Dịch bởi Tồ Đảm Đang
Tôi có được công việc chính thức đầu tiên trong đời của mình như thế đó, theo như lời của Lục Chu Du thì là kiểu "người làm nghệ thuật", mặc dù cho mục đích của nó không đơn thuần.
Ngay cửa phòng vẽ có một tấm bảng bằng gỗ, bên trên chỉ có một nét "一" (chữ Nhất) bằng bút pháp sắc sảo.
Lục Chu Du bảo phòng mỹ thuật chỉ mang tên "Nhất" vậy thôi. Nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật, vậy nên mới mang tên "Nhất".
Làm người mẫu nhàn hơn tôi nghĩ nhiều, trước giờ tôi đều không để ý đến ánh nhìn của người khác, nên cho dù có bị mười mấy người vây lại nhìn suốt bốn năm tiếng tôi cũng rất tự tại, còn Lục Chu Du thì cứ cách một chút sẽ hỏi tôi có cần nghỉ ngơi hay không.
Họ rất ít khi yêu cầu tôi tạo dáng, phần lớn là chỉ cần ngồi thoải mái trên ghế là được, thỉnh thoảng sẽ đắp thêm cho tôi vài mảnh vải màu sáng hoặc xám xịt.
Sau đó sau khi có được sự đồng ý của giáo viên tôi đã mang theo sách giáo khoa đến.
Bút tích của Giang Phong trên sách giáo khoa cấp ba của Giang Phong rất nhiều, tôi cũng không thấy vất vả chút nào. Ngày nào nhận 100 tệ đi ra khỏi phòng mỹ thuật ấy tôi cũng thấy mất tự nhiên.
Vào mỗi buổi chiều sau khi kết thúc tôi cũng đều sẽ đi qua đó nhìn họ vẽ.
Mỗi người đều vẽ không giống nhau, có người chỉ có vài nét phác họa bằng bút chì, có người thì vẽ phác họa bằng ba màu trắng đen xám, có người vẽ màu.
Tôi không hiểu về những cái này nhưng vẫn có thể nhận ra được họ ai cũng đều rất lợi hại.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Có lẽ Lục Chu Du là lợi hại nhất, bởi vì mọi người đều vây lại nhìn anh ta vẽ, còn nhờ anh ta sửa tranh.
Tôi không hiểu tranh mà anh ta vẽ là gì, anh ta luôn vẫy đủ loại màu sắc lên vải canvas, thậm chí không thể nhìn thấy hình dạng con người.
Có điều tôi cũng chẳng đi cố hiểu nó làm gì, tôi không có tố chất nghệ thuật, lại càng không phải nhà nghệ thuật nhỏ gì đó mà anh ta nói đến.
Đến đây mỗi tuần vào chiều chủ nhật là bởi vì khi mọi người đặt bảng vẽ xuống là tôi có thể chạy ra ngoài hành lang ngay.
Chiều chủ nhật Giang Phong sẽ đến để luyện đấm bốc. Website TruyenLau.com
Phòng mỹ thuật nằm ở trong một tòa nhà kiến trúc hiện đại màu xám xi măng cách nhà của Giang Hoài Sinh không xa, nhìn từ bên ngoài nó giống như một cái trụ béo lùn, bên trong có nhiều cây cầu bắt ngang qua tầng tầng lớp lớp.
Phòng mỹ thuật ở tầng hai, đứng từ hành lang ở cửa nhìn ra ngoài là có thể thấy được phòng boxing ở tầng một, rất may mắn là lần nào Giang Phong cũng đều tập ở vị trí gần cửa sổ thủy tinh ấy.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Anh thường đeo găng tay màu đỏ đấm bao cát một mình, dường như tôi có thể nghe thấy được âm thanh nặng nề phát ra từ tiếng va chạm của bao cát và găng tay.
Đánh solo thì tôi chỉ mới gặp qua có một lần, đó là hồi chủ nhật tuần trước.
Đối thủ của anh là một gã đầu trọc có cơ bắp cuồn cuộn, cởi trần đứng quay đầu khởi động cổ, rồi bỗng đánh một quyền về phía Giang Phong, Giang Phong phản ứng nhanh nhạy nghiêng đầu tránh đi nắm đấm của gã, thế công mạnh mẽ như cơn gió.
Khó trách có người nói quyền anh là một bộ môn nghệ thuật chiến đấu.
Tôi nhìn họ thay đổi tốc độ giữa công và thủ mà thấy hoa cả mắt, thậm chí còn chẳng nhìn rõ được động tác. Cuối cùng là chiếc găng tay đỏ của Giang Phong đã đấm thẳng vào phần cổ trái của gã đầu trọc ấy một cái siêu mạnh, gã ấy ngã ra phía sau.
Giang Phong lột găng tay bằng miệng sau đó nắm tay gã ấy đứng dậy, hai người cụng nắm đấm với nhau.
Anh không cởi trần như Đầu Trọc, mà là mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, tôi dường như có thể thấy được giọt mồ hôi văng ra lúc anh hất tóc.
Hai chữ "gợi cảm" như mang theo cả ngọn lửa hiện lên trong đầu tôi.
May mà tôi đã có thể đè nén được cảm xúc cháy bỏng này rất tốt.
Giang Phong chỉ đến vào chiều chủ nhật khoảng năm giờ hàng tuần, thường chỉ đánh có một tiếng là về.
Tôi khoanh tay nhoài người dựa vào lan can, chẳng mấy chốc liền có người cũng dựa vào như tôi, không cần quay đầu lại nhìn tôi cũng biết đó là Lục Chu Du, chắc anh ta cũng vừa thoát thân khỏi sự vây quanh của đám người thôi.
Chúng tôi im lặng nhìn Giang Phong khoác ba lô lên đi vào, biến mất một chút rồi lại xuất hiện, anh đã thay chiếc ba lỗ đen ấy đi, rồi lại đánh vào bao cát từng cái một.
"Đẹp không?" – Lục Chu Du chợt hỏi.
Tôi gật đầu:
"Đẹp."
"Không thấy bạo lực sao?"
"Không."
Hình như anh ta đã cười, nói tiếp:
"Nghệ thuật chiến đấu."
Mấy ngày làm việc cùng nhau tôi đã không thấy kinh ngạc vì sự trùng hợp về ý nghĩ giữa tôi và anh ta nữa rồi, tôi nghĩ đây cũng là nguyên nhân mà tôi không ghét anh ta.
"Em trai à, anh phải đi rồi." – Lục Chu Du nói.
Lời này của anh ta chẳng giống kiểu "anh đi trước đây mai gặp" chút nào, nhưng tôi cũng không hỏi.
Đợi Giang Phong đáh xong một hiệp rồi anh ta mới nói thẳng:
"Học đại học, phương bắc ấy, xa ở đây lắm."
"Ừm."
"Không chào tạm biệt anh sao?"
Tôi quay đầu nhìn anh ta, anh ta vẫn treo nụ cười mà tôi quen thuộc nhưng hình như vẫn có gì đó khác khác, có lẽ là vì hành lang quá tối.
"Tạm biệt." – Tôi nói.
Mùa hè dài đằng đẵng này đã thực sự kết thúc rồi.
Đứng đó một lúc rồi Lục Chu Du lại bị người ta kéo vào phòng mỹ thuật, trước khi đi anh ta vỗ lên vai tôi, nói một câu không đầu không đuôi:
"Cố lên nhé!"
Mà anh ta cũng thường hay đột nhiên nói mấy câu kỳ quặc như vậy mà, tôi chẳng thèm để tâm.
Giang Phong đánh xong hiệp cuối cùng, động tác anh lột băng gai của găng tay bằng miệng tôi dã quá quen thuộc, nhưng lần nào nhìn thấy tim tôi cũng đập rất nhanh.
Tiếp nữa anh sẽ lau mặt và tóc bằng chiếc khăn màu đen, sau đó treo khăn lên cổ rồi biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Tôi đoán chắc là anh đã đi tắm, đợi thêm một lúc nữa sẽ thấy anh đã thay xong quần áo, đeo ba lô rời đi.
Nhưng hôm nay sau khi anh cởi găng tay ra anh lại ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa sổ, động tác vừa nhanh vừa chuẩn đến mức tôi không thể nào tránh đi được, anh ngoắc tay gọi tôi lại.
Bỗng tôi cảm thấy thật may mắn vì Lục Chu Du đã bị gọi về phòng, như vậy thì tôi có thời gian riêng tư với anh rồi.
Tôi chạy lạch bạch qua đó, Giang Phong đang đứng ở gần cửa sổ lau tóc bằng chiếc khăn lông màu đen, thấy tôi vào anh liền đeo khăn lên cổ khom người lấy ba lô dưới thảm lên, sau đó bảo tôi đến đó.
Tôi không nói với Giang Phong việc tôi đến đây để làm người mẫu, nhưng tôi không chắc được Lục Chu Du có từng nói với anh hay chưa.
Tôi vẫn quyết định ngửa bài trước, bởi vì tôi muốn nói chuyện với anh:
"Anh hai, em tới làm mẫu cho phòng mỹ thuật của Lục Chu Du."
Giang Phong đáp lại một tiếng, không hỏi gì nhiều thêm, mà tiến đến gần chỉ vào phần tóc mai bên phải của tôi.
Anh vừa vận động xong, máy điều hòa trong phòng tập mở rất thấp mà tôi vẫn cảm nhận được khí nóng hừng hực trên người anh đang tỏa ra khắp nơi và bao vây lấy tôi, nhưng ngón tay chạm vào da thịt tôi của anh thì mát lạnh.
Tôi không hiểu gì, nói:
"Sao vậy anh?"
Giang Phong thu tay về, thả ba lô lại xuống đất rồi dẫn tôi vào phòng vệ sinh, nhìn vào gương nói:
"Trên mặt em có màu."
"Oh..." – Tôi đáp lại một tiếng, cúi đầu rửa mặt, sự thất vọng vô cớ chợt dâng lên.
Khi Giang Phong tắm xong đi ra, tôi đi theo sau giẫm lên bóng anh, hai người một trước một sau đi về nhà. Ánh chiều tà trĩu nặng ngay phía sau chúng tôi, kỳ nghĩ cũng đã kết thúc rồi.
Giáo viên mỹ thuật mời tôi tiếp tục làm công việc này, chỉ cần đến vào mỗi cuối tuần là được.
Tôi đồng ý không chỉ vì thầy tăng lương cho tôi, mà là vì phòng mỹ thuật này có sức hút khó hiểu đối với tôi, môi trường mờ tối râm mát, đến nỗi để có được ánh sáng thì phải kéo rèm lên, mở chiếc đèn công suất thấp ngay giữa ban ngày, mọi người ai nấy đều lạnh lùng chuyên tâm khiến tôi thấy thư thái.
Chỉ là đã hơn một nửa trong số mười mấy người trước đây đã rời đi, thay vào những gương mặt lạ lẫm tôi không hề quen biết.
Lục Chu Du đã vào học viện mỹ thuật phương bắc rồi.
Giang Phong cũng không đến luyện tập nữa, chi nhánh mới của đại học Hải Thành được xây dựng ở vùng duyên hải vừa khai thác của Hải Thành, tạo thành một đường chéo với nhà của Giang Hoài Sinh.
Tôi cũng thuận lợi nhập học vào trường cấp ba Giang Phong từng học.
Trong quãng thời gian học trung học này, cuối cùng tôi cũng đã bước vào tuổi dậy thì một cách muộn màng. Hầu như ngày nào tôi cũng có thể cảm thấy xương cốt của mình đang xé rách da thịt và phát triển một cách nhanh chóng, tôi thường xuyên giật mình dậy vào nửa đêm bởi bắp chân mình co giật.
Khi mở mắt ra, tôi luôn nhìn lên góc trái bên trên như một thói quen. Đây là thói quen nhìn sắc trời được hình thành từ lúc đồng hồ báo thức của tôi bị hư. Tuy nhiên, tôi chỉ có thể nhìn thấy người bạn cùng phòng vẫn đang học bài dưới ánh sáng mờ ảo. Tôi lặng lẽ ngồi dậy bấm móng tay của mình vào thịt bắp chân, dùng đau đớn để giảm nhẹ cơn nhức mỏi, rồi xuống giường bật đèn tiếp tục học bài.
Việc học cấp ba khó hơn tôi nghĩ rất nhiều.
Trong suốt năm lớp 10, mỗi ngày tôi đều dừng lại vài phút khi đi ngang qua danh sách tuyển sinh đại học của trường và nhìn tên của người đứng ở hạng nhất - Giang Phong cùng dòng chữ "Trường Đại học Kinh tế Hải Thành" viết ngay phía sau tên anh.
Tôi bắt đầu ở ký túc xá trường giống như Giang Phong hồi trước vậy, thậm chí một tháng mới về nhà một lần, mỗi lần về dì Từ đều nói tôi "gầy quá, có phải ở trường không chịu ăn uống đàng hoàng hay không" bằng vẻ mặt đau lòng.
Tôi nói là vì tôi cao lên rồi nên nhìn tôi thấy gầy vậy thôi, bảo dì đừng lo lắng.
Chiếc đèn bàn làm việc thâu đêm và rạng sáng, và cả những đề luyện thi như bầu trời đầy tuyết chiếm hết toàn bộ cuộc sống của tôi, tôi cũng không có thời gian để suy nghĩ kỹ lưỡng về tình cảm của mình đối với Giang Phong như mùa hè dài ấy nữa.
Tôi tỉnh táo vô cùng để nhận thức được rằng, tôi phải đuổi theo kịp được bước chân anh thì mới có tư cách được đứng cạnh anh.
Cuối tuần của tuần đầu tiên vào lớp 11, trường phát giấy tham khảo ý kiến về việc phân khối, phía sau còn phải điền nguyện vọng, mỗi mẩu hai phần, một phần nộp lên trên và một phần để ở góc bàn cho phụ huynh xem.
Từ nhỏ đến lớn tới ngày họp phụ huynh của tôi là dì Từ tham gia, tuy nhiên sáng nay dì gọi đến cho giáo viên chủ nhiệm thông báo với tôi là Trình Trình bị sốt cao phải truyền nước, hai vợ chồng chị Tiểu Phương đều không có ở nhà. Trình Trình là cháu ngoại của dì Từ.
"Tiểu Vãn, dì xin lỗi nhé." – Dì Từ nói.
Tôi vội vàng nói không sao, bảo dì cứ chăm sóc cho Trình Trình cho thật tốt.
Thật ra cũng không có việc gì to tát cả, tôi không nghịch ngợm phá phách cũng không tài năng xuất chúng, thành tích của tôi vẫn ở mức chấp nhận được dù áp lực ngày này qua ngày khác. Mục đích của buổi họp phụ huynh lần này chỉ là để phụ huynh và học sinh cùng nhau xem xét kỹ lưỡng việc chọn khối thi.
"Đây là ngã rẽ đầu tiên mà các em phải gặp trên đường đời." – Giáo viên chủ nhiệm của tôi nói.
Tôi không có gì phải chọn cả, từ đầu chí cuối tôi chỉ thấy một con đường để đi thôi.
Tôi và Dương Tiểu Dương phụ trách đứng trước cửa lớp tiếp đón phụ huynh, tay tôi đưa lên vừa hướng dẫn cho một phụ huynh xong, còn chưa kịp để xuống nữa thì đột nhiên bị Dương Tiểu Dương nắm lại, cô ấy nắm chặt lấy cổ tay tôi lắc nhẹ, đè thấp giọng lại nói:
"Giang Vãn, cậu nhìn ngay cầu thang kìa! Nhìn nhanh lên!"
"Cái gì thế?" – Tôi vừa quay đầu theo lời cô ấy nói thì liền nhìn thấy Giang Phong đang đi đến.
Anh trẻ trung cao ráo nổi bật hẳn, trên hành lang đông đúc các bậc phu huynh đang rộn ràng sôi nổi, vẻ mặt anh vẫn điềm tĩnh tự nhiên.
Tôi như biến thành một viên nham thạch vụng về trước khi núi lửa phun trào, im lặng mà rực cháy.
Dương Tiểu Dương đang nắm lấy cổ tay tôi, cô ấy nói câu nào cũng như mang theo cả dấu cảm thán:
"Thấy chưa! Đẹp trai quá đi! Phụ huynh nhà ai thế!"
Giang Phong ngẩng đầu nhìn về phía này, đã rất lâu rồi kể từ lần trước tôi gặp anh.
Tôi nhìn đôi mắt đen tuyền và hình bóng càng lúc càng tiến đến gần ấy nói:
"Của tôi."
Niềm vui hôm nay
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.