuân của trường trung học này tổ chức, chắc anh cũng từng gặp qua việc này rồi nhỉ, dù sao thì ở độ tuổi mới lớn này con trai hay con gái gì cũng gần như nhau.
Nhưng tôi tạm thời, hoặc có thể nói là không hề có dự định sẽ cho anh biết việc tôi thích anh.
Cho dù tôi cảm thấy việc anh là anh trai tôi và việc tôi thích anh không có gì mâu thuẫn cả, nhưng mà để hai chuyện này ở trước mặt người khác bao gồm cả Giang Phong thì nó lại là chuyện kinh hãi thế tục quá.
Tôi chỉ cần tiếp tục "sở hữu" người anh trai này là đủ rồi, thích anh chỉ là chuyện của một mình tôi thôi.
Thế nên tôi đã vội bồi thêm một câu rất là "giấu đầu lòi đuôi":
"Để dì Từ đỡ giặt thêm một cái ba lô nữa ạ."
Giang Phong không nói gì cả, chỉ đứng dậy đi đến quầy lấy thức ăn mà chúng tôi đã gọi đến.
Đến gần nửa đêm, trong cửa hàng chỉ mở một nửa số đèn, không sáng như ban ngày, bên ngoài cửa sổ là con phố tĩnh mịch, thỉnh thoảng có vài người đi đường ngoái đầu lại nhìn chúng tôi rồi lập tức quay đầu bước đi.
Loa phát nhạc vẫn vô tư lặp đi lặp lại một bài hát tiếng Anh nhẹ nhàng: TruyenLau
When I was small and Christmas trees were tall, we used to love while others used to play.
Dont ask me why but time has passed us by, some one else moved in from far away. (Bài hát: First of may – Bee Gees)
Nguồn copy từ TruyenLau.com Giai điệu ngân nga, lời bài hát đẹp như một giấc mộng, lấp đầy khoảng trống tĩnh mịch giữa chúng tôi.
Tôi nhìn Giang Phong, anh đang cúi đầu chấm tương cà, đường nét sắc sảo gương mặt của anh được tôn lên bởi ánh sáng, như đoản đao đã xuất vỏ, nhưng bóng đôi hàng mi để lại trên gương mặt anh lại toát lên nét mềm mại.
"Anh hai, anh có má lúm đồng tiền." – Tôi nói.
Thật ra ở góc độ này căn bản là không nhìn rõ được gương mặt anh, xung quanh chỉ có bóng đèn trên trần nhà đang sáng, nửa dưới gương mặt anh hơi khuất sáng, có điều là tôi đã biết bên phải khóe miệng anh có một lúm đồng tiền nhỏ mỗi khi cười lên từ lâu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Giang Phong nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên nhìn tôi, tôi lập tức mỉm cười đáp lại với anh, ánh mắt anh di chuyển sang khóe miệng tôi.
Mở cổng bước vào nhà, ngoài những con mối dưới cứ lao đầu vào bóng đèn đường ra thì mọi thứ xung quanh đều im phăng phắc, tôi thở dài một tiếng.
Nhưng mà bất luận là có người ngoài hay không, cái có thể nói lúc này chỉ có "ngủ ngon" và "tạm biệt".
Ngay lúc này thì chú mèo nhỏ liền nhảy ra, trùng hợp đến mức tôi hoài nghi tất cả mọi thứ liệu có phải là sự thật hay không.
Nó đến cọ vào người tôi không một chút tiếng động giống như ngày đầu tiên tôi gặp nó vậy, ở dưới mắt cá chân truyền đến một sự mịn màng.
Tôi ngồi xổm xuống vuốt ve nó, người nó đã to hơn trước:
"Sao béo lên nhiều thế này, ai cho em ăn đó?"
Như thể nghe hiểu lấy lời của tôi vậy, nó kêu meo meo rồi ngoắc đuôi đi thẳng về phía góc tường của cánh cổng, đi theo mới phát hiện được ở đó có đặt một chén ăn cho mèo, bên trong vẫn còn đồ ăn còn dư.
"Anh hai, anh nhìn xem, đây là con mèo ngày hôm đó đấy ạ." – Tôi ngẩng đầu lên nhìn Giang Phong, thử tìm cách để có thể được ở cùng anh lâu hơn một chút.
"Không biết dì Từ có đến cho nó ăn không?"
"Ừm." – Giang Phong bước đến đứng bên cạnh tôi cúi đầu nhìn mèo.
"Em nuôi nó được không anh? Nuôi trong phòng em thôi, không cho nó đi sang nơi khác đâu."
Dì Trần phản đối nuôi tất cả các loại thú cưng trong nhà, có lần Giang Tầm lén mua hai con vịt con ở cổng công viên giấu trong hộp mang về nhà, kết quả là lúc nhá nhem tối bị ném vào trong hồ bơi.
Sau đó dì Từ liền vớt chúng lên đem cho đứa nhỏ khác trong cùng khu dân cư.
Giang Phong không nói gì, tôi tưởng anh không đồng ý nên định cố thuyết phục thêm.
"Hoặc là chỉ nuôi trong sân thôi, em sẽ cho nó ăn mỗi ngày."
"Phải đi tiêm ngừa."
"Tiêm ngừa gì ạ?" – Tôi hỏi.
"Tiêm cho mèo."
Nghĩa là đồng ý cho tôi nuôi, tôi vội vàng nói:
"Cảm ơn anh."
"Đi ngủ sớm đi." – Anh đơn phương kết thúc cuộc hội thoại này, nói xong anh liền quay người đi lên lầu.
"Anh..."
Tôi đứt phắt dậy, chưa nói gì thì đã thấy choáng váng xây xẩm mặt mày, chân tôi liền mất tự chủ mà chao đảo, Giang Phong nghe thấy liền quay người đỡ lấy cánh tay tôi lại.
Anh đỡ tôi đứng vững xong liền buông tay ra, nhân lúc trước khi anh quay người đi tiếp tôi liền nắm lấy vạt áo anh lại bồi vào thêm lời vẫn chưa nói xong lúc nãy.
"Anh, anh đi tiêm ngừa với em được không?"
"Anh không rảnh." – Anh nói.
Cho dù đã chuẩn bị cho việc bị từ chối mà tôi vẫn không nhịn được sự thất vọng, quả nhiên vừa quay lại Hải Thành thì giữa chúng tôi lại trở nên xa cách hơn.
"À...dạ." – Tôi buông tay, vạt áo của anh đã bị tôi vò nhăn một góc nhỏ.
"Anh ngủ ngon."
Ấn nút mở đèn, tất cả vẫn y như lúc tôi rời đi, trên bàn có đặt một bức thư từ biệt tôi viết cho dì Từ.
Tôi nhét nó lại vào trong kệ sách, sau đó lấy sách giáo khoa trong ba lô ra đặt lại trên bàn học.
Lật quyển sách ra, tôi nhìn hai chữ "anh hai" được viết bằng bút chì bên cạnh tên của Giang Phong trên bìa trong của sách, nét cuối cùng là vì Lục Chu Du đột nhiên gõ cửa làm cho tôi bị run tay nên kéo rất dài.
Mới qua có mười mấy ngày thôi mà hai chữ này giống như truyện cây bút thần của Mã Lương vậy, nó đã thật sự mang đến một người anh trai cho tôi.
Tôi đã sớm qua đi độ tuổi tin vào câu chuyện thần thoại rồi, nhưng chuyện này còn khó tin hơn cả thần thoại.
Chiếc đồng hồ báo thức trên bàn có lẽ đã hết pin, cũng có lẽ nó tưởng tôi sẽ không quay lại nữa nên đã nhân cơ hội mà "chết sớm".
Từ khi tôi sống ở đây thì nó đã luôn ở đó, nó là dạng đồng hồ kim nhích một cái là sẽ kêu lên một tiếng, ban đầu tôi luôn khó ngủ vì âm thanh này, nhưng bây giờ nó không kêu nữa trái lại tôi còn thấy không quen.
Tôi nằm trên giường nhìn ra bầu trời đang dần dần chuyển sáng qua ô cửa sổ, nhưng nó vẫn chưa được nhuộm bằng một màu đỏ cam xinh đẹp, mà là màu xanh nước biển trong trẻo và mờ ảo trước khi mặt trời mọc vào mùa hè.
Tôi áng chừng bây giờ vẫn chưa tới sáu giờ sáng, tôi nằm lăn qua lộn lại trên giường hai vòng rồi mới xuống giường vệ sinh cá nhân, sau đó mở cửa bước ra ngoài ngưỡng cửa ngồi. Giống như vô số lần trong quá khứ, tôi tỳ cằm lên đầu gối ngồi đợi nước trong hồ bơi được mặt trời nhuộm đỏ, rồi lại hiện lên cầu vồng nhỏ bởi khúc xạ.
Không khí ẩm ướt mát mẻ dễ chịu như được bao trùm bởi một tầng hơi nước.
Nhưng hôm nay tôi lại không ngồi lâu được.
Sự kiên trì đối với tôi là dễ như trở bàn tay, giống như Dương Tiểu Dương không thể nào hiểu được tại sao tôi có thể ngồi im bất động trong lớp học hết cả một tiết vậy, tôi cũng không hiểu được những bạn học cứ nhích tới nhích lui khác, bởi vì tôi không có chuyện gì khác để làm.
Trong lúc tôi không biết mình đã nhìn về phía cửa sổ tầng ba lần thứ mấy thì nam sinh ngồi trước mặt tôi cứ ngồi vặn vẹo như trên ghế có gai vậy, thường xuyên đụng vào bàn của tôi rồi giật mình bừng tỉnh.
Bởi vì cậu ta thích bạn nữ cùng bàn, mà tôi thì lại thích chàng trai bên ô cửa sổ tầng ba ấy.
Khó trách có người nói thích ai đó và muốn hắt xì là không thể giấu được, bởi vì chúng luôn có thể làm mũi hoặc tim bạn ngứa ngáy đứng ngồi không yên bằng bất cứ hình thức nào.
Đáng tiếc mãi đến khi mặt trời đã xé tan đường chân trời, bầu trời mây đã ráng vàng mà màn cửa của Giang Phong vẫn chưa kéo mở.
Nhưng không biết con mèo cam đó từ đâu chui ra và cọ vào mắt cá chân của tôi.
Tôi ngồi trên ngưỡng cửa sờ đầu nó, nó lè lưỡi liếm đầu ngón tay của tôi và cắn nhẹ lên ngón tay tôi một cái, không đau nhưng tôi vẫn không kìm được rụt tay lại.
Đợi đến khi chơi đã rồi nó liền nhảy xuống cầu thang chạy ra ngoài cửa, tôi đi theo ra ngoài xem trong bát của nó còn đồ ăn hay không, trong lòng còn đang định đợi dì Từ về rồi hỏi xem tiêm cho mèo ở đâu.
Đang nghĩ nghĩ thì thấy dì đang mở cổng lớn.
"Dì Từ, sao dì lại tới thế?" – Hôm tôi đi ra sân bay ấy tôi liền nhờ Giang Phong gọi điện tho dì Từ nói rằng gần đây chúng tôi không có ở nhà.
"Tối qua Tiểu Phong có gửi tin nhắn cho dì rằng hôm nay các con về." – Dì Từ cười nói.
Mèo đang cúi đầu ăn khí thế, tôi lại sờ nó một cái rồi đứng dậy đi theo dì Từ và bếp.
"Chị Tiểu Phương sinh con xong chưa dì?"
"Đúng rồi, con có em trai rồi đó." – Nhất định là dì Từ rất vui, khi nói chuyện các nếp nhăn ở mắt cong cả lên.
"Con kêu là chị Tiểu Phương thì con là cậu mới đúng chứ?"
"Con muốn làm cậu thì làm cậu đi."
Dì Từ vừa đổ đủ các loại đậu vào trong máy xay vừa cười.
"Tiểu Vãn và Tiểu Phong đi ra ngoài chơi mà còn được gặp lại ông bà ngoại nữa chắc là vui lắm đúng không?"
Máy làm sữa đậu nành bắt đầu sôi ùng ục, tôi vừa nghe vừa ngẩng đầu trong vô thức thì liền nhìn gương mặt mình được phản chiếu trên cửa kính nhà bếp.
Khóe miệng hơi nhếch lên, thấp thoáng thấy được một cái má lúm đồng tiền, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy đồng tiền của mình đấy.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu