Nhan Trạch hết sức chột dạ, trước kia anh không phải là người làm chuyện gì cũng không để ý trước sau như vậy, nhưng hôm nay cũng không biết chuyện gì xảy ra, chỉ nghĩ hai lá bùa truyền tống vừa vặn có thể đưa hai người cùng lên núi, hoàn toàn không nghĩ tới lát nữa hai người trở về bằng kiểu gì.
Khuyết Chu xoa xoa đầu anh: "Chỉ là bùa truyền tống thôi mà, nếu sư phụ anh còn chưa kịp dạy anh, vậy sau này tôi có thể dạy cho anh."
"Cô biết vẽ bùa truyền tống sao?" Ánh mắt Nhan Trạch lại bắt đầu sáng lấp lánh.
Sau đó anh nhìn thấy Khuyết Chu hít sâu một hơi, mở miệng nói: "Tụ khí vào đan điền, dùng toàn bộ đạo lực của anh dồn vào đan điền, dùng chính đạo lực của anh vẽ bùa trên không trung, không cần phải dùng mực đỏ và giấy vàng."
Cô làm thử một lần, dường như không khí xung quanh bắt đầu vặn vẹo, ngay sau đó, Nhan Trạch cảm thấy dưới chân mình dường như bắt đầu lơ lửng. Nhưng anh biết rõ chân mình vẫn còn giẫãm trên mặt đất.
Cái loại cảm giác kỳ diệu này khiến anh không cách nào hình dung được gì, xung quanh đều phát ra ánh sáng kỳ dị, chờ đến lúc lấy lại bình tĩnh, trước mắt anh đã ở trong nhà của Khuyết Chu.
Tấm bình phong quen thuộc, còn có mùi thơm của bông hoa hồng màu đen kia...
TruyenLau
Nhan Trạch mở to hai mắt, quay đầu nhìn Khuyết Chu. Anh chợt nhớ tới lời mà vừa nãy cô nói với yêu tỉnh kia: "Đỗ Phong là nửa Địa Tiên, mà tôi... là Thần."
TruyenLau
"Khuyết Chu, cô thật sự là thần sao?" Giọng điệu của anh có chút dại ra.
Khuyết Chu cười ra tiếng: "Tôi chỉ lừa tên yêu tỉnh kia thôi, vậy mà anh cũng tin sao? Tôi chỉ có chút bản lĩnh tương đối tinh thông đạo thuật mà thôi, đạo thuật cũng giống như tu tiên vậy, chỉ cần có thể cảm ngộ được linh khí tồn tại trong thiên địa, anh có thể lợi dụng linh khí vẽ bùa bấm quyết. Nhưng mà có rất nhiều người cả đời cũng không có cách nào cảm nhận được linh khí tôn tại, cho nên đạo sĩ mượn mực đỏ và giấy vàng để vẽ bùa, vì hai thứ này cũng nhiễm linh khí trong thiên địa." Nhan Trạch nghe như lọt vào trong sương mù, hạt vừng nhỏ cũng không hiểu lắm. Nhưng dù gì nghe xong cũng có vẻ như nó rất trâu bò là được rồi!
Website TruyenLau.com
Ngay khi hạt vừng nhỏ nghe không hiểu Khuyết Chu đang nói cái gì, Nhan Trạch vốn còn có chút mơ hồ, đột nhiên ánh mắt sáng lên. Anh vỗ tay một cái: "Tôi biết rồi. Khuyết Chu, cô thật sự rất lợi hại!!!"
"Tôi lợi hại như vậy, vậy anh còn gọi tên của tôi?" Khuyết Chu nhướng mày.
Nhan Trạch dừng một chút: “A2 Vậy tôi... tôi nên gọi cô là gì?”
"Vừa rồi tôi nhận được tin nhắn hình như ông chủ của người mua tranh xảy ra chút chuyện gì đó, cũng đúng lúc đưa anh đến đó, anh nói với người bên ngoài anh là em trai của tôi nhưng từ nhỏ đã được sư phụ mang lên trên núi tu làm đạo sĩ, biết chưa?"
Hạt vừng nhỏ: Đại lão vì muốn nghe một câu tỷ tỷ' kia của nam chính mà phải nhọc lòng rồi!
Nhan Trạch hiểu ngay, anh ấp úng mở miệng, sau đó kêu lên: "Tỷ tỷ."
Giọng nói của thiếu niên trong suốt, như là nước suối chảy trên núi, sóng nước gợn lăn tăn, hòa với mùi thơm của cây cỏ trên núi cao.
Khóe miệng Khuyết Chu hơi nhếch lên: "Ừ, hôm nay nghỉ ngơi trước đi, sáng mai chúng ta đến đó. Buổi tối hôm nay anh có thể cảm thụ linh khí thiên địa một chút, sau khi chuyện ngày mai được giải quyết xong, về nhà tôi sẽ dạy anh cái khác."
"Được. A đúng rồi, Khuyết... Tỷ tỷ, nếu ngày mai chúng ta muốn đi bắt yêu hoặc là bắt quỷ, lá bùa của tôi có thể không đủ."
"Không sao, mai tôi sẽ chuẩn bị cho anh."
Nhan Trạch nhìn Khuyết Chu xoay người vào phòng mình, bóng lưng cô lay động, cực kỳ giống hoa hồng xinh đẹp.
Người lợi hại như cô, tại sao phải đối xử tốt với mình như vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Cô đối tốt với anh cũng không kém gì sư phụ, thậm chí còn nhọc lòng hơn cả sư phụ của anh.
Vốn Nhan Trạch cảm thấy có thể là trên người mình có thứ gì đó mà Khuyết Chu muốn, nhưng bản thân cô cũng lợi hại như vậy, nếu thật sự muốn có được thứ gì đó trên người mình, anh căn bản không thể phản kháng.
Hơn nữa anh cũng chưa từng cảm nhận được chút địch ý nào trên người Khuyết Chu.
Nhan Trạch nằm trên giường, lăn qua lộn lại suy nghĩ rất lâu cũng không hiểu ra, dứt khoát không nghĩ nữa, chuyên tâm khoanh chân ngồi ở trên giường, bắt đầu cảm thụ cái gọi là linh khí trời đất này.
Đương nhiên, kết quả cuối cùng linh khí trời đất chưa cảm thụ được, vì hôm nay quá mệt mỏi, hơn nữa tỉnh thần lại căng thẳng, Nhan Trạch không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Đến ngày hôm sau khi mơ hồ tỉnh lại, anh mới nhớ ra đã rất lâu rồi mình không được ngủ một giấc thật ngon như vậy. Trước kia khi ở cùng sư phụ trên núi, mỗi sáng năm giờ anh phải rời giường luyện công, sau khi sư phụ đi rồi, anh lại không ngừng bôn ba đi tìm kiếm hung thủ g.i.ế.c c.h.ế.t sư phụ.
Nhưng tối hôm qua, anh ngủ lúc nào ngay chính anh cũng không biết.
Nhan Trạch chỉnh lại mái tóc lộn xộn của mình, lúc đi ra ngoài đã thấy Khuyết Chu mặc quần áo bó sát người, phác họa ra dáng người của cô một cách hoàn mỹ.
Hơi thở của anh ngưng trệ, ánh mắt dừng lại ở vòng eo mảnh khảnh lộ ra của cô, trong không khí còn có thể ngửi thấy mùi mồ hôi.
Lúc này Nhan Trạch cảm thấy hình như mình có chút biến thái, bởi vì anh thế mà lại cảm thấy mồ hôi này mang theo chút mùi thơm, trộn lẫn với mùi bữa sáng trên bàn.
"Làm sao cô... cô ăn mặc thành như vậy?”
Khuyết Chu cúi đầu nhìn bản thân: "A, tôi vừa mới ra ngoài chạy bộ, vốn định gọi anh dậy, nhưng thấy anh ngủ rất ngon nên đành thôi. Anh mau ăn cơm đi, tôi hẹn ông chủ kia sẽ đến đó lúc chín giờ, bây giờ đã sắp tám giờ rồi."
Nhan Trạch che mắt mình, chậm rãi ngồi xuống bàn ăn. Khi anh ăn cơm, Khuyết Chu đã cầm khăn mặt và áo quần bước vào phòng tắm. Khi tiếng nước chảy truyền đến, cửa phòng vệ sinh là cửa kính mờ, đèn vừa mở, Nhan Trạch liếc mắt cũng có thể nhìn thấy bóng dáng mơ hồ qua cửa kính.
Trái tim của anh lại bắt đầu đập kịch liệt, một cái bánh bao ăn nửa ngày còn chưa xong. Cho đến khi Khuyết Chu đi ra, trên tóc còn nhỏ nước, hơi nước từ phòng vệ sinh tràn ngập ra bốn phía, mùi sữa tắm lại một lần nữa tràn ngập xoang mũi Nhan Trạch.
Lúc ăn cơm Nhan Trạch cũng không dám ngẩng đầu cứ cúi đầu chọc vào hoành thánh trong bát của mình.
Hạt vừng nhỏ chậc chậc hai tiếng, tính cách của anh chính này quá ngây thơ rồi!
Trong kịch bản gốc, nguyên chủ cho rằng cái c.h.ế.t của mình chỉ là vì bị Diêu Hòa Khôn ép buộc. Nhưng bây giờ Khuyết Chu đã biết kẻ đứng sau màn rất có thể là Đỗ Phong, nhất định phải nghĩ biện pháp nhanh chóng tăng thực lực của mình để đối phó với Đỗ Phong.
Dù gì bây giờ cô cũng chỉ là một nghiên cứu sinh học viện mỹ thuật bình thường, muốn đối phó với tổng giám đốc tập đoàn Đỗ Phong hiển nhiên là điều không thực tế.
Nhưng chỉ cần tìm được tập đoàn còn mạnh hơn cả tập đoàn của Đỗ Phong, vậy thì chuyện này có thể giải quyết một cách hoàn mỹ.
Mà bọn họ chuẩn bị đi gặp ông chủ kia, cũng vừa đúng lúc có thể dùng để đối phó với tập đoàn của Đỗ Phong.
Đỗ Phong sống hơn ngàn năm, tập đoàn cũng mở gần trăm năm lịch sử, đây là xí nghiệp của gia tộc, ông ta là người thừa kế đời thứ tư của gia đình, nhưng thật ra người nắm quyền vẫn luôn là ông ta.
Ông chủ mà bọn họ sắp gặp cũng là xí nghiệp gia tộc, cũng hoạt động gần trăm năm, nhưng mà gần đây gia tộc này có xảy ra chút chuyện... trong nhà của bọn họ có người... bị ám.
- Chương 1: 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 10
- Chương 10: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 147: Chương 149
- Chương 148
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 276: Chương 278
- Chương 277
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
Hệ Thống Xuyên Nhanh Của Hắc Nguyệt Quang
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.