Khuyết Chu còn chưa kịp trả lời. Một cây hoa đằng phía sau giống như mũi tên sắc bén, đ.â.m về hướng Khuyết Chu và người đang nói chuyện với cô kia bằng một tốc độ cực nhanh.
Cô lạnh lùng giơ tay lên, người nọ vội vàng mở miệng: "Trên dây leo có kịch độc, đừng đụng vào!"
Nhưng hoa đẳng kia đã bị Khuyết Chu nắm trong lòng bàn tay. Cô không hề bị độc tố trên hoa đằng ăn mòn, trong nháy mắt bắt được hoa đẳng kia, Khuyết Chu cảm nhận được một cỗ khí tức quen thuộc, rất giống với khí tức ở trên núi của Đỗ Phong ngày đó.
Hoa đằng này, là của Đỗ Phong!
Khuyết Chu tay không kéo mạnh hoa đẳng kia về phía saul
Cô quay đầu nhìn người đàn ông đã trợn mắt há hốc mồm, ánh mắt dừng lại trên cánh tay đã bị thương của anh ta, sau đó thản nhiên mở miệng: "Mạo phạm rồi! Mượn m.á.u của anh một chút."
Website TruyenLau.com
"Cái gì... hả?" Còn chưa kịp phản ứng, một đôi tay mảnh khảnh đã bôi một ít m.á.u trên cánh tay của người đàn ông kia.
Khuyết Chu lấy m.á.u của người đàn ông kia vẽ lên một đồ án phức tạp trên dây leo của hoa đằng kia bằng tốc độ cực nhanh. Máu tươi kia tỏa ra một chút ánh sáng yếu ớt bằng mắt thường cũng có thể thấy được, dây leo vốn giương nanh múa vuốt vào giờ phút này bị m.á.u tươi này làm cho đau đớn vặn vẹo.
TruyenLau.com
Khuyết Chu gắt gao nắm chặt dây leo ở ở lòng bàn tay.
Website TruyenLau.com
"Vị tiên sinh này, anh còn đứng đó nhìn làm gì, hoa đằng trên tay tôi là hoa đằng chủ thể, bây giờ nhanh chóng thừa dịp này tiêu diệt nó đi, sau đó mở đường cho đám người kia rời đi."
Có một số nhân loại thật sự rất ngu xuẩn, thấy một người có bản lĩnh một cái là kinh ngạc đứng yên tại chỗ, dáng vẻ như chưa từng trải sự đời. Người đàn ông kia bị Khuyết Chu quát lớn mới tỉnh táo lại, sương khói dần dần tản đi, toàn bộ nhà hàng Garden không chỉ có một mình người đàn ông này là mặc quần áo đặc thù. Trên người đám người kia đều mặc quần áo tương tự, vừa nhìn đã biết là quần áo của nhân viên có công việc đặc thù.
Máu tươi đã phong ấn hoa đằng yêu, dây leo kia giãy giụa hai cái trên tay Khuyết Chu rồi không còn động tĩnh gì nữa. Cô ném dây leo xuống đất.
"Vừa rồi có một đại sư rất lợi hại, là cô ấy đã giúp chúng ta, cô ấy ở ngay bên kia!"
"Ở đâu, người ở đâu?"
Người đàn ông vừa rồi bị Khuyết Chu mượn m.á.u tươi nhíu mày, giơ ngón tay chỉ về phía Khuyết Chu đang đứng.
"Ngay ở đó..." Giọng nói đột nhiên im bặt, nơi đó nào còn người nào nữa, không gian trống rỗng chỉ còn lại một cây dây leo cực lớn đang nhúc nhích, giống một con côn trùng cực lớn.
Anh ta cau mày: "Vừa rồi thật sự ở chỗ đó, là một cô gái rất xinh đẹp, ngay từ đầu tôi còn tưởng rằng cô ấy là người bình thường bị hoa yêu này dọa choáng váng, kết quả cô ấy dùng m.á.u tươi trên cánh tay tôi vẽ phù văn gì đó trên dây leo này, sau đó hoa đằng yêu này đã không còn động đậy được nữa."
Dứt lời, anh ta đi tới trước mặt dây leo, nhìn thấy phù văn như ẩn như hiện còn ở trên thân dây leo. Anh ta chỉ vào phù văn kia, hưng phấn nói: "Chính là cái này!"
Các thành viên khác có chút bán tín bán nghi. Nhưng nhìn anh hưng phấn như vậy, vẫn nhìn thoáng qua đó một chút.
Quả nhiên, phù văn phức tạp ở trên dây leo tản ra ánh sáng yếu ớt, trong đó ẩn chứa lực lượng trấn áp hoa đằng yêu này, làm cho nó không thể động đậy, cỗ lực lượng này lúc tới gân mới có thể cảm nhận được.
"Vừa rồi vị đại sư kia đi vê hướng nào?" Một người phụ nữ trung niên tóc hoa râm nắm lấy tay người đàn ông vội vàng hỏi.
Trước n.g.ự.c cô ta viết hai chữ "Đội trưởng" Vẻ mặt người đàn ông có chút chột dạ: "Đội trưởng, lúc cô ấy đi tôi không thấy rõ, tôi không biết..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Người phụ nữ hít sâu một hơi, thiếu chút nữa đạp cho anh ta một cước.
Đội trưởng đội khác phản ứng lớn như vậy, làm anh ta có chút tò mò hỏi: "Đội trưởng, người kia là người rất lợi hại sao?"
"Hai mươi năm trước, trong đội chúng ta có một vị đại sư chân chính biết đạo pháp, nhưng bởi vì một số chuyện, cụ thể chuyện gì thì tôi cũng không rõ lắm, năm đó tôi chỉ là một viên chức rất nhỏ rất nhỏ, tôi tận mắt nhìn thấy vị đại sư kia có thể hô phong hoán vũ, có thể lấy m.á.u làm mực, vẽ các loại phù chú."
Các thành viên khác vô cùng khiếp sợ, giống như một đám trẻ con nghe kể chuyện xưa, đầu chen chúc lại với nhau: "Sau đó thì sao?"
"Ông ấy quy ẩn núi rừng, không biết đã đi nơi nào, chúng tôi tìm hai mươi năm nhưng vẫn không tìm được người. Nghe nói ông thu một cô nhi làm đồ đệ, phù văn này giống như phù văn mà hai mươi năm trước tôi may mắn cùng đại sư đi làm nhiệm vụ đã thấy được."
Các đội viên càng khiếp sợ.
Người phụ nữ hít sâu một hơi: "Nhanh chóng dọn dẹp hiện trường cho tốt đi, lập tức thanh tẩy trí nhớ cho đám người kia, bảo Mộng Tổ chuẩn bị sẵn sàng, điều chỉnh phạm vi theo dõi, phải tìm được cô gái kia. Gần đây đám yêu tinh đã không để ý đến hiệp ước ký kết với nhân loại nữa, thường xuyên hại người trong thành phố, bên phía Yêu Vương lại không thể liên lạc được, chúng ta phải hành động nhanh một chút, nếu không sẽ khiến cho xã hội xảy ra khủng hoảng không cần thiết."
"Vâng!"
*xx%
Trên đường về nhà, Khuyết Chu đi chợ mua thức ăn, tâm trạng của cô không tệ lắm, tuy rằng Diêu Hòa Khôn không bị nổ c.h.ế.t thật sự có chút đáng tiếc, nhưng nhìn vết thương trên người anh ta, nói là hủy dung cũng không quá.
Khuyết Chu hiếm khi ngâm nga một bài hát nhỏ khi đang đi trên cầu thang tiểu khu để vào nhà.
Cô nhớ tới trước kia, lúc mình muốn ăn gì thì thiếu niên sẽ ở một bên bất đắc dĩ nói cô tham ăn, một bên sẽ mua toàn bộ thức ăn mà cô thích về cho cô.
Thật ra cô là thân, căn bản không cần ăn gì, cũng không thích ăn lắm. Chỉ là cô thích nhìn dáng vẻ bận rộn của hắn, trong ánh mắt mang theo sự bất đắc dĩ mà nhìn cô.
Bỗng nhiên Khuyết Chu ngửi thấy một mùi m.á.u tươi. Tiếng cô ngâm nga hát dần dần nhỏ đi.
Nhà cô ở tâng bảy, trên cơ bản cô đều hay đi cầu thang bộ lên, nhưng tâng càng cao thì mọi người lại thích đi thang máy, cho nên trên hành lang này hầu như không có người.
Hạt vừng nhỏ hiện lên vô số ý nghĩ ở trong đầu: "Tỷ tỷ, có thể có án mạng gì đó không? Hoặc là yêu tinh các loại?" Thậm chí giọng nói của nó có chút hưng phấn.
Vừa rồi nhìn thấy đại lão nhẹ nhàng chế phục một hoa đằng yêu, dáng vẻ đó thật sự là quá đẹp trai, nó vẫn chưa thưởng thức đủ, kết quả đại lão đã giải quyết xong.
Bước chân Khuyết Chu chậm lại, cô ngẩng đầu thấy một chân đang ngục xuống trên cầu thang.
Đôi giày này rất quen thuộc. Khuyết Chu bước nhanh hơn, khi nhìn thấy thiếu niên nằm bên cầu thang, đột nhiên cô dừng lại, đôi giày vải rách nát kia, ngoại trừ anh ra thì ai có thể đeo nó nữa?!
Toàn bộ nửa thân trên của thiếu niên đều thấm đầy m.á.u tươi, quần áo trên người đã biến thành màu đỏ sậm. Anh cau mày, đôi mắt xinh đẹp khi nhìn thấy người trước mắt, dường như xuất hiện một tia sáng.
"Xem ra tôi không... không tìm lầm."
"Anh đợi ở đây bao lâu rồi?"
"Không nhớ rõ, có thể một tiếng, cũng có thể là hai tiếng. Làm phiền cô, tôi không sợ chết, nhưng bây giờ tôi không thể chết." Nói xong, thân thể của anh mềm nhữn, hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.
- Chương 1: 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 10
- Chương 10: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 147: Chương 149
- Chương 148
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 276: Chương 278
- Chương 277
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
Hệ Thống Xuyên Nhanh Của Hắc Nguyệt Quang
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.