Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, mà tiếng mèo kêu lại cực kỳ giống tiếng trẻ con khóc nỉ non.
Bước chân ba người đều dừng lại.
Dưới ánh trăng tròn, một con mèo xinh đẹp xuất hiện ở trên nóc nhà, sau đó tung người nhảy lên, hai móng vuốt đã bay đến trên mặt của hai người đàn ông mặc áo đen kia.
Tiếng hét chói tai thê lương quanh quẩn trong bóng tối, hai người đàn ông cảm thấy quả thực quá xui xẻo, lần đầu tiên chấp hành nhiệm vụ trong đời còn bị mèo cào.
Bọn họ đưa tay muốn bắt lấy con mèo, nhưng con mèo này toàn cào vào mắt của bọn họ, mí mắt của hai người này đau rát, căn bản rất khó mở mắt.
Hai người luống cuống tay chân, cố gắng hết sức mở mắt ra, nhưng trước mắt đâu còn bóng dáng của con mèo đó đâu nữa, người đàn ông bị bọn họ truy đuổi cũng đã biến mất.
"Làm sao bây giờ, anh ta chạy rồi."
"Gấp cái gì, mau xử lý vết thương trước, nói rõ chuyện này với lão đại đi, nơi này địa hình phức tạp, bên ngoài còn người của chúng ta, anh ta bị thương nặng như vậy thì có thể chạy bao xa chứ?!"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hai người thương lượng với nhau, trên mặt đất có mấy vết m.á.u chảy ra thành một đường thẳng, nhưng đi một chút nữa thì không thấy vết m.á.u nào cả.
Nhưng thôn này không lớn, vả lại địa hình phức tạp, người đàn ông kia tuyệt đối không thể chạy nhanh được, bọn họ chỉ cần xử lý vết thương rồi lại điều tra, tuyệt đối có thể bắt được người.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đau đớn ở trên mí mắt không ngừng truyền đến dây thần kinh trên não bộ của hai người bọn họ, đau đớn trên khóe mắt khiến bọn họ hít vài hơi khí lạnh, chỉ có thể đỡ lẫn nhau xoay người rời đi. Mà giờ phút này, trong một ngã rẽ, người đàn ông nằm bên cạnh vại nước.
Nơi này rất nhiều nhà đều không có người ở, người trẻ tuổi lựa chọn ra ngoài làm công, trong thôn chỉ còn có năm sáu hộ toàn là người già, nhà cửa phần lớn đều bị bỏ hoang, chính phủ cũng chuẩn bị dỡ bỏ những căn nhà này, biến nơi này thành khu du lịch.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vậy nên mới giúp cho người đàn ông này dễ dàng chạy trốn.
Con mèo tao nhã chậm rãi đi đến, trong miệng ngậm một gốc cây giống như dược thảo, sau đó đặt ở bên tay người đàn ông, lại dùng đầu của mình đẩy nó vào trong lòng bàn tay của người đàn ông.
"Mày muốn tao dùng cái này để trị thương sao?" Giọng người đàn ông rất khàn, còn chút mất hết sức lực.
Anh cũng không biết mình sao lại giải thích ra ý nghĩa này từ một con mèo, nhưng nói xong, anh đã thấy con mèo nghiêng đầu nhìn mình, chớp mắt hai cái, giống như đang nói đúng vậy.
Cư Hoài cười nhạo một tiếng, thì thào nói: "Đúng là tao điên rồi mới có thể đoán được lời nói của một con mèo."
Khuyết Chu khó chịu, giơ móng vuốt của mình lên nâng cánh tay được cô đặt dược thảo trong lòng bàn tay người đàn ông lên, lại nhỏ giọng meo meo hai tiếng.
Cư Hoài nhướng mày: "Rốt cuộc mày có ý gì?"
Ánh mắt con mèo rơi trên đùi anh, trên đùi anh có một vết thương sâu có thể thấy được xương, nếu mặc kệ, cái chân này sẽ thối rữa, kết cục cuối cùng rất có thể là bị cắt bỏ.
Nhưng để Cư Hoài tin tưởng một con mèo, anh cảm thấy rất không thực tế.
Chỉ là ánh mắt con mèo này như một con người, trong bóng đêm đen kịt này, trong đầu anh đột nhiên hiện lên hai chữ 'yêu tinh, nhưng rất nhanh lại bị anh phủ nhận.
Yêu tinh từ đâu tới, nhất định là anh bị thương đến hồ đồ rồi.
Nhưng mà con mèo này vừa rồi đã giúp anh, anh cũng nhìn thấy vết thương trên đuôi con mèo này.
Cư Hoài thở dài: 'Mày cũng bị thương sao?”
Cùng là người lưu lạc chân trời góc bể, có lẽ vì con mèo quá mức lợi hại nên mới có thể cào nát mí mắt của hai người kia, vì tránh cho mình cũng bị con mèo này cào nát mặt, anh vẫn lấy thảo dược làm nát rồi đắp lên trên miệng vết thương.
Đầu tiên là cơn đau đớn kịch liệt đánh úp, ngay sau đó là cảm giác lạnh lẽo của băng, anh cảm thấy vết thương không còn đau như ban đầu nữa.
Cũng có thể vì quá đau nên anh mới không cảm thấy đau nữa, Cư Hoài nghĩ.
Anh như muốn hôn mê, con mèo đã rời đi từ lúc nào, ngay lúc anh rơi vào hôn mê sâu, lòng bàn tay lại truyền đến xúc cảm của lông xù.
Ngay sau đó, một trái cây tròn vo mang theo cảm giác mát mẻ của sương sớm đặt trong lòng bàn tay của anh.
Mèo con tao nhã vươn móng vuốt, giống như là đang bảo anh ăn.
Cư Hoài nhíu mày: "Mày muốn tao ăn cái này sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Mèo con gật đầu.
Anh bắt đầu khiếp sợ: "Mày có thể hiểu tao nói gì sao? Ý của tao là, mày có thể nghe được con người nói gì sao?”
Con mèo lại gật đầu.
Cư Hoài cảm thấy cơn buồn ngủ vừa rồi hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó là một cú sốc, ngoại trừ cú sốc vẫn là cú sốc.
Ngay sau đó, anh lại phát hiện vừa rồi chân của mình hoàn toàn không có biện pháp nhúc nhích đã có thể cử động, anh không chút do dự cầm lấy trái cây kia cắn một miếng.
Chua muốn chết!
Cả khuôn mặt anh đều nhăn lại, nhưng tốt xấu gì cũng có thể no bụng.
Vốn anh cảm thấy có lẽ hôm nay mình sẽ c.h.ế.t ở đây, anh không sợ chết, nhưng c.h.ế.t một cách nghẹn khuất thế này làm anh cảm thấy khó chịu, mà mọi thứ của anh sẽ bị đám người đó chiếm lấy.
Bây giờ anh không cần phải c.h.ế.t nữa!
Ý thức của Cư Hoài tỉnh táo hơn một chút, anh lại hỏi: 'Bên ngoài có người không?"
Con mèo vẫy vẫy đuôi, xoay người đi vào trong một căn nhà.
Anh nhanh chóng đứng dậy, khập khiễng đi theo.
Trong căn nhà toàn là bụi, con mèo đi rất chậm, anh đi theo bước chân của nó, từng chút xuyên qua bóng tối, sau đó đi ra cửa sau đã thấy một con sông.
Con sông không biết thông đến hướng nào, mà bên cạnh có một chiếc thuyền nhỏ đã bị bỏ hoang rất lâu.
Dường như đây là số mệnh đã định, trong lúc này, Cư Hoài cảm giác mình giống như một người được chọn, ở trong tuyệt cảnh còn có thể nghịch cảnh sống lại.
Nhưng rõ ràng anh hiểu được, nếu như hôm nay không phải có con mèo nhỏ này, anh muốn rời khỏi nơi này phải tốn rất nhiều sức lực, cái chân này của anh cũng khó mà giữ lại được.
"Cảm ơn mày." Cư Hoài nói ra ba chữ này, giọng điệu cực kỳ không được tự nhiên, giống như có người cầm s.ú.n.g đặt lên đầu anh để anh nói ra ba chữ này vậy.
Con mèo lắc lắc cái đuôi của mình, thậm chí ở trong mắt của nó, anh nhìn thấy hai chữ khinh thường.
Mèo đều kiêu ngạo như vậy sao?!
Cư Hoài hỏi: 'Mày cũng muốn đi với tao sao..."
Lời còn chưa nói hết, con mèo trắng như tuyết đã nhảy lên thuyền, dáng người tao nhã ngồi ở đầu thuyền xoay người nhìn anh, giống như đang nói: "Đây là thuyên mà tôi tìm, tôi không đi thì anh là kẻ ngốc hay tôi là kẻ ngốc?"
Tâm trạng của anh đột nhiên thả lỏng, thậm chí cảm thấy mình có chút buồn cười, nếu như bị đám thủ hạ của mình biết mình ở nơi này nói chuyện cùng một con mèo, nhất định sẽ cảm thấy hết sức hoảng sợ. Cư Hoài lao lực đẩy thuyền vào trong dòng nước, sau đó tự mình ngồi lên.
Nửa tiếng sau khi bọn họ rời đi, một con hồ ly đỏ rực xuất hiện bên dòng suối.
Ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra trong đêm tối, hồ ly biến thành một người đàn ông.
Sắc mặt hắn cực kỳ âm trầm, u ám nhìn dòng sông trước mắt này.
Hắn mới sống lại, vừa muốn đi tìm Tiểu Chu, nhưng Tiểu Chu lại đi rồi.
Sao mọi thứ lại khác với kiếp trước như vậy?
Nghĩ đến kiếp trước mình bị tiện nhân Tử Ương và cha của cô ta g.i.ế.c rồi vứt bỏ, hận ý trong lòng hắn như sóng thần muốn cắn nuốt linh hồn của mình.
Mà trước khi chết, trong đầu hắn đều là hình ảnh mèo con ngây thơ thuần khiết của Khuyết Chu.
Tiểu yêu tinh duy nhất trên thế giới này thật sự đối tốt với hắn.
Mà đời này, hắn tuyệt đối sẽ không ngu xuẩn như trước nữa, không thể để cho Tiểu Chu có kết cục thê thảm như kiếp trước.
Hắn cũng tuyệt đối sẽ không bị tiện nhân Tử Ương kia che mắt nữal
- Chương 1: 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 10
- Chương 10: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 147: Chương 149
- Chương 148
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 276: Chương 278
- Chương 277
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
Hệ Thống Xuyên Nhanh Của Hắc Nguyệt Quang
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.