Khuyết Chu lại ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang nhìn chằm chằm hai người bọn họ. Người đàn ông vừa rồi còn mang hận ý giờ phút này lại mang vẻ đau khổ.
"Thật ra anh ta không biến thành người buôn bán ma túy." Nhan Trạch nói.
Quản gia nhíu mày: "Sao lại vậy được? Chuyện này là cấp trên của tiểu thiếu gia tự mình đến nói, lúc ấy lão gia tử thiếu chút nữa tức chết, đã tuyên bố với bên ngoài là không có đứa con này rồi."
"Bởi vì anh ta đi làm nhiệm vụ nằm vùng, cấp trên cũng đành phải làm như vậy, nếu không làm thế, vậy các người sẽ gặp nguy hiểm."
Lời nói của Nhan Trạch giống như một cục bông mềm mại nhét vào trong miệng quản gia.
Vừa rồi anh không biết cỗ lực lượng bảo vệ lão gia tử kia là gì, nhưng bây giờ xem như đã biết, đó là con trai của lão gia tử.
Về phần cỗ oán khí kia, hẳn là oán khí của đám buôn ma túy bị tiểu thiếu gia giết, nhưng theo lý mà nói, những tên buôn ma túy kia c.h.ế.t cách nơi này rất xa, có thể tìm tới nơi này mà không có người hỗ trợ thì không có khả năng.
Người có bản lĩnh lớn giúp lệ quỷ báo thù như vậy, trừ Đỗ Phong ra thì Nhan Trạch cũng không nghĩ ra được người thứ hai.
TruyenLau
Đỗ Phong này giống như một cục cứt chuột, chuyện gì cũng muốn xen vào, vì lợi ích của mình mà mạng người của thiên hạ cũng không thèm để vào mắt.
Nhan Trạch thu kiếm gỗ đào về, lấy túi nhỏ có vẽ hình bát quái trận trong túi ra, sau đó cậu cắn ngón tay của mình, điểm trên trán lão gia tử một cái, cũng điểm trên trán của quản gia một cái.
Ánh mắt truyền đến một cỗ đau đớn, quản gia và lão gia tử đều phát ra tiếng rên rỉ, lúc mở mắt ra, Triệu Phất Quân ở trong góc đều bị hai người nhìn thấy cực kỳ rõ ràng.
Website TruyenLau.com
Lão gia tử vừa rồi có chút không có tinh thần lập tức mở to hai mắt muốn đứng dậy, quản gia nhanh chóng đi đến đỡ ông ấy.
Khuyết Chu lôi kéo Nhan Trạch rời khỏi phòng, dù gì đây cũng là chuyện nhà người 1a.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bên ngoài phòng có cả một mặt tường đều là thủy tinh, xuyên thấu qua thủy tỉnh có thể nhìn thấy sân của Triệu gia, trong sân cỏ dại mọc thành bụi, căn nhà vốn to lớn mấy tháng nay bị làm cho không dám mời thợ làm vườn đến cắt tỉa dọn dẹp.
Ánh mặt trời chiếu trên cỏ dại, ngay cả Khuyết Chu cũng bị ánh mặt trời ấm áp này làm cho thoải mái nheo mắt lại.
"Có phải cô đã sớm biết rồi đúng không?" Giọng của Nhan Trạch không nghe ra buồn vui, anh đứng bên cạnh Khuyết Chu, ánh mắt nhìn cô cực kỳ phức tạp.
Khuyết Chu nghiêng mặt nhìn anh, đôi mắt vốn trong suốt kia mang theo chút tức giận nhìn cô, dường như tức giận vì cô đã đưa anh làm một con cờ của cô.
Khuyết Chu cười, đồ ngốc này luôn không che giấu cảm xúc và suy nghĩ chân thật trong lòng mình.
"Đúng là tôi biết." Khuyết Chu vừa dứt lời, Nhan Trạch lập tức tức giận, nhưng vì đang ở nhà của người khác nên anh cực lực khắc chế cảm xúc đang cực kỳ tức giận của mình.
Anh vừa tức giận vừa thẹn thùng đều dễ dàng đỏ mặt đỏ mắt, vừa đỏ mắt, Khuyết Chu đã cảm thấy từ nhỏ anh đã có bộ dạng dễ khiến người ta bắt nạt, trong lòng có suy nghĩ như vậy, cả ánh mắt cũng bắt đầu tối lại.
Nhan Trạch uất ức nói: "Cho nên cô chỉ coi tôi là quân cờ?"
"Anh biết quân cờ có ý nghĩa là gì không? Ăn nói lung tung."
"Sao tôi không biết được, cô lợi dụng tôi tới nơi này, lợi dụng tôi g.i.ế.c Đỗ Phong đúng không?"
"Lại nói lung tung, nếu tôi thật sự lợi dụng anh, tôi cho anh ở nhà tôi làm gì, tại sao phải dẫn anh đến Triệu gia. Quả thật tôi không muốn chết, đưa anh tới đây cũng biết chuyện của Triệu gia có liên quan tới Đỗ Phong, nhưng tôi cũng chỉ muốn giúp anh mà thôi" - "
Nhan Trạch hiển nhiên không tin: "Sư phụ tôi từng nói, con người không thể giúp đỡ người khác vô điều kiện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Khuyết Chu mặt mày cong cong, mặc kệ giọng điệu của Nhan Trạch có không tốt như thế nào, mặc kệ bây giờ anh đang nắm quyền chủ động, còn dùng vẻ mặt uất ức lên án, cô đều cảm thấy rất đáng yêu.
Rốt cuộc sự dung túng trong đáy mắt cô cũng không thể khống chế được, khiến Nhan Trạch bắt được điểm này.
Anh bị ánh mắt này trêu chọc này làm cho nói năng lắp bắp: "Sao cô lại... nhìn tôi như vậy?”
Khuyết Chứ tới gần một bước, Nhan Trạch lại lùi về phía sau một bước. Cho đến khi đụng vào vách tường phía sau, anh đã không thể lùi được nữa, Khuyết Chu bắt lấy cánh tay anh.
Hạt vừng nhỏ cười ngây ngô trong không gian hệ thống: "Tỷ tỷ, bây giờ tỷ giống như tổng giám đốc bá đạo, còn Nhan Trạch giống như cái loại bị tổng giám đốc bá đạo cưỡng chế yêu, ha ha ha."
Nhất là vẻ mặt hoảng hốt bây giờ của Nhan Trạch, hai gò má ửng đỏ, trong mắt còn mang theo uất ức như một nàng dâu nhỏ bị bắt nạt.
"Tôi cảm thấy anh có chút ngốc, đương nhiên tôi làm vậy cũng có điều kiện rồi."
Vẻ mặt Nhan Trạch lập tức thay đổi thành vẻ mặt quả nhiên là như vậy.
Ngay sau đó, Khuyết Chu lên tiếng: "Buổi tối hôm đó, lần đầu tiên gặp mặt trong ngõ nhỏ, anh đoán xem vì sao tôi phải phí công tốn sức đứng đợi ở đó?"
Nhan Trạch không nói gì, bởi vì quanh quẩn chóp mũi của anh toàn bộ đều là mùi thơm của Khuyết Chu. Thậm chí anh có thể nghe thấy trong phòng truyền đến tiếng đau khổ, bên trong cũng có hiểu lầm, lão gia tử hiểu lầm con trai mình buôn ma túy, hiểu lầm giải trừ nhưng bây giờ đã âm dương cách biệt.
Bây giờ Khuyết Chu cũng đang giải thích mục đích của mình. Trước đây Nhan Trạch không phải là người thích quanh co lòng vòng vô nghĩa, nhưng Khuyết Chu còn chưa mở miệng, dường như anh đã rõ đáp án là gì.
"Bởi vì tôi coi trọng tiểu đạo sĩ anh. Tôi sống đến bây giờ chưa thấy ai đẹp trai như anh, anh cũng biết tôi học mỹ thuật tạo hình, con người tôi rất thích đồ vật đẹp, bất kể là hoa cỏ hay màu sắc, còn có... con người này của anh."
Khuyết Chu nhìn chằm chằm vào mắt anh, mỗi một lần gặp phải linh hồn của anh ở tiểu thế giới, cô phải khắc chế chính mình không bắt cóc anh đi.
So sánh với loại tiến hành từng bước một này, cô lại muốn trói người mang ởđi rồi nhết lại hơn, để cho anh chỉ có thể thấy một mình cô.
Nhưng anh không thích như vậy nên Khuyết Chu chỉ có thể nhẫn nhịn.
Ánh mắt thâm thúy của cô nhìn anh như muốn ăn thịt mình, đây là suy nghĩ trong lòng Nhan Trạch vào lúc này. Vì thế anh mới chân tay luống cuống, ánh mắt không biết nhìn vào đâu, sau đó chỉ có thể chăm chú nhìn vào ánh mắt của Khuyết Chu, bởi vì hình như anh đã rơi vào bên trong.
Nhan Trạch tốn rất nhiều sức lực mới tìm lại được giọng nói của mình: "Cô... đang đùa à?"
"Tôi là một cô gái nhỏ, nếu không có hứng thú với anh, tại sao tôi phải để anh ở lại nhà của mình? Anh cảm thấy vì tôi là yêu sư bắt yêu, cùng là đồng nghiệp với anh nên tôi mới làm vậy sao? Tôi là yêu sư bắt yêu chứ không phải viện trưởng cô nhi viện."
Hình như...
Hình như cô nói rất có lý.
Nhưng Nhan Trạch nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra tại sao Khuyết Chu lại coi trọng mình.
Thậm chí anh không cảm thấy mình bị mạo phạm, vì Nhan Trạch thật sự cảm thấy bộ da này của mình không đáng nhắc tới.
“Tôi lớn lên cũng bình thường, đạo pháp cũng bình thường, tại sao cô..."
"Lớn lên cũng bình thường? Tiểu Nhan Trạch, hình như anh có hiểu lầm gì với khuôn mặt này của mình thì phải, lần sau để tôi dẫn anh ra ngoài đi dạo một vòng, để anh biết khuôn mặt này của mình có bình thường hay không? Sau khi giải quyết xong chuyện này rồi nói, dù gì anh cũng đang ở chỗ của tôi. Thế nào? Anh có muốn trốn cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của tôi đâu."
Nhan Trạch càng đỏ mặt. Đạo pháp của anh không bằng Khuyết Chu còn chưa tính, nhưng tại sao cô vừa nói xong, mặt của anh lại càng đỏ hơn chứ?!
Nhan Trạch à Nhan Trạch, mày thật vô dụng!
- Chương 1: 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 10
- Chương 10: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 147: Chương 149
- Chương 148
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 276: Chương 278
- Chương 277
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
Hệ Thống Xuyên Nhanh Của Hắc Nguyệt Quang
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.