Khán giả xung quanh càng ngày càng nhiều.
Khi người đàn ông thẹn quá hóa giận nói ra hai chữ 'ăn gian kia, phản ứng đầu tiên của đại đa số mọi người là: Người này nóng nảy rồi!
Không ít phụ nữ đứng ở bên cạnh tỏ vẻ khinh thường, ai bảo vừa rồi người đàn ông này nói năng lỗ mãng như vậy, bây giờ còn nói người ta ăn gian, đúng là buồn cười!
Khuyết Chu nhướng mày: "Ồ? Vị tiên sinh này, ông nói tôi ăn gian, vậy chứng cứ đâu?"
"Trang gia, bây giờ các người lục soát người cô ta đi, trên người cô ta nhất định có thứ dùng để ăn gian."
Hạt vừng nhỏ nổi giận: "Đậu má! Người đàn ông này có bệnh à? Tỷ tỷ mặc váy bó sát người như vậy mà còn muốn soát người, soát cái đầu ông á!"
Con rắn nhỏ tức giận suýt chút nữa biến thành rắn đuôi chuông.
Trang gia cũng có chút khó xử, nhưng người đàn ông này quyết tâm cảm thấy Khuyết Chu ăn gian, đứng dậy chửi ầm lên: "Có phải sòng bạc các người muốn bao che cho người phụ nữ này đúng không? Nếu cô ta không chơi ăn gian, vậy thì sòng bạc các người chuyên mời người có chuyên môn đến để ăn tiền của người chơi chúng tôi, có phải như vậy không?"
TruyenLau
Giỏi lắm!
Bị đội nồi khiến Trang gia lập tức nhíu mày phủ nhận: "Tiên sinh, không thể nói lung tung."
"Có phải tôi nói lung tung hay không, chỉ cần ông lục soát người cô ta không phải sẽ biết rồi sao? Tại sao lại không chịu lục soát."
TruyenLau.com
Khuyết Chu chống tay lên bàn, nâng cằm của mình lên, ánh mắt lạnh lùng: "Trang gia, tôi có thể để các người lục soát trước mặt mọi người, nhưng nếu như không lục soát được gì, ông ta có nên xin lỗi tôi một tiếng không?" "Nếu trên người của cô không có gì, tôi sẽ quỳ xuống dập đầu xin lỗi cô!"
"Được, đây là ông nói đấy nhé!"
TruyenLau.com
Thật ra người sáng suốt đều có thể nhìn ra, người đàn ông này đang cố ý gây sự.
Nhưng ở đây không ai muốn lội vào vũng nước đục này, người tới nơi này có mấy người thích lo chuyện bao đồng đâu?
Bọn họ thích xem náo nhiệt hơn, đặc biệt là được xem miễn phí.
Mà sòng bạc thấy Khuyết Chu đồng ý cũng không ngăn cản, bọn họ cũng muốn mượn cơ hội này nhìn xem rốt cuộc Khuyết Chu có ăn gian không?
Có thể ở trong sòng bạc chơi nhiều trò chơi, nhưng người thắng toàn bộ như vậy đã ít lại càng ít.
Bọn họ cũng muốn nhìn xem rốt cuộc người tên Khuyết Chu này có lai lịch thế nào?
Cô gái đứng lên, váy đen phác họa ra dáng người của cô, không ít người đều tròn mắt nhìn, trên khuôn mặt mị hoặc kia mang theo cảm giác áp bách khiến trái tim của mọi người đập cực kỳ nhanh.
Khuyết Chu giơ hai tay lên, bên phía sòng bạc tìm đến hai người phụ nữ đến soát người, ngay lúc tay của hai người kia chuẩn bị đặt lên eo của Khuyết Chu, một bàn tay lớn khác đã cầm lấy cổ tay của hai nhân viên nữ kia.
Ngay sau đó, eo Khuyết Chu bị một bàn tay to lớn ôm lấy.
Vẻ mặt Trang gia vừa rồi còn lạnh lùng đã trở nên cung kính.
Ngay cả người đàn ông vừa rồi còn kiêu ngạo đã có chút khúm núm.
"Không biết các người muốn tra cái gì từ người của tôi?" Giọng của Cư Hoài từ trên đỉnh đầu Khuyết Chu vang lên.
Người ở đây ai mà không biết Cư Hoài?
Năm nay anh hai mươi chín tuổi, chưa từng nghe qua anh có bạn gái, bây giờ lại công khai ôm một cô gái, nói cô gái đó là người của mình.
Trách không được người phụ nữ này không lộ ra chút cảm giác sợ hãi nào. Thì ra là có hậu trường sau lưng.
Khuyết Chu cười khẽ: "Tiên sinh, hình như chúng ta không quen biết."
Cư Hoài cúi đầu lòng bàn tay hơi dùng sức: "Mèo con không hiểu chuyện, tự mình chạy ra ngoài, tuy rất có bản lĩnh nhưng tuyệt đối không có khả năng ăn gian. Vị tiên sinh này, hình như vừa rồi tôi nghe ông nói muốn mèo con của tôi đi theo ông?"
Người đàn ông lắc đầu như trống bỏi: "Cư... Cư tổng, tôi không có ý này."
"Vậy sao? Ở đây đều có camera giám sát, có phải ý của ông như vậy hay không, chút nữa tôi tra một chút là biết, ông xác định mình không có ý đó sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Ngay cả quần chúng xung quanh cũng không dám nhìn về hướng này nữa.
Người tới nơi này chơi đều biết Cư Hoài là người có vốn đầu tư của nơi này, nhưng ông chủ nơi này không phải là Cư Hoài, anh cũng rất ít khi xuất hiện ở chỗ này.
Cư Hoài là người hai giới hắc bạch đều ăn sạch, dùng mười năm để xây dựng một đế quốc cho mình, sản nghiệp trải rộng toàn cầu, tuổi còn trẻ đã leo lên top 5 bảng xếp hạng Forbes.
Mấu chốt chính là cảnh sát cũng không dám động đến người này, thậm chí có nhiều vụ án xuyên quốc gia đều nhờ Cư Hoài hỗ trợ giải quyết.
Rất ít người dám trêu chọc anh.
Không... phải nói ở trong nước, không ai dám chọc giận anh.
Nghe nói sau lưng anh có rất nhiều vết sẹo, đều là vết thương năm đó sau khi được được lão đại hắc bang tiền nhiệm chọn trúng, lúc huấn luyện bị thương nên để lại sẹo.
Người đàn ông bị dọa đến hai chân như nhữn ra, hận không thể nhét đầu của mình vào trong khe bàn.
Trang gia cũng run rẩy mở miệng: "Đại đông gia, sao ngài lại tới đây?"
"Tôi không đến, mèo con của tôi bị bắt nạt cũng không biết." Cư Hoài cúi đầu nhìn Khuyết Chu, hạ giọng nói: "Đúng không, mèo con."
Rất rõ ràng, ý ẩn sau câu nói này của anh đang hỏi vì sao Khuyết Chu nói đi là đi, mang theo ý trách cứ.
Vốn còn không xác định, nhưng trong nháy mắt nhìn thấy Khuyết Chu, Cư Hoài đã xác định người này nhất định là Tiểu Bạch.
Cô thật sự có thể biến thành người, điều này làm cho Cư Hoài bắt đầu hưng phấn.
"Bảo bối, tay của anh ôm tôi chặt quá!" Khuyết Chu cười, giọng điệu cũng như mèo nhỏ, trong đôi mắt linh động mang theo chút dịu dàng.
Lỗ tai Cư Hoài tê dại, hai chữ bảo bối khiến anh hít sâu một hơi: "Chặt một chút mới tốt, nếu không em lại chạy loạn khắp nơi."
"Được rồi." Khuyết Chu giống như người không xương dựa vào người Cư Hoài, ngón tay ngọc ngà thon dài nâng lên, chỉ vào người đàn ông hèn mọn đối diện rồi nói: "Vừa rồi ông ta nói chuyện rất cợt nhã với tôi, anh giúp tôi xử lý đi."
Dáng vẻ đúng tình hợp lý này khiến người xung quanh đều nín thở.
Bao nhiêu phụ nữ nhung nhớ Cư Hoài, thậm chí còn có đàn ông muốn dán lên người anh đều có kết cục không tốt.
Mặc dù rất nhiều phụ nữ nhà giàu thích Cư Hoài, dù năng lực hay khuôn mặt đều tốt nhưng không ai dám tiếp cận, cũng bởi vì người này không thích bị người khác nhớ nhung.
Không ít cô gái đều ngưỡng mộ anh cảm thấy lúc Cư Hoài nhíu mày, cô gái này nhất định sẽ bị anh ném ra ngoài.
Nhưng Cư Hoài chỉ nhíu mày, sau đó lại giãn ra: "Bây giờ mới biết tìm tới tôi sao? Sao lúc trước em không tìm đến tôi?"
"Sợ dọa anh." Khuyết Chu nói.
Cư Hoài cười nhạo: "Dọa tôi sợ? Em đang nói đùa sao?”
Khuyết Chu nhún vai, vóc dáng Cư Hoài rất cao, so với Khuyết Chu mang giày cao gót 5cm cũng cao hơn gần một cái đầu.
Vừa vặn cằm của anh có thể đặt ở trên đầu Khuyết Chu. Cô vừa ngẩng đầu đã có thể nhìn thấy cằm của Cư Hoài.
Nhìn từ dưới lên không chỉ nhìn thấy cằm của anh, thậm chí có thể nhìn thấy đường cong hoàn mỹ của hàm dưới, sau đó cô lại nhìn về phía người đàn ông đang đứng đối diện.
Chậc, chênh lệch giữa người với người vẫn rất lớn!
Khuyết Chu mặt mày cong cong: "Về nhà rồi nói. Bảo bối, anh giúp tôi ném người này ra trước, tôi thấy người này là khó chịu."
Cư Hoài nói được, đầu cũng không ngẩng lên, giơ tay vẫy vẫy giống như một Hoàng đế, Tử Tức bên cạnh lập tức hiểu ý. Không lâu sau, hai người đàn ông vạm vỡ xuất hiện kéo người đàn ông ra ngoài.
Đương nhiên không chỉ đơn giản là bị kéo ra ngoài.
Trong nháy mắt Cư Hoài xuất hiện, công ty vốn lung lay sắp đổ của người đàn ông này đã hoàn toàn phá sản.
Không chỉ vậy, ông ta không thể xuất hiện trong bất kỳ sòng bạc nào nữa.
Mà số tiền ông ta thắng trong hai ngày trước đều tan thành mây khói.
- Chương 1: 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 10
- Chương 10: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 147: Chương 149
- Chương 148
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 276: Chương 278
- Chương 277
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
Hệ Thống Xuyên Nhanh Của Hắc Nguyệt Quang
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.