Hắn ta còn chưa kịp nhìn rõ sắc xuân.
Bỗng có một luồng gió đánh úp lại, Khuyết Chu một cước đá vào cổ tay người đàn ông kia.
Đau đớn làm cho hắn ta phát ra tiếng kêu thảm thiết trong nháy mắt.
Máy ảnh trong tay hắn ta theo lực chân của Khuyết Chu nhấc lên bay lên cao.
Sau đó, vững vàng rơi vào tay Khuyết Chu.
Động tác của cô cực kỳ gọn gàng, thậm chí mọi người còn chưa kịp phản ứng, Khuyết Chu đã lật xem từng tấm ảnh chụp bên trong máy ảnh.
Phát hiện ngoại trừ cô ra, người này đã chụp không ít cô gái khác.
Coser nam cũng không bỏ qua.
Nhiếp ảnh gia bình thường tuyệt đối sẽ không chụp những góc này.
TruyenLau
Khuyết Chu giơ máy quay lên, đưa ảnh mà hắn ta chụp trong buổi triển lãm cho mọi người xem.
Ảnh chụp từ dưới lên trên nếu có bao nhiêu hèn mọn thì có bấy nhiêu hèn mọn, nhưng nhiếp ảnh gia này lại đeo khẩu trang, dáng dấp bình thường, đeo kính mắt, thậm chí thoạt nhìn còn có chút hào hoa phong nhã.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng hình ảnh trong máy ảnh không thể nói dối.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Có người ở trong đám người chợt nói: "Tôi biết nhiếp ảnh gia này, hình như anh ta thường xuyên chụp những bức ảnh này, sau đó bán đi!"
"Anh đánh rắm!" Nhiếp ảnh gia bị vạch trần, giằng co muốn đứng dậy.
Nhưng một chân Khuyết Chu lại giãm lên người hắn ta.
Mấy em gái bên cạnh đau lòng than thở: "Đừng giẫm anh ta nữa Địch Nhược đại nhân, chân ngài giãm lên anh ta đã là tiện nghi cho anh ta rồi."
Đau lòng chân người đang giãm, chứ không đau lòng người bị giãm lên trên người. Khuyết Chu ngồi xổm xuống trước mặt hắn ta, đưa máy quay cho hắn ta: "Anh xóa ngay trước mặt chúng tôi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát."
Lời này có lẽ là người đàn ông nghe đã quen, hắn ta cười nhạo một tiếng: "Có bản lĩnh thì cô báo cảnh sát đi, tôi chỉ đơn giản là chụp ảnh chứ không làm gì phạm pháp cả!"
"Anh đang xâm phạm quyền riêng tư của tôi."
"Tôi chỉ chụp ảnh của cô thôi, tôi đâu có lấy ảnh của cô đi bán đâu, vả lại cũng không phát tán ảnh ra ngoài nên cũng không cấu thành tội xâm phạm quyền riêng tư."
Người đàn ông giả vờ heo c.h.ế.t không sợ nước sôi, sau đó lại nói: 'Mấy người coser mà mặc ít như vậy, không có nhiếp ảnh gia của chúng tôi chụp ảnh cho các người, các người có thể nổi tiếng sao? Không phải chỉ chụp một tấm hình hơi gợi cảm thôi sao? Còn ở đây nói bằng cái giọng đó với tôi nữa."
Lời này vừa nói ra, trong nháy mắt khiến cho không ít người xung quanh đều phẫn nộ.
Có vài người muốn xông lên đánh người đàn ông này một trận.
Nhưng đây rốt cuộc cũng là buổi triển lãm truyện tranh, nếu thật sự làm lớn chuyện, tình cảnh nhất định sẽ rất hỗn loạn.
Khuyết Chu giơ tay mở máy ảnh ra, sau đó một tay đè người đàn ông đang chuẩn bị đứng dậy.
Cô mỉm cười, trong ánh mắt ẩn chứa sóng ngầm khiến hắn ta kinh hãi trong nháy mắt.
"Cô... Cô muốn làm gì?"
"Không làm gì cả, chụp cho anh một tấm hẳn là không sao chứ?"
Dứt lời, màn trập ở trong tay bị cô đè xuống, trên mặt cô mang theo nụ cười có chút điên cuồng lại đạm mạc, lấy khí thế tuyệt đối bao phủ lấy người đàn ông, hắn ta dĩ nhiên ngay cả một câu cũng không nói nên lời.
Có người ở bên cạnh giơ máy ảnh lên, chụp lại một màn này. Sau đó, Khuyết Chu chuyển hai tấm ảnh này tới điện thoại di động của mình, xóa bỏ tất cả ảnh chụp trong máy ảnh của hắn ta không còn một mảnh nào, chỉ để lại tấm ảnh có khuôn mặt hoảng sợ kia của hắn ta.
Hạt vừng nhỏ chậc một tiếng: "Tỷ tỷ, tỷ chụp hắn ta còn đẹp chán!"
Máy ảnh được ném vào trên người của người đàn ông.
Cô từ trên cao nhìn xuống: "Còn không mau cút đi."
Người đàn ông vừa rồi còn vênh váo tự đắc, trong nháy mắt nhặt máy ảnh lên, vừa lăn vừa bò rời khỏi hiện trường.
Lúc rời đi, hạt vừng nhỏ rõ ràng nhìn thấy trong máy ảnh của người đàn ông hiện lên một tia hông quang kỳ dị.
"Tỷ tỷ, có phải tỷ đã làm gì trong máy ảnh của người đàn ông đó rồi không?"
Khuyết Chu gật đầu rồi lại lắc đầu: "Không làm gì cả, chỉ là thêm chút đồ tốt vào máy ảnh của hắn ta mà thôi."
Chỉ có điều có thể làm cho máy ảnh của người đàn ông này... Chụp toàn là hình ảnh của quỷ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Ai bảo cô là chưởng quản của Vô Gian Địa Ngục cơ chứ, để cho hắn ta nhìn xem đám ác linh quỷ hồn, lấy bạo chế bạo mới là chuyện mà cô thích làm nhất.
Khi người đàn ông bị đuổi đi, xung quanh vang lên tiếng vỗ tay.
Người đàn ông vừa rồi kia thường xuyên trà trộn trong các loại triển lãm lớn nhỏ, chụp một ít ảnh chụp tương đối gợi cảm sau đó đăng lên mạng, một tấm năm mười tệ hoặc là mấy chục tệ, dùng cách này để kiếm lời.
Không phải không có người muốn báo cảnh sát, nhưng giống như người đàn ông kia tự mình nói, lúc hắn ta quay cũng không phát tán ra bên ngoài, cho nên căn bản không có cách nào cấu thành phạm tội.
Hơn nữa cho dù là triển lãm nhỏ nhưng người cũng vẫn rất nhiều, rất nhiều người đều sẽ lựa chọn chuyện lớn hóa chuyện nhỏ, coi như là bị muỗi đốt một cái.
Nhưng Khuyết Chu không phải loại người để chuyện lớn hóa thành chuyện nhỏ. Dù sao cho dù trời sập xuống, cô cũng có thể một lần nữa vá trời.
Chuyện lớn việc nhỏ gì, động chạm đến trên đầu cô đều là chuyện lớn.
Sau khi người đàn ông thối tha vừa lăn vừa bò rời đi, vừa mắng vừa chửi cầm máy ảnh rời khỏi hội trường này.
Triển lãm tổng cộng có bốn hội trường, hắn ta lau mặt, tức giận đến mức nói ra những lời thô tục.
"Làm B tử còn muốn lập đền thờ, phi."
"Không cho tôi chụp thì tôi không chụp? Thật coi mình là cảnh sát sao?"
"Đồ ngu thối."
Hắn ta thật vất vả chen vào, không thể bảo hắn ta không chụp là hắn ta không chụp được.
Còn có không ít khách hàng cũ đang chờ hắn ta chụp ảnh lần triển lãm này bán cho bọn họ.
Người đàn ông lau ống kính, phát hiện toàn bộ ảnh chụp vừa rồi đều bị xóa không còn một mảnh, hắn ta lại tức giận mắng hai câu thô tục.
Đến hội trường mới, hắn ta bưng máy ảnh của mình lên.
Thông qua ống kính máy ảnh, hội trường ồn ào tiếng người trước mắt giống như thay đổi.
Đổ nát không chịu nổi, âm trầm đến đáng sợ.
Ánh sáng lờ mờ khắp nơi đều lộ ra hai chữ quỷ dị.
Người đàn ông sợ tới mức toàn thân đều là mồ hôi lạnh, sau đó bỏ máy ảnh xuống, trước mắt vẫn là tiếng người ồn ào, người đến người đi.
Hắn ta xoa xoa con mắt của mình, chẳng lẽ là đêm qua thức đêm, mắt của mình xuất hiện ảo giác?
Đúng, nhất định là tối qua mình không ngủ ngon.
Hắn ta hít một hơi thật sâu, lại nâng máy ảnh lên. Lần này, trong máy ảnh không xuất hiện hình ảnh khủng bố âm trầm nữa.
Người đàn ông thở phào nhẹ nhõm, vừa muốn nhấn nút chụp, những người qua đường vốn đang đi trong ống kính đột nhiên toàn bộ đều dừng bước.
Mọi thứ âm thanh ồn ào hình như không còn vang lên bên tai hắn ta nữa.
Cả thế giới đều im lặng.
Trong ống kính, người qua đường thong thả quay đầu tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm người đàn ông qua ống kính.
Hắn ta sợ tới mức hét chói tai một tiếng, ném máy ảnh ra ngoài.
Máy ảnh thiếu chút nữa đập vào một người bạn nhỏ trong hội trường, sau đó bị một bàn tay to vững vàng bắt được.
"Trợ lý Lý, báo cảnh sát."
Lâm Dập cầm lấy máy ảnh, động tác lưu loát mây trôi vừa rồi khiến trợ lý Lý rất khiếp sợ.
Khiếp sợ thì khiếp sợ, chuyện ông chủ dặn dò vẫn phải làm cho tốt.
Từ lúc người đàn ông này chụp đáy váy Khuyết Chu, cậu ta và ông chủ đang ở ngay bên cạnh.
Người đàn ông này cũng quá xui xẻo rồi.
Đụng phải Khuyết Chu còn chưa tính, lại đụng phải ông chủ hơn hai mươi năm làm chó độc thân mới thông suốt.
Đây không phải là con dê đ.â.m vào họng s.ú.n.g sao.
Nhưng mà cậu ta cũng không thích hành vi cực kỳ bỉ ổi của người đàn ông này.
"Ông chủ, đã báo cảnh sát."
"Vậy gọi bảo vệ tới đây, trông chừng hắn ta cho tôi. Trước khi cảnh sát tới, không cho phép hắn ta rời khỏi đây nửa bước."
- Chương 1: 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 10
- Chương 10: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 147: Chương 149
- Chương 148
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 276: Chương 278
- Chương 277
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
Hệ Thống Xuyên Nhanh Của Hắc Nguyệt Quang
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.