Quá trình sa thải của công ty không nhanh như vậy, mặc dù bây giờ Trâu Tử Minh còn có thể trở lại làm việc, nhưng anh ta cũng không còn mặt mũi không biết xấu hổ mà đi làm tiếp.
Anh ta chán nản đi ra khỏi cổng đồn công an, ánh mặt trời trên đỉnh đầu có vẻ chói mắt.
Trâu Tử Minh phát hiện, so với việc mình bị vạch trân, anh ta lại càng khổ sở vì người đàn ông xuất hiện bên cạnh Khuyết Chu hơn.
Anh ta cảm thấy mình nhất định là choáng váng rồi.
Rõ ràng lúc đầu chỉ coi Khuyết Chu là cầu nối của mình.
Những tiếng ve kêu bên tai xuất hiện, không khí lạnh từ khe cửa đồn công an chui vào lưng anh ta.
Anh ta đang ở giữa tỉnh táo và m.ô.n.g lung.
Trong đầu đều là hình ảnh Khuyết Chu mặc váy xinh đẹp, ngồi ở phòng ăn đối diện, cười cười nói chuyện cùng anh ta.
Từng cái nhăn mày hay từng một nụ cười, giống như còn rõ mồn một ngay trước mắt. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thậm chí Trâu Tử Minh biết rõ, mình bị Khuyết Chu cố ý liên hợp với Vương Thiếu Khanh chỉnh mình thành dáng vẻ như này, trong lòng anh ta ngoại trừ có chút hận thì không còn cảm giác gì khác.
Nhưng anh ta không thể trơ mắt nhìn Khuyết Chu ở bên cạnh người đàn ông khác.
TruyenLau
Chỉ cần vừa nghĩ đến Khuyết Chu và Lâm Dập kia ở chung một chỗ, tay trong tay hôn môi hoặc là làm chuyện quá phận khác.
Hận ý trong lòng anh ta giống như núi lửa phun trào, trong nháy mắt bộc phát ra. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nội tâm Trâu Tử Minh bắt đầu vặn vẹo. Mặt trời chói chang làm cho không gian có chút biến dạng.
Anh ta muốn gặp Khuyết Chu, chỉ cần Khuyết Chu còn nguyện ý ở bên cạnh mình.
Anh ta có thể cân nhắc, bỏ qua chuyện cũ...
Lúc này, ánh mắt Trâu Tử Minh giống như một kẻ điên bò ra từ trong bóng tối.
Cực kỳ âm u.
Sau khi trở lại công ty, không ít đồng nghiệp ghen tị nhìn Khuyết Chu nhưng cũng nhiều hơn vài phần đồng tình.
Dù sao cũng không ai biết, Trâu Tử Minh là một tên biến thái.
Có lẽ Khuyết Chu đã sớm biết, nhưng may mắn trước kia cô chưa từng nói ra ở trong văn phòng, nếu không các đồng nghiệp phỏng chừng còn cho rằng Khuyết Chu chiếm được tiện nghi mà còn khoe mẽ.
Trâu Tử Minh đẹp trai lại thích cô như vậy, cô còn cảm thấy người ta là biến thái.
Tóc Khuyết Chu hơi rối một chút.
Nhìn mà thấy thương.
Trên khuôn mặt tinh xảo có thêm vài phần u sầu, sau đó, cô cười cười với mọi người ở văn phòng: "Hai ngày nữa tôi mời mọi người ăn một bữa cơm, chuyện này cũng nhờ mọi người hỗ trợ tôi."
Giọng nói Khuyết Chu còn có chút khàn khàn.
Nữ đồng nghiệp bên cạnh đột nhiên cảm thấy những lời mình nói trước kia vô cùng quá đáng.
Cô ta nhanh chóng đỡ lấy cánh tay của Khuyết Chu: "Cô khách sáo như vậy làm gì, chúng ta là đồng nghiệp mà, Trâu Tử Minh khinh người quá đáng, chúng tôi giúp cô là việc nên làm."
Khuyết Chu cười khẽ một tiếng, nhưng ý cười không đạt đáy mắt.
"Cho nên tôi vẫn muốn cảm ơn mọi người thật tốt, xem mọi người có thời gian hay không, nếu như ngày mai hoặc ngày mốt không được, lúc nào đó tất cả mọi người đều rảnh thì tôi mời mọi người ăn cơm."
Vừa xảy ra chuyện lớn như vậy còn nói muốn mời khách ăn làm gì, không ít người cho dù thật sự muốn ăn cũng sẽ không nói ra khỏi miệng.
Vì thế Khuyết Chu bổ sung một câu: "Lúc tôi thăng chức còn chưa mời mọi người ăn, coi như đi chúc mừng tôi thăng chức đi."
Lập tức đã có người đáp lại.
Hạt vừng nhỏ tỏ vẻ cực kỳ khinh thường đối với chuyện này: "Tỷ tỷ, vì sao tỷ lại muốn mời những người này ăn cơm?"
"Đương nhiên là có nguyên nhân." Khuyết Chu uống một ngụm cà phê lạnh trên bàn: "Chờ ta làm xong chuyện này, ta mới có lý do quang minh chính đại rời khỏi nơi này."
Thật ra nguyên chủ là một cô gái coi trọng danh dự.
Nếu không, ở trong kịch bản gốc, cô ấy sẽ không vì Vương Thiếu Khanh tìm tới cửa mà xấu hổ đến mức cảm thấy mình khó có thể sống tiếp.
Tương tự, cha mẹ nguyên chủ cũng là loại người này.
Cho nên Khuyết Chu cần hoàn toàn tách mình ra khỏi chuyện này, bây giờ cái gì Trâu Tử Minh cũng không có, anh ta hối hận thì xác thật cũng có hối hận, nhưng thật ra cũng không nhận được trừng phạt gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nhưng kết cục của nguyên chủ lại là cái chết.
Khuyết Chu nói: "Thật ra con người của ta rất keo kiệt, ta muốn báo thù, tuyệt đối sẽ không hạ thủ lưu tình."
Ngay từ đầu hạt vừng nhỏ còn không hiểu những lời này của Khuyết Chu là có ý gì.
Cho đến cuối tuần, thời gian và địa điểm ăn cơm đã hẹn trước.
Lúc mọi người tụ tập ở chỗ ăn cơm, hạt vừng nhỏ mới có chút suy đoán ra Khuyết Chu muốn làm cái gì.
Nó nhìn Trâu Tử Minh đang lặng lẽ theo dõi Khuyết Chu, vô cùng chán ghét: "Tỷ tỷ, Trâu Tử Minh lại theo dõi tỷ.
Về phần tại sao phải nói từ lại này.
Đương nhiên là bởi vì hai ngày trước khi Khuyết Chu đi làm, Trâu Tử Minh cũng đi theo Khuyết Chu.
Không chỉ vậy.
Lúc đi làm, thậm chí Trâu Tử Minh còn quanh quẩn gần tòa nhà văn phòng.
Hạt vừng nhỏ đoán, nguyên nhân Trâu Tử Minh không dám tới trực tiếp tìm Khuyết Chu là bởi vì bây giờ anh ta sợ mất hết mặt mũi.
Ý cười trong mắt Khuyết Chu càng sâu, ừ một tiếng trong lòng, sau đó đi theo đồng nghiệp vừa nói vừa cười vào trong phòng ăn.
Người trong bộ phận của nguyên chủ kỳ thật cũng không tính là nhiều lắm.
Tổng cộng chỉ có mười mấy người.
Vừa vặn bao một ghế lô lớn là đủ rồi.
Mà lầu hai nhà hàng vừa lúc có thể nhìn thấy ngõ nhỏ âm u dưới lầu, cùng với sự phồn hoa ngựa xe như nước bên ngoài ngõ nhỏ.
Khuyết Chu chọn một chỗ gần cửa sổ ngồi xuống.
Cô lấy di động ra gửi một tin nhắn cho Lâm Dập.
Báo cho anh biết chuyện tối nay mình làm gì, nhưng có lẽ Lâm Dập đang họp, cho nên cũng không trả lời lại tin nhắn của Khuyết Chu.
Cô bỏ điện thoại vào trong túi, cười nói chuyện với các đồng nghiệp.
Rèm cửa sổ không bị ai kéo lại.
Trong ngõ nhỏ tối tăm, một đôi mắt đang ngửa đầu nhìn ánh đèn sáng trưng trong phòng. Dưới ánh đèn sáng trưng, người phụ nữ giơ tay vén mái tóc dài của mình ra sau tai.
Cái cổ thon dài xinh đẹp dưới ánh đèn càng thêm đẹp mắt. Trâu Tử Minh đứng trong bóng tối, hai mắt nhìn chằm chằm Khuyết Chu.
Dường như cô đang cười, vì vậy ánh mắt Trâu Tử Minh dần trở nên si mê hơn.
Không biết bắt đầu từ khi nào, Khuyết Chu trở nên càng ngày càng đẹp, lúc trước cô giống như một viên ngọc thô chưa được khai phá.
Bây giờ, viên ngọc này đang tỏa sáng lấp lánh.
Mà Trâu Tử Minh anh ta, vốn nên có được viên ngọc này.
Anh ta đứng trong bóng tối, đang tự hỏi làm sao để Khuyết Chu đi ra một mình.
Ngay khi Trâu Tử Minh vắt hết óc suy nghĩ biện pháp, bỗng nhiên Khuyết Chu đứng lên, tựa như đang nói gì đó với người bên cạnh.
Sau đó đi về phía cửa.
Hơi thở của Trâu Tử Minh khựng lại, nhìn thấy bóng dáng Khuyết Chu ở cửa sổ nhỏ giữa lầu một và lầu hai.
Cô mặc một cái áo khoác rất mỏng, xem ra là muốn ra ngoài.
Trâu Tử Minh mừng như điên, nếu cô vừa vặn đi về phía mình, bây giờ lại không có ai, vừa lúc có thể kéo cô vào trong hẻm nhỏ này.
Nếu như cô đi vê một hướng khác, vậy anh ta chỉ có thể tiếp tục đi theo, đợi đến cơ hội thích hợp sẽ trực tiếp ngả bài với cô.
Trâu Tử Minh cảm thấy có thể ông trời đang giúp mình.
Bởi vì Khuyết Chu nhìn trái nhìn phải sau đó vậy mà thật sự đi về phía ngõ nhỏ.
Điều quan trọng là cô bắt đầu đến gần phía anh ta.
Mười mét, năm mét...
Một đôi tay từ trong bóng tối đột nhiên xuất hiện, một tay che miệng một tay ôm thắt lưng của Khuyết Chul
Trong nháy mắt đưa cô vào trong ngõ nhỏ tối tăm u ám.
- Chương 1: 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 10
- Chương 10: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 147: Chương 149
- Chương 148
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 276: Chương 278
- Chương 277
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
Hệ Thống Xuyên Nhanh Của Hắc Nguyệt Quang
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.