Cư Mộng xì một tiếng: "Cô đừng ở đó mà khoác lác nữa, một đứa con nít như cô thì có bản... AI"
Lời còn chưa dứt, không biết lúc nào Ngọc Điệp đã đưa tay bắt được cánh tay của cô ta, một đôi tay nho nhỏ nhìn vô lực nhưng chỉ cần bóp nhẹ một cái đã làm cho Cư Mộng đau muốn chết.
Cô ta đau đến khóc lên, Khuyết Chu nhìn vào gương chiếu hậu: "Được rồi, thả cô ấy ra đi."
Lúc này Ngọc Điệp mới buông tha cho Cư Mộng, tiếp tục mút kẹo que của mình, vẫn là dáng vẻ ngây ngô như một đứa trẻ.
Cư Mộng mắt ngấn lệ, dùng ánh mắt long lanh đáng thương nhìn Khuyết Chu: "Chị dâu, sao đứa con nít này lại ra tay ác như vậy chứ?”
"Cô ấy không phải trẻ con, chỉ nhìn như một đứa trẻ mà thôi."
Cư Mộng sửng sốt hồi lâu, bỗng nhiên nhớ tới bộ phim kinh dị oán hận của cô nhỉ mà mình đã xem, nữ chính cũng có dáng vẻ như một đứa trẻ, nhưng tuổi thật đã hơn 40 tuổi.
Chẳng lẽ...
Cư Mộng nuốt nước miếng: "Thì ra cô đã hơn bốn mươi tuổi?"
"Tôi hơn chín..." Hơn chín trăm tuổi còn chưa nói xong, Ngọc Điệp đã nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của Khuyết Chu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tuy rằng đến bây giờ, Mộng Điệp không biết tu vi của Khuyết Chu là bao nhiêu, năm nay cô bao nhiêu tuổi, thậm chí ở trong miệng của bác sĩ Thánh, rất có thể Khuyết Chu chỉ mới hơn một trăm tuổi.
Ở trong mắt cô ta, yêu tinh mới hơn một trăm tuổi chỉ là một đứa con nít mà thôi.
Nhưng cô ta lại sợ Khuyết Chu giống như một loại bản năng vậy. TruyenLau
Khuyết Chu liếc mắt một cái, cô ta ngoan ngoãn nuốt những lời sắp ra khỏi miệng xuống, sau đó đổi giọng: "Tôi chỉ hơn hai mươi tuổi mà thôi."
Website TruyenLau.com
Cư Mộng khiếp sợ không thôi, mặc dù cô ta từng gặp qua không ít những người đã qua tuổi thành niên nhưng cơ thể vẫn như một đứa trẻ trên TV, nhưng khi người thật xuất hiện ở trước mắt mình, cô ta thật sự không nhìn ra chút khác biệt nào, nhìn thần thái hay làn da của Ngọc Điệp đều giống như một đứa trẻ.
Xe chạy rất nhanh, cuối cùng dừng lại ở một quán bar.
Nhìn quán bar xa hoa trụy lạc trước mắt, phối hợp với ba chữ Lạc Thiên Phái, luôn cảm thấy nơi này có loại cảm giác như công viên trò chơi được nâng cấp hơn của thanh thiếu niên.
Cư Mộng có chút sợ hãi: "Chị dâu, nếu như lời chị nói là thật, vậy người kia có thể là ai? Là thuật sĩ hay là...
"Không phải người."
Khuyết Chu trả lời quá nhanh, nhanh đến nỗi Cư Mộng suýt chút nữa cho rằng Khuyết Chu đang mắng mình.
Một lúc lâu sau mới kịp phản ứng, người ẩn sau màn kia mà Khuyết Chu đang nói không phải là con người?
Cô ta hít sâu một hơi: “Chị dâu, thật... thật sao?”
Ngọc Điệp cười híp mắt nói tiếp: "Thật đó, nếu cô sợ thì cứ ngồi ở trên xe đi đứng xuống."
Hiển nhiên phép khích tướng này không có tác dụng, bởi vì Cư Mộng lại thuận theo bậc thang này mà leo xuống, ngoan ngoãn gật đầu ngồi trên ghế lại phụ: "Được, vậy tôi ở chỗ này đợi hai người, sẽ không gây phiền toái của hai người."
Ngọc Điệp: '... 2"
Khuyết Chu lạnh lùng mở cửa xe ra, với tay lôi Cư Mộng ra ngoài: "Cô nhất định phải đi, nếu cô không đi, sao chúng tôi biết được bạn của cô là ai?"
"Tôi có thể đưa ảnh chụp cho hai người mà..." Cư Mộng lầm bầm, không dám nói quá lớn tiếng. So với anh trai, người chị dâu này nhìn càng dọa người hơn, nhưng mấu chốt chính là cô quá xinh đẹp, tuy hơn hung dữ nhưng cô ta lại không nhịn được nhìn người chị dâu này thêm vài lần.
Trong tâm trạng rối rắm, Cư Mộng run rẩy bị Ngọc Điệp và Khuyết Chu kẹp ở giữa đi vào trong quán bar.
Mới vừa vào quán bar, Khuyết Chu đã ngửi thấy một cỗ yêu khí nhàn nhạt, yêu khí cũng không nồng đậm.
"Cô ấy ở đó." Cư Mộng chỉ vào một dãy ghế bên phải có ba người ngồi ở nơi đó: "Cô gái kia là bạn học của em, tên Ly Nho, bên trái là bạn trai của Ly Nho, người đàn ông bên phải chính là người đàn ông lúc trước dán hình xăm cho em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Ngọc Điệp ăn xong kẹo que, Khuyết Chu thuận tay đưa cho cô ta một cây khác. Hai mắt của cô ta sáng lên, tâm trạng cũng tốt hơn không ít, không chút để ý nói: "Chỉ có chút tu vi như vậy, 5 phút là xong."
Cô gái nhỏ mặc váy bông nhảy nhót đi đến phía trước, Khuyết Chu lôi kéo Cư Mộng ngồi ở một bên, vừa nhìn tình huống bên kia vừa hỏi: "Cô có nhớ lần đầu tiên mình gặp anh ta là khi nào không?”
Cư Mộng lập tức trả lời: "Khoảng ba tháng trước, khi đó anh trai đang ở nước ngoài tham gia một lần hành động bí mật, lúc đó anh ấy đã dặn em không được chạy loạn khắp nơi, mỗi ngày em đi học xong thì về nhà chứ không làm chuyện gì khác. Mỗi ngày đều như vậy khiến em cảm thấy rất nhàm chán, Ly Nho thấy vậy đã dẫn em đến nơi này, đó là lần đầu tiên em gặp anh ta."
"Ý cô là, lần đầu tiên gặp mặt đã dán hình xăm này lên cổ?"
"Vâng, em cảm thấy nó rất đẹp mắt. Anh trai quản em rất nghiêm, muốn em nghiêm túc học tập, cũng vì em bị quản quá nghiêm nên đôi khi cũng có tâm lý phản nghịch..." Nói đến đây, Cư Mộng cảm thấy mình ít nhiều có chút quá mức phản nghịch, nhưng người có đôi khi chính là như vậy, thích làm cho bản thân phải cảm thấy hối hận sau khi trưởng thành mới được.
Khuyết Chu nhìn cô ta một cái: "Tôi còn tưởng rằng cô và Cư Hoài là... người yêu. Lúc trước tôi nghe cô gọi anh ấy là A Hoài."
Cư Mộng nhanh chóng xua tay lắc đầu: "Không phải không phải, đó là tên thân mật mà em hay gọi anh ấy mà thôi."
Vậy mà cô cứ tưởng là ánh trăng sáng của anh, hóa ra là một con rồng con.
"Chị dâu ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, tuy rằng em và anh trai không có quan hệ huyết thống, nhưng hai người bọn em tình như thủ túc, hơn nữa anh trai của em hung dữ như vậy, thích ai cũng được chứ em không dám thích anh ấy..."
Đáy mắt cô ta thật sự hiện lên một chút sợ hãi, loại sợ hãi đối với trưởng bối nghiêm khắc.
Lúc này Khuyết Chu mới thu hồi ánh mắt quan sát của mình, ừ một tiếng.
Bỗng nhiên, ánh đèn trên đỉnh đầu bắt đầu lóe lên.
"Râầm' một tiếng, ngọn đèn trên đỉnh đầu Khuyết Chu và Cư Mộng bỗng nhiên nổ tung.
Cư Mộng sợ tới mức hét chói tai, ánh mắt của cô ta bị một đôi tay che lại, mùi thơm trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền đến, Khuyết Chu ôm bả vai của cô ta, mở miệng lạnh nhạt nói: “Đừng sợ."
Cô ta thật sự không còn sợ nữa.
Giọng nói này như ẩn chứa một sức mạnh nào đó, giống như lần kia anh trai được vị kia chọn trúng, anh trai đã ôm Cư Mộng rồi nói: "Đừng sợ, có anh ở đây, anh sẽ không bỏ em lại một mình."
Khi đó cô ta mới tám tuổi.
Cách mười năm, cô ta lại có cảm giác đã lâu không gặp này.
Quả thật Khuyết Chu chính là chị dâu định mệnh của mình!!!
Trong quán bar có chút hỗn loạn, yêu khí đánh vỡ mấy ngọn đèn, Khuyết Chu nhìn về phía Ngọc Điệp, cô ta le lưỡi, nói với cô bằng khẩu hình miệng: Tôi sẽ khống chế.
Nhìn ba người đối diện đã mê man, Khuyết Chu kéo theo Cư Mộng ngồi xuống ghế. Loại quán bar này tương đối hỗn tạp, mặc dù đèn vỡ nhưng chỉ hỗn loạn vài phút, vài phút sau đã được quét dọn sạch sẽ, mọi người lại bắt đầu vặn vẹo thân thể trên sàn nhảy.
Lúc này Khuyết Chu mới buông Cư Mộng ra, cô ấn ngón cái vào mi tâm của Hồ yêu trước mặt.
Một ánh sáng kỳ dị lóe lên.
Cư Mộng mở to hai mắt, lúc ánh sáng lóe lên, cô ta nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông dần biến thành...
"Anh ta là Cẩu yêu?!" Cư Mộng mở miệng nói.
Ngọc Điệp: "... Là Hồ yêu, mắt cô có vấn đề à?"
Cư Mộng: "... A a a, rất giống mà."
Ngọc Điệp: "Nếu là chó cũng không thể gọi là Cẩu yêu, cô có biết nói chuyện không vậy?"
Cư Mộng rầm rì hai tiếng.
Mặc kệ anh ta là yêu quái gì, dù sao cũng không phải là yêu quái tốt.
- Chương 1: 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 10
- Chương 10: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 147: Chương 149
- Chương 148
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 276: Chương 278
- Chương 277
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
Hệ Thống Xuyên Nhanh Của Hắc Nguyệt Quang
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.